Nhớ những mùa đông cũ

992

  Chiều đông thị thành náo nhiệt. Chiều cuối tuần, chiều của những đứa con tìm về quê nhà bên mẹ yêu thương. Mẹ ơi! Giữa dòng người xuôi ngược, con thẫn thờ đếm từng bước chân, lang thang qua từng con phố mà lòng cảm thấy lạnh lẽo đơn côi. Giờ này, có lẽ những đứa bạn con đã hạnh phúc trong vòng tay chăm sóc vỗ về của mẹ cha. Chiều hôm qua, nghe các bạn bàn với nhau về thăm nhà làm tim con đau nhói. Con bước vội khỏi lớp, môi cắn chặt để ngăn dòng nước mắt đang muốn chực trào ra. Bàn tay con đặt lên mảnh vải đen trên ngực áo, cố níu chặt vào đó như tìm một ký ức vỗ về…

Về quê ư? Ở đó con không còn mẹ. Mẹ ơi, giờ đây khi mẹ đã ra đi, con mới biết mẹ quan trọng đối với con biết nhường nào. Lúc này con rất cần những giây phút được gần bên mẹ, để nghe hơi ấm của tình mẫu tử lan tỏa khắp người. Con thèm bao nhiêu cái cảm giác yên lành mỗi khi bàn tay mẹ đặt vào người con: thật nhẹ nhàng, dịu dàng như chiếc lá chiều đông la đà trên phố.  Mẹ biết không, có những đêm lạnh con giật mình thức giấc vì trong mơ con đã gọi to hai tiếng “Mẹ ơi !”. Tiếng mẹ vẫn còn trên đôi môi mấp máy, vậy mà… Con gục đầu, nước mắt rơi ướt gối. Nỗi nhớ mẹ cứ cồn cào dâng lên trong con, con thèm được nghe một lời mắng yêu của mẹ, một lời thôi mẹ ơi.

Nhớ những mùa đông cũ, cả gia đình mình hạnh phúc biết bao. Dù nghèo, dù trời có lạnh cứa da cứa thịt nhưng ngôi nhà lá đơn sơ vẫn ấm nồng bởi ngọn lửa thiêng. Thế rồi đột nhiên ba bỏ mẹ con mình ra đi giữa mùa đông cuối năm để chạy theo tiếng gọi ái tình. Mẹ hụt hẫng, ôm con vào lòng mà khóc. Mùa đông ngoài trời không tê buốt bằng cái lạnh trong tim con và mẹ. Nhưng rồi mọi chuyện cũng qua. Mẹ con mình gượng dậy và sống, che chở nhau, yêu thương nhau. Nhưng sự đời không dừng lại ở nỗi đau ấy. Mẹ vì thương con, vì muốn con ăn học thành tài nên cố gắng lao động ngày đêm. Kết quả của nỗi cơ cực ấy là những cơn bệnh cứ hành mẹ về già. Rồi… mẹ cũng bỏ con ra đi giữa mùa đông, khi con mới bước vào giảng đường đại học. Cậu vì thương cháu nên đã thay mẹ lo cho con…

Trời đông thị thành se lạnh. Cái lạnh chỉ đủ để người ta cảm thấy mát lòng sau những mùa oi bức trong năm. Nhưng từ sâu thẩm tim con, con thấy mình buốt giá, tê cóng vì mất đi một điều thật thiêng liêng, vô giá. Dòng người vẫn đi, không biết trong đó có ai đồng cảm như  nỗi lòng của con không? Mẹ ơi!

Đặng Trung Thành