8.4 C
London
Thứ Tư, Tháng Mười Hai 1, 2021

Nhớ mùa hè năm nào

- Advertisement -
- Advertisement -

    Mùa hè năm 2000, chúng tôi tốt nghiệp phổ thông, đồng nghĩa với việc rời xa mái trường phổ thông thân yêu của mình. Người thì trúng tuyển đại học, cao đẳng và đứa thì đi nghĩa vụ quân sự hoặc làm công nhân ở thành phố Hồ Chí Minh để phụ giúp gia đình. Có mấy cô bạn thì lập tức cưới chồng, chúng tôi được dịp ăn đám cưới ngay mùa hè năm đó. Giờ thỉnh thoảng gặp lại thì con cái họ đã lớn, chuẩn bị bước vào cấp ba. Thời gian sao mà trôi đi nhanh quá! Gần hai mươi năm rồi còn gì!

Mái Trường THPT Ba Tri ngày đó đưa tiễn chân chúng tôi trong một khung cảnh đượm buồn của mùa hè với những chùm hoa phượng đỏ rực chao nghiêng bên mặt hồ, những thảm hoa điệp vàng ngập đầy sân, nhớ nhất là những cơn mưa rả rích và tiếng ếch nhái kêu vang. Mùa hè này đã tiễn tôi và nhiều thế hệ bạn bè của mình đi xa theo những ước mơ lớn của cuộc đời. Niềm vui, nỗi buồn đan xen với những đóm lửa hy vọng tương lai. Gần hai mươi năm có lẽ tôi thỉnh thoảng mới gặp lại bạn bè mình ở đâu đó, dịp này dịp kia. Hình như ai cũng bận và lo toan đủ mọi thứ, nhưng ít ai quên được khung cảnh mái trường lẫn mùa hè đầy ấp kỹ niệm thuở học sinh năm nào! Nghĩa tình học sinh THPT Ba Tri là vậy, dẫu giờ gặp lại đứa quyền thế, giàu có hay bình dị lắm lem bùn đất hoặc trở thành nhà tu hành quen với nếp sống thiền môn…

Tôi nhớ rõ cô giáo chủ nhiệm lớp 12 gốc ở tỉnh Bắc Ninh xa tít, sau vào Sài Gòn sinh sống, rồi chuyển về Ba Tri dạy học từ trước năm 1975. Cô Lộc dạy Sử rất hay. Cho đến giờ, tôi không thể nào quên bài giảng của cô về trận Điện Biên Phủ với giọng bổng, trầm, lời lẽ khúc chiết. Tôi mê Sử là từ cô, còn mê Văn là từ thầy Thu. Hồi đó, có người nói với tôi rằng học Trường Ba Tri mà không học Văn thầy Thu là mất đi nửa đời học sinh. Thật vậy, thầy giảng Văn như đang là một diễn viên đóng kịch, nhập tâm và say mê, hút hồn đám học trò thơ ngây trong buổi sáng nắng vàng tràn ngập cửa lớp. Cả cha và mẹ tôi đều là học trò của hai thầy, cô. Lớp chúng tôi đậu tốt nghiệp hết và có nhiều đứa trúng tuyển cao đẳng, đại học. Có ba cô bạn chung lớp tôi, lớp 12A2, giờ trở thành cô giáo của trường sau khi họ tốt nghiệp đại học. Tôi không thể nào quên niềm vui của cô khi được từng đứa báo tin đậu và khuôn mặt buồn, đôi mắt rưng rưng khi nghe học trò chẳng may có kết quả hẩm hiu. Mảnh đất Ba Tri nghèo, nhưng may mắn vì có nhiều thầy, cô giáo giỏi, tận tâm về đây dạy học cho nhiều thế hệ học sinh nên đã có nhiều người đỗ đạt, thành danh. Cũng từ mùa hè năm ấy, tôi cũng ít gặp lại thầy, cô thời phổ thông của mình. Tôi có thăm thầy Thu, cô Lộc vài lần. Các thầy, cô giờ đã nghỉ hưu và già yếu, tuổi gần 70, nhưng lúc nào cũng nhớ, thương mấy đứa học trò nghịch ngợm, quỉ quái như tôi chẳng hạn. Thỉnh thoảng, có người kể cô Lộc vẫn thăm hỏi tôi về công việc, gia đình, học hành giờ ra sao. Cô vẫn nhớ về đứa học trò mê Văn, mê Sử ngày nào. Trước khi thi tốt nghiệp phổ thông, cô nói rằng Lộc không bao giờ đạt điểm 10 môn Sử vì tính ẩu tả, có thể 9, 5 điểm thôi. Kết quả thi môn Sử của tôi năm đó y chang như lời cô nói. Viết tới đây, tôi thấy mình nghẹn lại. Tấm lòng của thầy, cô bao giờ cũng rộng mở, bao dung với các học trò cũ nhưng mình thì lại chóng quên.

Trời Sài Gòn đang mưa lớn. Những ký ức về mùa hè năm nào lại chợt tuôn về, buồn vui lẫn lộn. Chắc giờ này những chùm hoa phượng đã trổ đầy sân trường cũ để tiễn một lớp học sinh nữa đi vào đời. Những cánh phượng ấy đã nằm trong trái tim nhiều bạn bè chúng tôi từ ngày rời trường đi biền biệt đến nay.

Mùa hè năm ấy chẳng biết có ai còn nhớ hay không?

(Sài Gòn, 2/6/2017)

Hoàng Lộc

- Advertisement -
Latest news
- Advertisement -
Related news
- Advertisement -