-0.6 C
London
Thứ Hai, Tháng Mười Một 29, 2021

Nhật ký những ngày giãn cách

- Advertisement -
- Advertisement -

  Bất chợt tôi nghe vang lên câu hát từ đâu vọng lại: “Bao năm rồi con lưu lạc ngàn phương, con nhớ Mẹ suốt canh trường khắc khoải, ơn dưỡng dục Mẹ ơi sao kể xiết, công sinh thành con nghĩ quặn lòng đau…”. Như ai bóp chặt tim mình, tôi thấy lòng như thắt lại.

Mong muốn có cuộc sống khác hơn, thành đạt hơn con chấp nhận rời xa sự nuông chiều của Cha, sự chăm sóc của Mẹ đi tìm chí hướng cho riêng mình ở một nơi xa lạ. Giữa muôn ngàn bộn bề của cuộc sống có những khi tôi tự hỏi được mấy lần tôi nhớ đến Cha, nhớ đến Mẹ, nhớ đến ngôi nhà rộn tiếng cười trong những bữa cơm chiều muộn. Cuốn vào dòng đời, tôi chạy theo những thứ phù phiếm bên ngoài mà không bao giờ quay đầu lại nhìn cái hạnh phúc giản đơn ngay bên cạnh, luôn đứng đó chờ tôi. Tôi chợt nhận ra rằng: Tôi lạ lắm, rõ ràng luôn có người thương tôi vô điều kiện ấy vậy mà tôi lại bỏ quên, chạy theo những tiếng gọi cảm xúc bên ngoài để khi vụt mất tôi lại hụt hẫng bơ vơ. Chỉ những khi rơi vào những mệt mỏi, bế tắc của cuộc sống, bị phụ bạc thì tôi mới cảm thấy sự cần thiết của gia đình, còn những lúc vui vẻ hạnh phúc thì tôi lại đem chia sẻ cho những người xa lạ. Tôi có thể dành những lời ngọt ngào, yêu thương với người khác, nhưng lại hay nhăn nhó, khó chịu với những lời nói, cử chỉ của Mẹ Cha mình. Tôi làm nhiều điều mong hài lòng người khác nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ rằng tôi đã làm bao nhiêu điều để Cha Mẹ phải lo lắng buồn lòng. Có lẽ Cha Mẹ luôn bật sẵn chế độ khoan dung và tha thứ nên tôi chưa bao giờ biết trân trọng. Cha Mẹ luôn dang sẵn vòng tay, thậm chí cả thế giới có thể quay lưng với tôi nhưng Cha Mẹ thì không bao giờ như thế.

Hôm nay, tôi tự tay vào bếp nấu đãi mình những món mình từng thích, tôi cố gắng tìm hương vị quen thuộc nhưng có lẽ hương vị ấy chỉ có ở gian bếp của Mẹ. Canh chua không ớt nhưng tôi vẫn thấy cay, không ai đánh nhưng tôi lại tự khóc.

Trong những ngày giãn cách xã hội như thế này làm cho tôi có cơ hội sống chậm lại và nhìn lại chính mình nhiều hơn. Mong rằng Đại dịch sớm qua đi để tôi có thể làm những điều tốt đẹp cho Cha Mẹ, cho gia đình và những người thân yêu.

Hồng Sương

- Advertisement -
Latest news
- Advertisement -
Related news
- Advertisement -