Người về bên núi hồn như núi

238
Ni trưởng Thích Nữ Huệ Giác (1937 – 2021)

    Sáng hôm nay, sau thời thiền buổi sáng, lòng tôi bỗng thấy xốn xang lạ thường và chợt nghĩ ngay đến NT. Thích Nữ Huệ Giác. Tối hôm qua, thấy nóng lòng, tôi gọi điện cho Thầy Thiện Huy hỏi thăm tình hình sức khỏe của Già (Ni trưởng Huệ Giác). Thầy vừa buồn vừa nói Già yếu nhiều, bữa nay ngưng tim mấy lần, chắc chuẩn bị về Phật. Nói xong, Thầy cúp máy để lo việc. Trong lòng tôi lo lắng lạ thường!

Mới tuần trước, tôi lên Quan Âm Tu viện, ngồi đàm đạo với HT. Thích Giác Quang rồi xin phép cho vào Bạch Tịnh Am thăm Ni trưởng. Tôi chỉ được phép đứng ngoài thất mà đảnh lễ, chỉ biết cầu nguyện Tam bảo gia hộ Già trụ thế thêm vài năm nữa. Bên ngoài am, không gian trầm lắng, cây trái, hoa cỏ hoàn toàn yên lặng, chỉ có tiếng trì chú Đại bi của đại chúng khắp nơi về Quan Âm Tu viện để nhất tâm cầu nguyện. Những ngày cuối cùng của Ni trưởng thật viên mãn, tràn đầy phước báo. Chư Tôn đức khắp nơi về thăm hỏi bởi đạo tình Linh Sơn gắn kết trong các hoạt động Phật sự hơn nửa thế kỷ qua. Đức độ tu hành của Già cảm hóa cỏ cây, hoa trái và hàng môn đồ pháp quyến với lòng kính ngưỡng vô bờ bến, tình thương yêu bao la. Tất cả đồng biểu thị sự thanh tịnh tuyệt đối trong những ngày cuối cùng để làm hành trang đưa bậc Thầy khả kính chuẩn bị về cảnh giới Tây phương của Đức Phật A Di Đà.

Tiếp đó, chừng 8 giờ 30 phút sáng, Sư cô Diệu Trí (Chùa Đại Giác) nhắn tin báo Ni trưởng đã viên tịch. Già chọn ngày ra đi chỉ sau Lễ vía Đức Phật Thích Ca thành đạo một ngày. Xưa nay, chư Bồ tát, chư Tổ đều thị hiện lý vô thường trong sự vi diệu và mầu nhiệm như thế! Tôi vừa nghĩ về điều này lòng vừa cảm thấy hụt hẫng, chơi vơi. Vậy là tất cả Tăng, Ni, Phật tử Tông phong Liên Tông Tịnh Độ Non Bồng và tôi đã chính thức “mồ côi tâm linh”. Ni trưởng Huệ Giác xứng đáng là bậc Thầy tâm linh, vì Già là chỗ dựa tinh thần của nhiều thế hệ Phật tử ở miền Đông, miền Tây. Hễ có việc gì khó khăn, bất trắc, buồn vui trong cuộc sống là họ về Quan Âm Tu viện xin gặp Đức Thầy, Ông Sáu, Ông Lục giúp đỡ, hầu như chỉ bằng pháp âm gọn gàng nhưng sâu sắc, đúng người, đúng cảnh, hay cái xoa đầu nhẹ nhàng, tự tay ban cho trái cây, miếng bánh, viên kẹo,… của Già. Nhiều người cho biết bản thân đều an tâm, hoan hỷ ra về sau khi thọ lãnh pháp mầu từ Ni trưởng. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ thấy đức độ tu hành, lòng từ bi và hạnh Phổ Hiền Bồ tát nơi Ni trưởng chuyển hóa thành nguồn năng lượng để cứu khổ ban vui, trở thành suối nguồn tâm linh, con thuyền thanh lương cho chúng hữu duyên trong suốt 54 năm tu tập.

Trong thiền phòng của HT. Thích Giác Quang, khi thọ tang Ni trưởng đã xong, tôi nói với chư vị Tôn túc của Tông phong đại ý rằng: “Các bậc Thầy tâm linh của Phật giáo Việt Nam dần dần quảy gót về Tây đã gần hết, trong đó có NT. Thích Nữ Huệ Giác. Điều này đã để lại khoảng trống lớn cho nhiều Tăng, Ni, Phật tử. Sự tu chứng của quý Ngài có giá trị lớn biết bao trong cuộc đời trầm luân, thống khổ này! Vì qua các Ngài, chúng ta còn giữ niềm tin nơi Phật để vượt qua các chướng ngại của cõi Ta bà.”

Lúc đưa nhục thân của Ni trưởng từ Am Bạch Tịnh ra Giác linh đường, tôi thấy điều đặc biệt là khuôn mặt Già như đang nằm ngủ, an nhiên tự tại, sắc tướng hồng hào. Điều này được TT. Thích Minh Vũ giải thích rằng là do công phu niệm Phật miên mật của Già. Nhìn hàng trăm Phật tử nhiều độ tuổi gồm cao niên, trung niên, thanh niên tay cầm đèn hoa sen, nhất tâm trì chú Đại bi, trên khuôn mặt họ buồn thương da diết, đủ để thấy tấm lòng, nghĩa tình trọn vẹn đối với Đức Thầy Tông trưởng đáng kính. Đó là những đệ tử mà trong mấy chục năm qua thường xuyên về Quan Âm Tu viện tu tập, nghe pháp âm từ Ni trưởng rồi cùng theo Ni trưởng đi làm từ thiện xã hội khắp mọi miền tổ quốc. Và tôi cũng thấy Ni sư Hương Nhũ – người đệ tử thành danh của Già với những dòng nước mắt lăn dài. Cách đây ba năm, một buổi tối cận Tết, tôi được nghe Ni sư kể về Già bằng những mẩu chuyện nhỏ nhưng thấm đẫm lòng từ bi vô hạn đến muôn vật, cách giáo hóa đầy trí tuệ của bậc Minh sư. Vừa kể, Sư vừa khóc, tôi cũng xúc động theo. Sau này, tôi còn được Ni sư Kim Sơn, Ni sư Lan Nhã kể thêm nhiều câu chuyện sâu sắc về Ni trưởng. Chỉ vậy thôi mà từ đó trong tâm tôi cung kính Già tột bậc, luôn xem Già là vị Bồ tát thị hiện giữa đời thường!

Nhiều lần được gặp và nói chuyện với Ni trưởng, nên tôi xem đó là phước duyên thù thắng của đời mình, hân hạnh được diện kiến vị Thầy tâm linh lớn. Người để lại trong tôi niềm cảm phục lớn lao bởi nếp tu hành đơn giản, nhưng luôn toát ra tinh thần từ bi, sự uy nghiêm, đĩnh đạc và hạnh nguyện cứu khổ độ sanh rộng lớn. Tôi từng nghe trực tiếp từ Đại lão Hòa thượng Thích Minh Chánh – Thành viên Hội đồng Chứng minh TƯ GHPGVN khi nhắc về Ni trưởng Huệ Giác đã tán thán rằng: “Công hạnh của Ni trưởng là không thể nghĩ bàn!” Công hạnh nổi bật của Ni trưởng là tiên phong chủ trương Tăng, Ni dấn thân trồng rừng ngay từ sau ngày giải phóng đất nước mà chẳng nề gian khổ, khó nhọc. Cả ngàn hecta rừng được trồng để phủ xanh đồi trọc, đem lại sự sống cho muôn loài, trải dài từ Tây Nguyên, miền Trung và miền Đông Nam Bộ. Nơi nào Ni trưởng đặt chân đến là sau đó tái sinh những mảng rừng xanh thẳm. Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để Ni giới Việt Nam tự hào với những người con gái Đức Phật trên thế giới! Nhưng các việc làm của Người là mật hạnh, phẩm chất của Già là nói ít làm nhiều, là sự khiêm nhường tột bậc, không thích sự ca tụng và tán dương của thế gian!

Ngày Già xả báo thân về cõi Phật cũng là lúc vừa hoàn tất bản thảo, bìa quyển sách Ni trưởng Huệ Giác con thuyền thanh lương chuẩn bị gần 6 tháng nay. Quyển sách tập hợp nhiều bài viết của các nhà công tác quản lý tôn giáo, nhân sĩ trí thức ba miền đất nước, chư Tôn Thiền đức lãnh đạo Giáo hội và Tỉnh hội Phật giáo Đồng Nai, Phân ban Ni giới TW cùng các Tăng Ni tiêu biểu của môn phong từng làm Phật sự chung hoặc từng vinh dự diện kiến Ni trưởng.

Hôm nhập kim quan Già, tôi xin phép HT. Thích Giác Quang cho phép quyển sách ra mắt nhân tuần thất thứ ba. Mục đích của quyển sách giúp hiểu rõ hơn công hạnh, đạo nghiệp của Ni trưởng đối với Giáo hội, môn phong và xã hội. Quan trọng hơn nữa, quyển sách giúp tăng thêm lòng thương kính, học nhiều bài học quý báu, chia sẻ nhiều kỷ niệm đẹp về Già. Nhờ đó mà hàng môn đồ pháp quyến noi gương Người để tấn tu, tự hành hóa tha làm lợi lạc quần sanh, tiếp nối hạnh nguyện tốt đời đẹp đạo của bậc chân tu khả kính.

Rồi mai này, Ban Tổ chức tang lễ di quan Già về núi, về với Tổ đình Linh Sơn – Thánh địa của Liên Tông Tịnh Độ Non Bồng, về cội nguồn tâm linh của Đức Tôn sư Thiện Phước – Nhựt Ý, về với Phật học đường Tây Phương Bồng Đảo, về với núi rừng cây cỏ cô tịch, nơi đã từng nuôi dưỡng chí nguyện xuất trần, khơi suối nguồn tâm linh của Ni trưởng từ thuở còn hoa niên vừa mới bước đầu xuất gia học đạo. Giờ đây, Già về với núi, an nghỉ cùng hoa cỏ chim muông, dõi theo từng bước thiền hành của đại chúng, sớm chiều nghe chim ca lăng tần già hót, bên Thiền thất còn có ánh trăng rằm tỏa sáng, những làn gió mát rượi thổi đầu hôm, những vòm lá xanh đang đón ánh bình minh mỗi ngày. Núi rừng Linh Sơn là Già, Già là núi rừng Linh Sơn.


Viết đến đây, tôi ngước nhìn lên bàn thờ Phật, cây nhang trầm đã gần tàn và còn đó hai viên xá lợi do Già tặng hôm mùng chín tháng Giêng. Tôi mang về đặt trên bàn Phật, nghĩ mình có phước báo mới được thỉnh xá lợi, tăng thêm niềm tin kính nơi Tam bảo, nhất là sự gia hộ của Già trong mỗi bước đi của cuộc đời.

Kính nguyện Giác linh Ni trưởng mật thùy gia hộ cho môn phong hưng thạnh, tứ chúng lục hòa đồng tu, pháp môn Tịnh độ mãi truyền chốn thế gian.

Thành kính phân ưu cùng Tông phong Liên Tông Tịnh Độ Non Bồng!

Dương Hoàng Lộc