Người trồng sen năm ấy

295

  (Kính dâng Ni trưởng thượng Ngoạt hạ Liên nhân ngày 20/11)

Chúng con trở về Ngọc Phương vào một chiều Thu tháng Tám. Trầm hương nghi ngút quyện trước linh đường như vấn vương dáng hình Ni trưởng, bậc thầy khả kính suốt một đời không chỉ của hàng Ni giới hệ phái Khất sĩ mà còn là bậc Ni lưu mô phạm để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng Ni chúng và hàng đệ tử tại gia đã từng một lần hữu duyên biết đến Người.

Đoàn cán bộ Ủy ban Mặt trận Tổ quốc Việt Nam TP.HCM trong lần đến thăm Ni trưởng Thích Nữ Ngoạt Liên năm 2017

Ni trưởng là một trong những người đầu tiên xây dựng và phát triển Ni giới hệ phái Khất sĩ. Buổi đầu khai sơn lập địa gian khổ vô cùng, lại là thời điểm đất nước trong giai đoạn khó khăn, chiến tranh giặc giã. Trong những ngày Phật giáo tranh đấu, Người đã không quản ngại chung vai sát cánh với Ni đoàn chiến sĩ phương Tây ngày ấy xuống đường, tham gia phong trào đấu tranh cho công cuộc bảo vệ Đạo pháp, giành lại nền độc lập tự do cho dân tộc.

Ngày dãi dầu mưa nắng phá rừng đắp núi, đêm chong đèn học luật xem kinh, việc làm và việc tu song hành bồi công lập đức. “Lửa thử vàng, gian nan thử sức”, những điều kiện khắc nghiệt bấy giờ như muốn thử thách đạo tâm đạo hạnh của người con gái Đức Phật. Không nản chí, cô Ni nhỏ vừa bước qua tuổi đôi mươi còn rất trẻ nhưng chí nguyện với Đạo pháp lại vững chãi vô cùng, không ngại khó, không ngại khổ, đào đất đắp bờ, khai sơn tạo tự, để rồi chẳng bao lâu giữa vùng sình lầy của đất Bạc Liêu, ngôi tịnh xá mang tên Ngọc Liên đã mọc lên như đoá sen từ bùn vươn lên khỏi mặt nước tỏa hương thơm ngát. Nhân duyên bổ xứ đến bất cứ nơi nào, cô Ni trẻ ấy cũng không lùi bước trước gian nan. Bao giờ Người cũng nhiệt tâm hết lòng làm tốt bổn phận và trách nhiệm của mình từng nơi được giao nhiệm vụ.

Người mang theo tâm nguyện của mình đi khắp nơi kiến tạo Tịnh xá xây dựng đạo tràng trên khắp mọi nẻo đường đất nước. Từ miền Trung cháy nắng với những ngôi tịnh xá Ngọc Vinh, Ngọc Hiệp ở Bình Định, cho đến miền sông nước Nam Bộ cũng lưu dấu chân Người (Tịnh xá Ngọc Khánh ở Sóc Trăng, Ngọc Liên ở Cần Thơ, Ngọc Minh ở Cà Mau,…). Đi đến đâu, Ni trưởng cũng để lại những “viên ngọc” quý, làm nền tảng sinh hoạt tu tập cho chư Ni hệ phái cùng Phật tử trong vùng. Có lẽ thời gian sẽ xóa mờ đi tất cả nhưng chẳng thể làm phai đi trong ký ức của chúng Ni và Phật tử ngày ấy bóng dáng của một vị nữ Khất sĩ, ngày ngày ôm bình bát đến từng nhà khất thực thức ăn, độ cơm dưới gốc cây, giảng đạo giữa trời và dựng xây tịnh xá. Cả một đời thanh bần, giản dị, đạo hạnh sáng ngời đã thu phục lòng người tìm đến bên Người nghe pháp, quy y và nguyện xuất gia trọn đời theo sự chỉ dạy của Ni trưởng.

Từ lúc trở về đảm nhận vai trò Trụ trì Tịnh xá Ngọc Phương theo sự chỉ dạy của Ân sư, Ni trưởng bắt đầu đứng vào hàng giáo phẩm lãnh đạo Hệ phái. Người đã đặc biệt quan tâm đến sự giáo dục tầng lớp Ni trẻ, mở lớp Sơ cấp Phật học tại Tổ đình Ngọc Phương, tạo điều kiện cho chư Ni hệ phái trên toàn quốc mỗi mùa hạ đều được trở về Tổ đình để tu học, an cư cùng chư Tôn giáo phẩm. Đến với Ni trưởng, bao giờ chúng Ni cũng được ân cần chỉ dạy không chỉ bằng lời mà còn từ nơi thân giáo của Ni trưởng trong từng cử chỉ, oai nghi. Ni trưởng giống như một người thợ trồng sen cần mẫn, vẫn lặng lẽ từng phút giây, từng tháng ngày, chăm chút cho những hạt giống sen. Người luôn mong đợi và tin tưởng ở một ngày không xa, các hạt sen sẽ nảy mầm, lớn lên rồi vươn khỏi mặt nước toả hương thơm, làm đẹp cho đời.

Bằng cả tấm lòng quý kính, hàng đệ tử hậu học xuất gia, tại gia của Người cứ ngỡ và hằng mong Ni trưởng sẽ luôn đứng mãi bên đời để chở che, nâng đỡ và dìu dắt chúng con trên lộ trình tu học giáo lý Phật Đà. Chẳng thể chống lại vô thường, Ni trưởng đã ra đi khi cánh sen cuối cùng còn sót lại sau mùa hạ trong hồ rơi xuống. Cánh sen ấy đã nhẹ nhàng buông mình xuống mặt hồ, hóa thành một chiếc thuyền sen trên mặt nước, Ni trưởng cũng mỉm cười tự tại trở về với cõi Liên hoa.

Trước linh đường, hương trầm quyện toả, ôn lại cuộc đời Người trước buổi chia xa, chúng con bỗng nghe lòng hổ thẹn. Bởi chúng con ngày nay được sinh ra và lớn lên trong thời bình, không còn chiến tranh máu lửa, được xuất gia tu học trong sự chở che bảo bọc của các bậc thầy đi trước, mọi thứ đều đã khang trang đủ đầy cho một đời sống khất sĩ, không còn khổ cực như ngày xưa nhưng dường như chính thuận duyên ấy đã làm chúng con đôi khi ỷ lại, quên mất bản nguyện của mình. Lúc Người sinh tiền, chúng con được Người trực tiếp dạy khuyên thì giờ đây những lời dạy ấy như sống lại một lần nữa vang lên trong chúng con qua chí nguyện, công hạnh từ buổi đầu xuất gia đến phút công viên quả mãn sau cùng. Nhìn lên di ảnh, ánh mắt Người cũng như đang muốn nói với chúng con hãy dõng mãnh tinh cần trong giáo pháp. Dáng hình Ni trưởng đã khuất mà tấm chân tình với hàng hậu học của Người vẫn đong đầy gửi đến chúng con.

Ngày 20/11, ngày Hiến chương Nhà giáo năm nay, chúng con xin cúi đầu thành kính chắp tay, nguyện dâng “tâm sen” đảnh lễ Giác linh Ni trưởng, vị thầy giản dị, gương mẫu một đời. Xin nguyện noi theo gương hạnh Người đem thân này, ý này chân tu thật học, gian nan không ngại, ý chí không sờn, dõng mãnh trên mọi nẻo đường với chí nguyện “tác Như Lai sứ, hành Như Lai sự” như cả cuộc đời Ni trưởng đã đi qua.

Tuệ Như