Người lành ăn trái đắng

218

Xóm tôi có một người hiền,
Ngày ngày mơ ước thần tiên giáng trần.
Mong Ngài ban phép, ban ân cho đời,
Tiên ông ứng hiện đến nơi đây rồi.
Lạy Ngài thương xót muôn hồi,
Rủ lòng từ ái tô bồi phước duyên.
Giúp con lòng đặng như nguyền,
Cho con sớm đặng vẹn tuyền ước mơ.
Thành tâm con nguyện tôn thờ,
Suốt đời trọng kính không giờ phút nguôi.
Dầu chăng thế cuộc rối nùi,
Nguyện con giữ mãi ngọt bùi khó mua.
Lắm điều ngược đãi, hơn thua chẳng màng.
Con đây vững tấm son vàng,
Kính tin hết dạ nghiêm trang ý tình.
Cầu Ngài rộng đức hóa sinh.
Mở lòng từ tế đoái nhìn nguyện con.
Tiên ông phút động lòng son,
Rồi đây hoa nở trái thơm ngọt ngào.
Nhưng còn nghi ngại bày màu,
Ý mơ đạo đức, lãng xao thế tình.
E cho chen lộn muôn hình,
Lợi danh chưa dứt, dục tình nóng sôi.
Phước duyên chưa đủ tô bồi,
Thân tâm chưa dễ một hồi tịnh thanh.
Tiên ông dù có phép lành,
Dễ đâu khinh suất tạo thành nghiệp căn.
Lọc lừa cho rõ cơ năng,
Trải nhiều thử thách, nhọc nhằn, xót xa.
Tiền căn khi ấy tỏ ra,
Vàng son ứng hiện thuần hòa muôn duyên.
Pháp mầu mới dám trao truyền,
Đạo tâm khế hiệp cơ duyên tỏ bày.
Thế nên trái đắng trao tay,
Tiên ông dẫn dạy lời ngay rõ ràng.
Muốn cho lời ước nên vàng,
Trái đây con phải sẵn sàng nuốt trôi.
Mặc dầu đắng, mặc dầu hôi,
Muốn nên tâm đạo, nuốt rồi suốt thông.
Thực hành, hai chữ nằm lòng,
Đắng hôi quên trọn, thành công hiện bày.
Người hiền nghe dạy tin ngay,
Tay cầm trái đắng miệng nhai nuốt liền.
Rái ngon như quả đào tiên,
Mùi thơm, vị ngọt, vô biên khác thường.
Ai ngờ là sự đo lường,
Phải đâu trái đắng phi thường phép tiên.
Thử lòng cho rõ nhơn hiền,
Đáng trao đạo đức trao truyền phép linh.
Ai ôi, trong cõi phù sinh,
Đắng hôi đâu phải đáng khinh, đáng hèn.
Quý chăng bùn nở, hương sen,
Quý chăng đạo đức luyện rèn cho tinh.

Sư trưởng Như Thanh

Huê Lâm Tự,
24/02/1969 (07/01/Kỷ Dậu)