Ngày cuối tuần đầy nắng

12

  Hôm nay, một ngày đầy nắng, chưa đến 7 giờ sáng mà nắng đã rải vàng ươm trên mảnh sân Phật Học viện tại TP.HCM cơ sở II. Sau giờ điểm tâm, chiếc loa lại vang lên tiếng nói thân quen, đầy năng lượng của Sư Quản viện: “Các em thân mến, công tác hôm nay, trong một ngày nắng ấm thế này, chúng ta sẽ là những chiến binh trên sân cỏ nhé! Cùng xuống sân đi với Cô ra sân cỏ trước tòa Học đường nào!”. 15 phút sau, Ni chúng đã xếp thành 4 hàng dưới sân Ni xá, tay liềm, tay ghế với tinh thần dồi dào năng lượng của những “chiến binh”, cùng đi theo sư ra sân cỏ.

Sân cỏ trước tòa Học đường, vì bị pha tạp bởi những loài cỏ tạp nên mấy ngày trước nó đã được xới lên bởi một chiếc máy cày để chuẩn bị trồng lại thảm cỏ mới. Sư nói sẽ trồng lại bằng loại cỏ lá tre, loại cỏ này vừa đẹp vừa không có hại đất như loại cỏ chỉ và dễ sống trên nền đất vốn nhiều phèn chua của vùng chiến địa trước đây. Những lát đất cày nằm phơi mình dưới nắng sớm, trận mưa đêm qua đã làm nổi lên lởm chởm các tảng đá to, đá nhỏ, đất cũng ướt và trở nên mềm như muốn ôm lấy bàn chân ai nếu bước thật mạnh lên nó. Công việc của Ni sinh là cạy những tảng đá lởm chởm, gom lại một chỗ, sau đó khiêng lên chiếc xe ba bánh cũng do một Ni sinh cầm lái chở vô chêm vào chỗ móng nền tường bị nứt do lâu ngày xuống cấp, công việc này hơi vất vả, dành cho các bạn “võ sinh” những ai đã trải qua thời gian rèn luyện thân thể ở lớp võ Cổ truyền mỗi chiều thứ bảy. Việc nhẹ hơn dành cho mọi người là dùng liềm xới, lấy hết gốc rễ cỏ chỉ bu bám trên từng lát đất, gom lại đổ vào một chỗ đợi khô sẽ đốt. Việc này nhẹ nhưng khó vì rễ cỏ chỉ dễ sống, chỉ cần sót một mắt rễ cũng đủ là nhân cho một đám cỏ chỉ sau này.

Sư nói: “Các em làm cỏ cũng là một pháp tu đấy, mình nhổ cỏ là đang nhổ cái rễ phiền não, nghiệp chướng trong tâm mình chứ không phải đợi lên Chánh điện mới tu đâu, cái rễ phiền não giống như rễ cỏ chỉ này nè, chỉ cần sót lại một chút thôi là khi đủ điều kiện nó sẽ bò lan ra ăn đất, bu bám vào tâm mình làm mình bất an, rồi sợ đủ thứ đấy”. Các Ni sinh hôm nay được một bữa tay lấm chân bùn, mồ hôi ướt áo.

Sư Quản viện bình thường cũng đi giảng, đi dạy, soạn bài, biên tập báo… Từ hôm Học viện nghỉ học theo Chỉ thị 16 của Thủ tướng Chính phủ về phòng chống dịch bệnh covid-19, hôm nào Sư cũng xắn tay xắn áo, mang đôi dép nhựa đi làm với Đại chúng đến khi nào Chúng vô hết Sư mới nghỉ. Tôi mời Sư ly nước lạnh, thấy mồ hôi lấm tấm trên gương mặt, “Sư ơi, Sư có mệt không, để tụi con làm, Sư nghỉ chút đi ạ?”, Sư uống ngụm nước nhìn hết các Ni sinh đang chân tay lấm lem bùn đất “Cô phải làm gương cho mấy em chớ, Cô làm chung cho các bạn có tinh thần và coi ngó nhắc nhở kịp thời”. Thỉnh thoảng, nghe Sư nói một câu nói vui, hay chị em nói khẽ với nhau điều gì khả ý, lại nghe những tiếng cười hồn nhiên của các Ni sinh trẻ. Tiếng cười ấy, theo suy nghĩ của tôi nó trong veo và xanh ngời như bầu trời ươm nắng sáng nay.

“Nghỉ thôi quý Chị ơi, nắng rồi, Sư dạy nghỉ, sáng mai làm tiếp” tiếng của Phó chúng vang lên. Các Ni sinh trở về Ni xá, sau giờ chấp tác buổi sáng khoảng 90 đến 120 phút sẽ là thời gian tự học và tham gia các thời khóa theo quy định của Nội viện.
Nắng lên cao, từng tia nắng như vẫy tay chào các Ni sinh, hẹn buổi chấp tác sớm mai gặp lại, một góc sân đã được làm sạch cỏ, lấy sạch đá nằm lim dim dưới nắng chắc là đang mơ về một thảm cỏ lá gừng xanh thẫm sắp tới sẽ được khoác lên mình để kịp đón chào các tân sinh viên khóa 16 lần đầu trở về trường tham dự kỳ tuyển sinh sau mùa Covid.

Quang Huệ