-0.6 C
London
Thứ Hai, Tháng Mười Một 29, 2021

Ngẫm

- Advertisement -
- Advertisement -

  “Cảnh xưa kia đâu còn hoài năm tháng,
Thế sự người chớp mắt liền đổi thay.
Cuộc đời ta vô thường như mây gió.
Nghe tiếng lòng tỉnh giấc mộng Nam Kha”.

Hai năm qua thế gian như đang nằm mộng, một cơn ác mộng kéo thật dài. Thiên tai, dịch bệnh gào thét, càn quét khiến lòng người khiếp sợ cũng khiến người dừng lại và suy ngẫm.

Cuộc đời như giấc mộng Nam Kha, chân thật nhưng mờ ảo. Hai khái niệm đối lập lại khá phù hợp để miêu tả đối tượng này. Khi ta đến đây, tiếng khóc là khởi đầu, sau dần lớn lên rồi trưởng thành, trung niên, già và cuối cùng là chết, từng giai đoạn, từng mốc sống. Có hai loại người trên thế giới, một là trải qua cả quá trình của cuộc đời, hai là “đơn giản hóa”, “rút gọn” trong vòng bốn mươi năm, ba mươi năm và còn nhỏ hơn thế nữa. Dù thế nào đi chăng nữa chúng ta đều phải đi đến trạm cuối của cuộc hành trình, thanh thản hay bất cam lòng, muốn hay không muốn kết thúc đều chẳng thể do ta quyết định.

Mọi người thường hay nói: “số mạng đã định sẵn đời ta”. Tôi ngày xưa cũng đồng ý với quan điểm này, thế nhưng giờ ngẫm lại cũng chẳng phải hoàn toàn là do đó. Đức Phật từng dạy: “Đủ duyên nên hình thành, hết duyên thì tan rã, có nhân mới có quả”, cuộc đời này cũng vậy thôi, dẫu số mạng của ta là vậy nhưng nếu ta có thể quay đầu nhìn lại hay ngước về phía trước, biết đâu ta có thể chuyển số phận?

Tôi có suy nghĩ khá giản đơn với cuộc đời, có lẽ do tác động tâm lý về những việc đã trải khi từng ngày chứng kiến người từng thân thuộc với mình ngày hôm qua, hôm nay đã không còn. Tôi nhiều lần phải cúi đầu trước số phận, qùy sụp dưới sự vô thường và giờ đây vẫn vậy chỉ là khá hơn đôi chút khi tôi biết về Phật pháp. Tôi thường hay lấy đời người gán ghép cho nhiều vật và sự việc. Có đôi lúc tôi thấy đời người như lá cây, nụ hoa, khi thì cảm nhận nó như một chén trà.

Lá cây, nụ hoa từ những chồi non, nụ nhỏ được đủ duyên mà kết thành, tiếp tục từ duyên mà phát triển trưởng thành hé lộ những bản chất có sẵn giúp ích cho người, cho đời và cho chính nó, để rồi ngày dần trôi chúng không thể tiếp tục sinh sôi nảy nở nữa mà trút hơi thở cuối cùng rơi rụng khỏi thân cây từ giã cuộc đời. Tôi thường hay chìm đắm vào dòng suy nghĩ này rồi cảm nhận nó, ngẫm lại mình cũng giống như “tụi nó” thôi, những khi “tụi nó” gặp bất trắc như bị người ngắt đi cũng như mình “thân bất kỷ tử” mà đột ngột ra đi vậy.
Uống trà là thói quen hơn mười năm, thật khó mà buông được. Một ly trà, nhấp một ngụm, ban đầu đắng chát thơm nồng sau lại có hậu ngọt làm lòng người khó cưỡng lại. Sự tiếp thu của người khi đối mặt với cuộc sống cũng như thế, làm người ai mà chẳng có chông gai, trắc trở thế nhưng đừng nhanh nản lòng thoái chí mà buông xuôi, nên để thời gian qua một lúc, đó là thời khắc lòng mình tĩnh lặng, ngẫm về nó nhấm nháp dư vị, sự qua đi ta rút được vài kinh nghiệm, vài đạo lý và thế ta có được một ít sự kiên trì, nhẫn nại để làm việc về sau.

Thiên tai, dịch bệnh hai năm qua khiến người người đau khổ. Dĩ nhiên là người phàm xác thịt, nỗi đau này sao có thể chịu đựng nổi. Nói đi là đi, giờ khắc này tử thần đang kề sát bên ta, chẳng biết bao lâu ta lại là người tiếp theo? Chứng kiến cảnh tượng sinh vật chìm trong biển lửa, nhà cửa, con người bị dòng nước dữ cuốn trôi, hàng vạn sinh mệnh trong chớp nhoáng mất sự sống, chỉ để lại một đống hoang tàn phế tích nhức nhối tim gan. Còn gì đau lòng hơn nữa khi thấy cảnh người thân mình ra đi mà mình chỉ có thể bất lực trơ mắt mà nhìn? Lúc này đây trên thế giới đã phải ra đi bao nhiêu người nữa? Triệu người đang cố gắng duy trì sự sống bằng máy thở, ngàn vạn con người bấy giờ sụp đổ khóc nức nở như một đứa trẻ.

Kiếp nạn này chúng ta phải chịu bao lâu nữa trong khi tình hình ngày càng tệ hơn. Chúng ta không thể tiêu diệt nó một cách triệt để, mọi biện pháp phòng cũng như chữa trị tựa như muối bỏ biển. Vaccine cho Covid-19 khiến tất cả thở phào thì “Cô-vy” lại một lần nữa tặng ta một quả bom nổ chậm công suất lớn, các biến thể Delta, Delta -plus lần lượt xuất hiện như thách thức nhân loại trải qua kì thi mang tên vận mệnh.

“Cô-vy” xuất hiện như ác mộng của con người. Biết bao người rời xa người thân đến nơi cách ly chiến đấu một mình. Tôi nhiều lần rơi nước mắt cảm thán động lực, tinh thần kiên cường bất khuất của mọi người trước dịch bệnh, rất nhiều đứa trẻ tuổi còn quá nhỏ phải tự mình chăm sóc bản thân. Các em một thân ở khu điều trị bệnh nhân F0, nhiều em khóc thét khi phải xa Ba Mẹ. Bất lực khóc cùng em, chẳng ai thực hiện điều em mong muốn, chỉ có thể cố gắng hoàn thành tốt nghĩa vụ chính mình.

Giờ khắc này người thân ra đi trong khi ta chẳng thể kề bên, đau thấu tâm can nhận hài cốt của người và nguyện cầu người ra đi thanh thản.

Rõ ràng con người mạnh mẽ, thông minh biết mấy, thế nhưng vẫn phải cúi đầu trước số phận. Thiên tai, dịch bệnh đe dọa sự sống toàn cầu. Thế nhưng chỉ cần chúng ta cố gắng thì chẳng việc gì có thể ngăn trở niềm tin của ta.

Covid-19 có thể làm chúng ta xa mặt nhưng lòng người vẫn kề bên nhau. Hàng triệu người đứng lên xung phong trở thành tình nguyện viên, hàng nghìn vị bác sĩ, y sĩ, y tá, điều dưỡng từ thực tập đến nghỉ hưu đều một lòng hướng về bệnh nhân mà chữa trị mong người mau khỏi đại nạn.

Dịch bệnh bùng phát dân ta đồng lòng, hàng triệu con tim chung nhịp đập, những nhà từ thiện vận chuyển thức ăn, vật dụng thiết yếu cho đến dụng cụ y tế, mọi thứ nhất nhất đều được chuẩn bị chu đáo vận chuyển cấp tốc đến các vùng dịch. Rất nhiều căn bếp từ thiện mở ra, không ngừng khói lửa chế biến thức ăn phục vụ bữa cơm cho người dân. Người người bận rộn, mồ hôi nước mắt các bạn rơi, đó chính là thứ đáng giá nhất trên thế gian này.

Vạn người tha hương thất nghiệp mong muốn trở về quê nhà mà vượt núi rừng, chạy ngàn cây số để về, sương gió nắng mưa làm thân mình mệt mỏi. Ấm lòng là những chai xăng nhỏ từ người dân phát tặng bà con. Từng hộp cơm, chai nước là tấm lòng cao cả của tình người.

Thế gian là vậy ấm lạnh tự biết, đôi khi tình người lại là nguồn động lực sống, chẳng phải tiền bạc lạnh lẽo. Ông Vũ doanh nhân từng có phát ngôn gây chấn động dư luận: “Tiền nhiều để làm gì?” Tiền là vật ngang giá chung để trao đổi hàng hóa và dịch vụ, thế nhưng nếu đặt người có tiền vào tâm bão, vùng dịch thì liệu tiền có trao đổi được chăng? Có vị từng nói: Có tiền mua tiên cũng được, thế sự đổi thay hiện tại chẳng thể dùng tiền, bạn cần một bó rau, bịch bánh mì thì tiền có thể mang đến cho bạn khi không có người hy sinh không?

Biết bao người cúi đầu trước đồng tiền mà làm việc cho nó nhưng bấy giờ sức khỏe và thân tình lại là thứ xa xỉ mà con người mong muốn. Tôi từng nghe qua câu chuyện anh bốc hàng rau củ quả từ thiện, anh ấy chia sẻ: “Tôi được người nhà gọi về tránh dịch nhưng nghĩ đến mọi người nơi đây cần tôi, tôi đi rồi lại thiếu một tay lao động, tôi chẳng làm gì cao cả, thế nhưng nếu đây là điều cần thiết tôi nguyện ở lại vì mọi người. Tôi vẫn sợ mắc bệnh chứ, thế nhưng vì thương nên đành vậy”.

Cảm động với câu chuyện của anh thanh niên tôi nghĩ đến đúng là cuộc đời mà, có duyên với nhau thì giao cảm nhau, việc làm của anh bây giờ là “tiền thưởng” về sau của anh.

Tịnh Mỹ

- Advertisement -
Latest news
- Advertisement -
Related news
- Advertisement -