Nấm rơm , mùa thứ ba

1650

 Mặt trời ló dạng, những tia nắng đầu tiên của ngày mới ấm dần, lan tỏa cả một khoảng trống không gian. Sau buổi sáng làm việc vất vả bên ruộng nấm rơm, các cô Ni Sinh Tri Viên nhìn nắng lên rồi hát vui với nhau những câu ca dao dí dỏm phản ánh nỗi cực khổ của người nông dân.

“Ai ơi bưng bát cơm đầy,
Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần.”

Sự trải nghiệm bao giờ cũng đặt ra nhiều thử thách.

Thành công gặt hái được từ công phu của người làm việc và phần thưởng lớn nhất là nụ cười của chư Ni chúng cùng quý Ni Sư quản viện mỗi lần thu hoạch nấm. Như có thêm động lực, những cô nông dân “nữa mùa” tiếp tục cho kế hoạch trồng nấm mùa thứ ba, tiêu chí đặt ra là nấm Rơm, tiếp sau hai loại nấm Bàu ngư và Hoàng Đế. Tưởng chừng như nấm Rơm là loại nấm phổ biến dể trồng, khi bắt tay vào việc mới thấy nó không dể dàng chút nào.

Việc tu và học, đối với những vị Tăng Ni trẻ không có gì gọi là quá khó. Tuy nhiên, tri phải có hành, đời sống tu học của chư Tăng Ni không phải là một lối mòn cứ thế mà đi. Mặc dầu đã quen thuộc với cảnh thanh nhàn của chốn không môn, thuần thục với nếp sống thư hương, sớm chiều kệ kinh chuông mỏ, nhưng khi tiếp xúc với những công việc chân lắm tay bùn cũng không thua kém trang nam tử. Trước khi mô hình nấm Rơm thực hiện, các cô Tri viên tích cực đi học thực tế tại các trại nấm khu vực Long An. Như một mẫu số chung những bác nông dân trồng nấm nhìn các Ni Cô ai cũng nói giống nhau một câu rằng :

“Các cô làm gì nỗi đâu mà! Thôi mua ăn cho rồi”

Quyết không bỏ cuộc, cuối cùng cũng tìm được một chuyên gia hoan hỷ giúp đỡ và chỉ dạy tận tình. Ngày đầu tiên của việc trồng nấm có sự cộng tác của hầu hết chư Ni. Học vện năm nay có thêm khóa mới, số lượng Tăng Ni sinh lên đến gần 900 vị, vào đây rồi như con một nhà, khóa mới vào cũng nhiệt tình không kém các anh chị đi trước. Với tinh thần đoàn kết, chung tay góp sức, việc ủ nấm chỉ kéo dài trong nữa ngày là đã hoàn tất, phần còn lại thuộc về những Ni Sinh chuyên trồng nấm.

Những ngày sau đó, các cô mới thấm thía được nỗi khổ của một người làm nông. Những ngày mưa, ruộng nấm bị ngập nước các cô phải đội mưa di khai đường thoát nước, rồi những ngày nắng gắt khi chuông tan học vừa reo là các cô đã có mặt để tưới nước cho nấm, trời lạnh quá phải phủ nilong cho nấm được phát triển…nhưng tất cả những vất vả đều biến mất trong ngày thu hoạch đầu tiên. Tờ mờ sáng, khi chuông chùa vừa điểm tiếng công phu, cũng là lúc các cô đi thu hoạch nấm. Nấm rơm mọc chen chút báo hiệu một thành quả đáng ngờ, ngày nào các cô cũng lo bị thất bại, các cô sợ sự vụn về của mình làm hư mất những giá thể nấm, như vậy sẽ buồn lắm nếu không được nhìn thấy nấm nở hoa. Điều đó chỉ là một phần, cái chính là các cô sợ mình không thể chia sẻ được với Quý Ni Sư, trong môi trường nội trú này, điều mà các vị ấy trăn trở nhất là bảo đảm được thực đơn ăn uống phải “sạch” và đủ dinh dưỡng.

Công việc thu hoạch diễn ra khá lâu so với suy nghĩ, mặt trời đã lên cao, nắng cũng nóng dần nhưng nấm vẫn chưa hái xong. Xế trưa, hửng nắng ai cũng toát mồ hôi, vậy mà nụ cười vẫn giữ trên môi. Một cảm xúc vô danh dâng trào, trong cuộc sống, thiết nghĩ công việc gì cũng mang một ý nghĩa sâu xa của nó, ví như người trồng hoa chăm sóc bón phân tưới nước, một ngày nào đó hoa sẽ nở. Các cô trồng nấm, hằng ngày chăm chút tỷ mỷ, theo dõi từng giai đoạn phát triển của nấm như hơi thở nhịp sống của mình, cũng như tự trong tâm đã tạo cho mình một chất xúc tác trong việc giải thoát hiện tại. Tuy trồng nấm chỉ là một công việc đơn giản của người nông dân, nhưng sự thành công ở đây chính là suốt một quá trình công phu không buôn lơi chí nguyện của những người con Phật.

Nắng nhẹ lơi, lòng người nhẹ buôn, nấm lần lượt được chuyển vào nhà bếp, các Ni sinh, áo vàng, áo lam… nhẹ bước trở vào Ni Xá sau tiếng gọi của Quý Ni Sư “các em ơi, nghỉ thôi, nắng lên rồi…”

Minh TịnhNi sinh HV. K.11