Thứ Ba, 24 Tháng Năm 2022
Phật học Mứt gừng thẻ cùng Kinh Trung Bộ

Mứt gừng thẻ cùng Kinh Trung Bộ

  Tất cả mọi việc đến với chúng ta đều có nhân duyên. Học kinh Trung Bộ cũng là do dịch bệnh, đưa đẩy chúng con mới có nhân duyên ngồi lại, cùng học, cùng thực tập lời giáo huấn của Đức Bổn Sư Thích Ca. Thời điểm con có duyên để được học kinh Trung Bộ, cũng là lúc mọi người biết đến gừng thẻ nhiều hơn. Vậy nên! Con thường xuyên nghỉ học để làm cho kịp hàng. Lúc này con chợt nhớ đến bài “kinh Thừa Tự Pháp” với mong muốn của Đức Phật là chúng đệ tử thừa tự pháp chứ không phải thừa tự tài vật. Đấu tranh tư tưởng lúc này bắt đầu, tâm trí lại trở nên “sợ hãi và khiếp đảm”, lo lắng đủ thứ… cũng may lúc này con đã có đủ tỉnh táo để biết cách kiềm chế cảm xúc đặt trọn tâm ý vào gừng thẻ, với sự an lạc và hạnh phúc trong tác ý thiện sự để “Không Uế Nhiễm.”

Nhưng rồi chuyện gì đến cũng phải đến. Khi gừng thẻ đến tay người tiêu dùng thì nhận được vô vàn lời khen chê. Vì vậy, con lại thấm hơn về bài “Kinh Tư Lượng.” Bởi vì, trong mỗi người đều còn chứa đựng tham, sân, si nên không tránh khỏi những đố kỵ, cố chấp… Lúc này con lại nhẹ nhàng chấp nhận hơn, không để tâm bị chi phối. Như ba phương diện mà “Đại Kinh Khổ Uẩn” đã dạy: Vị ngọt, sự nguy hiểm và sự xuất ly khỏi chúng.

Công việc làm ngày càng chồng chất, với sức người có hạn, tâm lại càng bị giới hạn hơn. Lúc này con bắt đầu bỏ quên luôn pháp học, cũng như pháp hành để bênh vực cho bản ngã của mình.

Dẫn đến lời nói không hay xuất hiện. Cũng may con được nghe lời dạy của Đức Thế Tôn qua hai bài kinh “Ví Dụ Cái Cưa” và “Kosambiya” với sáu phép hòa kính. Tâm con như bừng tỉnh sau bao đám mây mờ u ám che lấp. Con tự hứa với lòng phải luôn sử dụng năm thứ ngôn ngữ đúng pháp: Nói đúng thời, nói lời chân thật… ngay cả khi giáp mặt với những lời xúc phạm hay không đẹp về mình. Vì gần Tết là áp lực công việc rất lớn, thời gian vào lớp lúc có, lúc không.

Có những lúc mệt mỏi thì bỏ luôn, không học, không nghe… chỉ chăm chú làm… ăn… trong đầu không còn gì là kinh. Chỉ tâm niệm cầu mong làm cho nhiều, bán cho nhiều… đến lúc cầm điện thoại vào lớp thì cũng câu được câu mất. Con cảm thấy mình phước mỏng tội dày, nên không được thuận duyên học lời Phật dạy. Tâm bất an nổi lên, nỗi thống khổ bao trùm… Từ đó con cố gắng học để tu tập chuyển hóa thân tâm của mình, biết tùy hỷ vào việc làm của mọi người.

“Pháp là chiếc bè để qua sông, không phải để nắm giữ” học là để biết cách tu chứ không phải là vì hư danh bên ngoài. Giờ đây, con tự thấy mình có được chút “Chánh tri kiến” để có thể nhìn cho đúng, thấy cho rõ, nguyện không ngừng tu học theo lời dạy của Đức Thế Tôn…

Cứ thế ngày qua ngày, tháng qua tháng. Gừng thẻ trong con đã đồng hành cùng kinh Trung Bộ qua một năm đại dịch…

SC. Chơn Văn

Tin khác

Cùng chuyên mục

error: Nội dung được bảo mật !!