Mười hai ngày cuối cùng bên Ni trưởng Như Thủy (tiếp theo)

977
Bút tích của Ni trưởng Như Thủy

  Thứ hai, ngày 12 tháng 3 năm 2018

8 giờ sáng, Ni trưởng dùng điểm tâm.

9 giờ sáng, bác sĩ vào thăm và nói: “Ni trưởng không nhận điều trị nên chúng tôi sẽ cho Ni trưởng xuất viện, lần này thì không vào nữa.” Ni trưởng đồng ý, chỉ xin thuốc giảm đau. Mặc dù những khi bác sĩ hay y tá thông báo về bệnh tình của Ni trưởng đều có thông dịch viên, nhưng Người vẫn nghe và hiểu được tiếng Anh rất nhiều. Bằng chứng là có những loại thuốc cần mua bên ngoài, chúng tôi muốn giấu, nhưng Ni trưởng đều biết và nói: “Loại thuốc này phải mua 59 đô la, tốn tiền mấy đứa.” Chúng tôi thưa: “Không sao đâu thưa Ni trưởng, tụi con mua được mà.” Vậy đó, chính vì không muốn thọ nhận nhiều… nên Ni trưởng để những căn bệnh của Người đến giai đoạn cuối.

2 giờ chiều, chúng tôi thuê xe bệnh viện thỉnh Ni trưởng về chùa Phổ Hiền và lần này phải nhờ hai nhân viên người Hoa Kỳ khiêng băng ca Ni trưởng lên lầu, vì hai chân của Ni trưởng đã sưng vù, bước đi không nổi. Bệnh tình Ni trưởng ngày một trầm trọng hơn, cơ thể yếu dần… Vậy mà Người vẫn không muốn làm phiền đến huynh đệ.

Về đến chùa, sau khi được khiêng lên lầu, Ni trưởng còn nói đùa: “Chị giống như vua, có vệ sĩ hầu, có người khiêng kiệu.” Biết mạng sống đếm từng ngày mà Ni trưởng vẫn giữ thái độ bình tĩnh. Đôi khi, sự khôi hài của Ni trưởng khiến chúng tôi khâm phục! Chúng tôi nói với nhau, thường ngày đâu thấy Ni trưởng đắp y lên chánh điện lễ lạy hay ngồi thiền, nhưng giờ định lực từ đâu có mà tinh thần của Ni trưởng mạnh mẽ, tự tại đến khác thường? Phải chăng sức công phu của những bậc Tôn đức là trong từng phút giây, đâu cần vướng bận ở hình thức bên ngoài?

Hôm nay, Ni trưởng không ngủ được, bệnh mất ngủ kinh niên đã theo Ni trưởng trong nhiều năm, giờ thêm phần đau nhức của căn bệnh làm cho Ni trưởng thức trắng trong đêm dài…

Thứ ba, ngày 13 tháng 3 năm 2018

Sáng Ni trưởng dùng được chén cháo.

Hôm nay, ngoài trời đang bão tuyết, tuyết rơi dày đến 12 inches (khoảng 31 cm). Những ngày này, người dân vùng Đông Bắc phải ở yên trong nhà. Ni trưởng vẫn ở trong phòng, có lúc Người nằm yên chịu đựng cơn đau, có khi trả lời huynh đệ trên điện thoại, thỉnh thoảng ra vào như muốn tập cho đôi chân vững hơn.

12 giờ trưa, Ni trưởng dùng một chén mì.

1 giờ chiều, Ni sư Như Tâm vào vấn an và hỏi: “Sư huynh có cho cô Hạnh Đoan biết về bệnh tình của Sư huynh không?” Ni trưởng nói: “Chị mới gửi tin nhắn cho Hạnh Đoan và Thông Lai (hai vị là em ruột của Ni trưởng) nói chị hết bệnh, khỏe rồi. Hạnh Đoan yếu lắm, bệnh tim, cho biết làm gì?” Ni trưởng lại kể về thầy Thông Lai: “Thông Lai có nhiều khó khăn trong những năm tháng đầu đến Hoa Kỳ, nhưng giờ cũng làm được chút việc, có tình yêu quê hương, có tâm nghĩ đến các cụ già, có nỗi đồng cảm với người dân Tây Tạng lưu vong, nên xây ngôi chùa tại thành phố Conroe, tiểu bang Texas, cúng dường cho quý Thầy Tây Tạng…”

Đêm về, Ni trưởng không ngủ đuợc, bên ngoài tuyết trắng bao phủ sân chùa, thân cây… nhờ những mảng tuyết dầy hội tụ, ánh lên sáng rực cả không gian như đêm trăng mười sáu và có lẽ đây là đêm trăng sau cùng trong hơn mười năm, Ni trưởng vân du trên khắp mọi miền đất nước xứ Cờ Hoa.

Thứ tư, ngày 14 tháng 3 năm 2018

Ni trưởng dùng được chút cháo, uống được chút trà cho bữa điểm tâm. Nhưng hôm nay, Ni trưởng yếu nhiều, nét mặt trông hốc hác do phải chịu từng cơn đau…

Đến trưa, Người còn dùng được cuốn chả giò.

3 giờ chiều, Ni trưởng không còn đi lại được nữa, thân thể yếu hẳn, mồ hôi tuôn ra ướt đẫm, chúng tôi phải lau liên tục.

Nhận thấy tình hình không khả quan, Ni sư Như Tâm thỉnh Ni trưởng cho phép Ni chúng Phổ Hiền và Huê Lâm tụng Kinh Thủy Sám, Ni trưởng hoan hỷ và chúng tôi bắt đầu khai Kinh vào lúc 4 giờ chiều.

Từ đó, Ni trưởng không còn ăn được nữa, chỉ uống nước. Người cũng không còn sức để nói pháp hay kể chuyện, khuyến tấn chúng tôi.

8 giờ tối, Nguyên Dung vào chăm sóc. Ni trưởng nói: “Có cách nào làm giảm đau không?” Nguyên Dung đáp: “Dạ chỉ có thuốc giảm đau.” Ni trưởng nói thêm: “Mấy hôm nay, Cô cố gắng chịu đựng không rên, giờ chịu hết nổi cho Cô rên nha.” Nguyên Dung: “Dạ Ni trưởng cứ rên đi, chúng con là con cháu đệ tử của Ni trưởng, đâu có ai xa lạ.” Qua đó, chúng tôi biết rằng Ni trưởng có định lực kiên trì. Mặc dù nói sẽ rên la, nhưng trong những ngày còn lại, Người đã gắng sức chịu đựng và chúng tôi không nghe một tiếng rên la nào.

Khi nhận thấy Ni trưởng khó qua khỏi, Ni sư Như Tâm thỉnh ý: “Giờ Ni trưởng còn khỏe em xin hỏi, sau này hậu sự phải làm sao?” Ni trưởng dạy: “Mua cho chị cái hòm giấy 700 đô la thôi, mọi chuyện làm phải thật đơn giản. Không nhận vòng hoa, để cái thùng, ai cúng tiền cho vào đó và tất cả làm từ thiện, giúp người nghèo. Nghỉ chút, Ni trưởng nói tiếp: “Chị sẽ trở lại với thân nữ, để độ người nữ, người nữ có nhiều khó khăn, thiệt thòi.” Ni sư Như Tâm cảm động khóc òa và nói trong nước mắt: “Chúng em biết Ni trưởng thương chúng em lắm, nhưng sao Ni trưởng để bệnh tình đến nông nổi này?” Ni trưởng nhắm mắt và im lặng, có lẽ Người cảm thương cho đàn em ở lại… vì từ nay cơ hội chị về bên các em mãi mãi không còn.

10 giờ tối, Ni trưởng cảm thấy đói bụng, chúng tôi mang lên chén súp nhưng Ni trưởng không ăn được, Người chỉ uống chút nước rồi mệt, lại thiếp đi…

Thứ năm, ngày 15 tháng 3 năm 2018

2 giờ 06 phút sáng, trong cơn say ngủ, tôi, Như Bảo bật dậy, khi nghe tiếng chuông reo, vội vàng chạy vào, Ni trưởng nói nhẹ nhàng: “Cô gọi nhiều lần mà tụi con không nghe.” Nếu là tôi thì chắc lúc này tủi thân lắm, tôi sám hối Ni trưởng: “Con mê ngủ quá.” Người nói: “Cô đói bụng, con lấy hộp sữa trên bàn giúp Cô.” Tôi đưa hộp sữa và đứng bên, chờ xem Người có dạy thêm gì không. Người tự tay mở hộp dùng ống hút tự uống. Ni trưởng hỏi: “Mấy giờ rồi con?” Tôi thưa: “Dạ 2 giờ 06 phút sáng.” Ni trưởng dạy: “Con ngồi xuống ghế đi.” Tôi liền ngồi yên đó. Giờ này, đêm thanh vắng, tôi nghe rõ từng hơi thở mệt mỏi của Người. Ni trưởng cứ xoay trở, như tìm thế dựa để giảm cơn đau, tôi loay hoay… định đỡ lưng Người, nhưng Ni trưởng nói: “Con ngồi yên đó, chừng nào Cô nhờ hãy làm.” Tôi không dám làm gì thêm khi Người chưa cho phép.

2 giờ 45 phút sáng, Ni trưởng khát nước, tôi chuyền cho Ni trưởng chai nước để trên bàn. Ni trưởng nói: “Cho Cô xin chai nước uống nửa chừng.” Tôi hiểu ý. Khi uống nước, Ni trưởng không bao giờ bỏ dở chai nào. Người bao giờ cũng kiệm phước, không hoang phí, luôn trân quý từng đồng tiền bát gạo của tín thí đàn na.

3 giờ sáng, Ni trưởng cần súc miệng, Người nhờ tôi đem nước súc miệng đó đi đổ, Người nói: “Bình thường nước này Cô uống luôn, nhưng hôm nay không dám uống sợ bị ói, con mang găng tay vào và đi đổ giùm Cô.” Tôi vội mang găng tay, đi vào nhà vệ sinh đổ nước dơ đó. Tôi đã không cầm được nước mắt vì cảm cái ân của Ni trưởng, đang thân bệnh đau vậy mà vẫn quan tâm sức khỏe cho chúng tôi. Tất cả huynh đệ vào hầu Ni trưởng phải mang găng tay và đeo khẩu trang. Dù bác sĩ cho hay rằng: “Bệnh của Ni trưởng, không lây lan, không nhiễm trùng…”

3 giờ 36 phút sáng, Ni trưởng mệt, Người nằm xuống, dạy tôi đắp mền và nói: “Con đi ngủ đi.”

Tôi trở ra ghế sofa phía trước phòng Ni trưởng, khóc ròng như một đứa trẻ con. Nằm suy nghĩ mông lung, lòng buồn rười rượi, trăn trở mãi, không sao ngủ lại được, vì tôi biết chắc rằng thời gian chúng tôi hầu bên Người sẽ không còn nhiều. Rồi đây, Ni chúng ở hải ngoại sẽ mất đi vị Thầy luôn chăm lo tinh thần tu tập cho đàn em. Người không ngại tuổi cao, cơ thể có nhiều căn bệnh, bất cứ nơi nào cần, là chịu khó, khăn gói lên đường, kéo vali đi khắp 50 tiểu bang trên đất nước Hoa Kỳ. Nhất là những tiểu bang xa xôi ít người Việt. Có những ngôi chùa hẻo lánh chỉ có một hai Ni cô trẻ, họ chỉ cần mở lời thỉnh, Ni trưởng liền đến, vừa giảng dạy cho Phật tử, vừa lưu lại từ một đến hai tuần lễ để có thời gian nhắc nhở sách tấn các em mình. Ni trưởng thường dạy: “Mấy em phải luôn thận trọng, giữ giới hạnh, luôn có khoảng cách an toàn với người khác phái, cho dù là thân thiết hay mình cung kính vị đó bao nhiêu đi nữa.” Ni trưởng cũng gửi gắm đến Phật tử: “Nên quan tâm hỗ trợ cho các Sư cô trẻ tuổi.”

8 giờ sáng, Người mệt nhiều, mồ hôi ra ướt đẫm, Ni sư Như Tâm phải lau liên tục.

10 giờ sáng, Ni trưởng muốn uống nước mía, trong khi ở vùng Đông Bắc Hoa Kỳ, để có ly nước mía tươi vào mùa Đông là một chuyện không thể, nên chúng tôi phải mua nước mía lon để người dùng.

2 giờ chiều, Thầy Thông Lai đến. Thầy thăm hỏi và nhắc lại những kỷ niệm hồi còn nhỏ, mẹ mất sớm, Ni trưởng thay mẹ chăm sóc đàn em. Thầy nói: “Hồi trẻ, chị khó tính lắm. Chị thường hay đánh em nên em không thương chị. Nhớ một lần, em chỉ nhặt có mấy đồng tiền ngoài đường mà chị bắt em ba bước một lạy (Tam bộ nhất bái) từ nhà đến chỗ nhặt tiền để trả lại chỗ cũ. Rồi em học không giỏi, chị cạo lông mày em… Còn Hạnh Đoan chỉ xin người hàng xóm hai trái chuối mà chị đánh một trận, Hạnh Đoan nhớ đến bây giờ. Lúc đó, em không hiểu tình thương của chị nên giận chị, giờ lớn, hiểu rồi nên kính và thương chị lắm. Nay em xin sám hối, mong chị tha thứ…” Ni trưởng nhắm mắt im lặng, tỏ vẻ cảm động. Trước khi từ giã ra về, Thầy cúi hôn lên trán Ni trưởng, Người liền nói: “Cắt ái ly gia.” Thầy trả lời: “Mẹ mất, chị hai cũng vừa mất, giờ chị sắp mất. Chúng em có còn ai là người thân mà cắt ái ly gia?”

4 giờ chiều, Ni chúng Huê Lâm và Phổ Hiền vẫn tiếp tục tụng Kinh Thủy Sám.

Suốt đêm đó, Ni trưởng không ngủ được, chỉ thiếp đi khi uống thuốc giảm đau. Thấy Ni trưởng đau nhức mà chỉ tự xoa nhẹ trên vùng bụng, chúng tôi thưa: “Con biết khi Sư bà Đức Viên bệnh, có để cho đệ tử xoa bóp, giờ Ni trưởng cho con xoa chà cho đỡ đau.” Người lắc đầu từ chối. Đến giai đoạn đau đớn tột cùng Ni trưởng cũng không chịu làm phiền người xung quanh, thấy Người cứ tự xoa để giảm cơn đau… mà tim chúng tôi nghe nhói từng cơn…

Thứ sáu, ngày 16 tháng 3 năm 2018

4 giờ sáng, Ni trưởng gọi chúng tôi vào nhờ lấy nước súc miệng, làm vệ sinh… vì sáng có y tá đến thăm. Đây là lần sau cùng Ni trưởng tự súc miệng.

6 giờ sáng, y tá người Hoa Kỳ đến đo huyết áp, nghe nhịp tim. Sau đó, y tá cho chúng tôi biết Ni trưởng sẽ sống không qua thứ Hai tuần sau, nghĩa là chỉ còn 3 ngày ngắn ngủi. Dù biết trước mọi việc sẽ đến nhưng khi nghe tin này, chị em chúng tôi ruột gan đau như thắt lại. Kể từ lúc đó, thỉnh thoảng Ni trưởng chỉ uống chút nước đá và chút nước nóng.

3 giờ chiều, Thầy Thông Lai vào thăm. Thầy nói: “Gia đình mình cũng có phước, nên chết có thứ tự; đầu tiên là mẹ, rồi đến ba, chị hai, giờ đến chị.” Ni trưởng nghe mỉm cười. Tiếng tụng Kinh Thủy Sám vẫn đều đều trong chánh điện vọng lên phòng của Ni trưởng.

7 giờ tối, Ni trưởng dạy Thầy Thông Lai tụng Kinh, Thầy hẹn ngày mai, vì hôm nay không có đem y theo. Ni trưởng dạy: “Mặc áo tràng tụng cũng được.” Thầy vâng lời và xuống chánh điện tụng Kinh. Ni trưởng còn dạy chúng tôi: “Lấy ghế cho Thầy ngồi, để đứng lâu bị giãn tĩnh mạch.” Chúng tôi cảm động quá, thầm nhủ, người bệnh nằm đó mà còn lo cho người khỏe.

10 giờ tối, Ni trưởng mệt nhiều, chúng tôi lo sợ, gọi em Dung y tá đến, Dung nói: “Ni trưởng hết thuốc giảm đau nên cơ thể bị giựt, uống thuốc vào mới yên.” Chúng tôi vì lo lắng quá nên gọi Thầy Thông Lai.

10 giờ 30 phút tối, đứng hầu bên Ni trưởng, chúng tôi thưa: “Công đức Ni trưởng vô lượng, hàng ngàn Phật tử nghe Ni trưởng giảng pháp qua băng cassesett và dĩa CD, họ phát tâm tin kính Tam Bảo, tin sâu nhân quả. Chúng con, từ khi còn nhỏ, mới vào chùa cũng được nghe những bài pháp, những câu chuyện, những vần thơ của Ni trưởng. Những pháp âm đó đã nuôi dưỡng đạo tâm chúng con đến ngày hôm nay. Bây giờ, Ni trưởng cho chúng con hầu, để đáp đền công ơn.” Chúng tôi nói đến đâu, Ni trưởng gật đầu đến đó.

11 giờ khuya, Thầy Thông Lai và Đại chúng làng A Di Đà đến. Thầy an trí hình Đức Phật A Di Đà bên giường Ni trưởng và bắt đầu tụng Kinh Địa Tạng, lạy sám hối Hồng Danh, tụng Chú Lăng Nghiêm, niệm Phật ròng rã đến 4 giờ sáng.

Thứ bảy, ngày 17 tháng 3 năm 2018

12 giờ 02 phút khuya, Ni trưởng bảo đưa nước uống liên tục, nét mặt Ni trưởng mệt nhiều, cứ xoay trở bất an, chúng tôi xin được lau mặt bằng nước ấm và xoa bóp tay, Ni trưởng đồng ý và đó là lần đầu cũng như lần cuối, chúng tôi được lau mặt và xoa bóp tay cho Người.

2 giờ 50 phút khuya, Ni trưởng cần đi vệ sinh. Trước khi đi, Người dạy chúng tôi phải xoay hình Phật A Di Đà Thầy Thông Lai đã an trí hình bên giường Ni trưởng sang hướng khác. Trong lúc gần kề cái chết, niềm kính tin Tam Bảo của Ni trưởng vẫn hết lòng và mạnh mẽ đến vô cùng.

Từ 3 giờ đến 6 giờ sáng, chúng tôi phải đỡ Người nằm xuống rồi lại ngồi lên, nhiều lần liên tục như thế.

6 giờ 30 phút sáng, Ni trưởng dạy Thầy Thông Lai: “Tụng Chú Lăng Nghiêm, khi nào chết thì niệm Phật.” Thầy vâng lời, tụng 7 biến Lăng Nghiêm.

Đúng 8 giờ 13 phút sáng, Ni trưởng nhẹ nhàng trút hơi thở cuối cùng khi Đại chúng vừa kết thúc 5 đệ Lăng Nghiêm. Đó là ngày 17 tháng 3 năm 2018, nhằm ngày mùng 1 tháng 2 năm Mậu Tuất.

Xin cho chúng tôi dừng lại để hít thở sâu, để trở về câu niệm Phật, nương oai lực của Phật hiệu để làm chủ dòng cảm xúc dâng tràn, để những giọt nước mắt không tuôn chảy, để chúng tôi xứng đáng là học trò của Người, xứng đáng với công ơn người đã bao năm vắt cạn hơi sức nhắc nhở em mình: “Tinh tấn, mạnh mẽ… đừng khóc nhè như nhi nữ thường tình…”

Kính lạy giác linh Ni trưởng, chúng con là những học trò của Người như bao học trò khác, nhưng chúng con đủ duyên phước hầu cận bên Người trong 12 ngày đêm cuối cùng. Những ngày qua, cho dù thân tứ đại phải chịu những cơn đau tột cùng… nhưng không một lần chúng con thấy Ni trưởng có những ánh mắt, cử chỉ hay lời nói phiền trách khi chúng con còn nhiều thiếu sót. Chúng con xin được thành tâm sám hối Ni trưởng.

Hôm nay là tuần thất thứ ba của Ni trưởng, trời Boston đã vào Xuân, nhưng thời tiết vẫn còn lạnh, mưa tầm tả u buồn… Có lẽ đất trời cũng đồng cảm với nỗi lòng của chúng con! Vâng, từ nay chúng con không còn gặp Người bằng sắc thân tứ đại, nhưng những lời sách tấn và những bài học thân giáo của Ni trưởng, sẽ mãi là những chất liệu quý báu tiếp tục nuôi dưỡng đạo tâm chúng con.

Chúng con xin nguyện khắc ghi và chia sẻ đến những người hữu duyên.

Xin mượn bài thơ Một bông hồng cho em của Ni trưởng Như Thủy thay lời kết cho dòng nhật ký:

Chỉ xin sống từng sát na trọn vẹn,
Khi con tim còn gõ nhịp khoan dung.
Hay đớn đau hắt hơi thở sau cùng,
Lòng vẫn thấy còn yêu người tha thiết.
Tôi không có những nụ hồng diễm tuyệt,
Nồng sắc hương để dành tặng riêng ai.
Nên chỉ xin cung hiến một bàn tay,
Chỉ em thấy ánh trăng rằm muôn thuở.
                                                                                   (Ni trưởng Như Thủy, năm 1983)

Ni chúng Chùa Phổ Hiền & Huê Lâm (Hoa Kỳ)