Mùa tết khuyết

315

  Đã bao lâu rồi, bố con mình chưa nghe giọng nhau, bố nhỉ?

Tháng 8/2018

“Con ơi, bố không thở được. Bố nhập viện rồi. Tràn dịch màng phổi.”

Một dòng chữ vô hồn hiện ra trên màn hình, nhưng không giấu nổi những ngón tay vội vàng đang run rẩy.

Mùa Trung thu đó, con bay về, lặng lẽ. Bố nằm trong Bệnh viện Hoàn Mỹ, mỉm cười khi nhìn thấy con. Một tuần trong bệnh viện, bố con mình nằm tám chuyện trên trời dưới đất, cứ như thể cái bệnh án treo đầu giường bố là của ai đó đâu đâu, hổng liên quan gì tới bố con mình. Con bông đùa, nói ai mà hỏi con về Việt Nam đợt này thấy sao, con sẽ trả lời: “Thiệt là Hoàn Mỹ…” – Bố cười, một nụ cười giòn đến vụn vỡ.

Cơn đau xoáy từ thắt lưng hành hạ bố không ngủ được mấy tháng trời. Con vin vào cớ lệch múi giờ để được cùng bố thức trắng đêm. “Ung thư đại tràng nghi di căn sang gan và phổi” – con với bố cùng đọc bệnh án bình thản như cùng xem một mẩu tin nào đó trên báo đài. Bố bảo xem ba cái này làm chi, chỉ tổ làm tinh thần sa sút. Đôi mắt con vẫn dán chặt vào những dòng tuyên án rồi mạnh miệng nói, ngó coi cho biết người ta ghi cái gì, chứ người ta thực sự mà bấy chầy như này, làm sao thần thái ngời ngời như bố được. Giữa lòng Sài Gòn đang ngủ say, chỉ còn hai người nằm thao thức, trách thiên hạ sao cứ ghi xằng bậy lừa mình. Trách chán đến thiếp đi, con chập chờn mơ về những bình yên sẽ tới. Bởi chẳng cơn bỉ cực nào khiến con ngừng tin vào bố của con, vào trái tim đang đập rất kiên cường đằng sau lớp áo bệnh nhân giờ đã rộng quá đỗi.

Sau một tuần, bố rời bệnh viện. Một tuần sau, con rời khỏi Sài Gòn. Đoạn đường lần này, bố chỉ ra tới đầu ngõ cùng con. Bánh xe vội lăn để tránh cản trở dòng người vội vã. Nhưng con vẫn nhìn rõ mồn một chiếc bóng gầy xiêu nghiêng lặng thinh đứng đó, níu nhìn mãi cho đến lúc chiếc xe bị nuốt chửng vào dòng người. Con không dám quay lại nhìn, vì con sợ mình khóc mất. Con sợ, con sẽ phụ cái nắm tay con rất chặt trước lúc lên đường. Cái nắm tay thay cho lời dặn dò: Phải mạnh mẽ, phải tin bố, nhe con.

Ngày 06/12/2018

… là ngày thi quan trọng con hoàn thành, là ngày con tưởng thời gian gọi về nhà sắp tới sẽ thênh thang. Những lời mè nheo kể khổ về những ngày vất vả vừa qua chưa kịp phát ra đã nghẹt lại trước những gì con nhìn thấy. Bố nằm co ro. Quằn quại và đau đớn. Dạ dày và bài tiết đã từ chối hoàn thành bổn phận của mình. Cuộc trò chuyện giữa mẹ và con, bố chỉ nằm nghe nhưng không bắt máy. Vì bố ghét phải nhìn thấy hình ảnh phản chiếu một cơ thể đang bị tàn phá. Ghét phải nhận lấy những câu hỏi thăm e dè và ánh nhìn ái ngại.

Bố ghét mình yếu đuối, trước con.

Ngày 18/12/2018

Bố đi cấp cứu rồi. Dòng tin nhắn đến, ngắn gãy như hơi thở ai trong cơn mê đứt quãng. Niềm vui nhận được tin đạt điểm cao nhất trong khối Kinh tế vài phút trước, chợt thành ra trơ trọi, bẽ bàng. Đứng giữa lời chúc mừng và những vòng tay ôm, con chỉ còn nghe thấy tiếng nước mắt mẹ rơi, tiếng con thì thầm vô thức khoe vào hư không, trống rỗng. Nhưng bố ơi, con không hề khóc. Vì niềm tin con chưa hề lung lay. Vì đôi tay con còn hằn rõ lắm lời dặn dò từ cái nắm tay thật chặt của bố. Vì con biết hai bố con mình đều là những kẻ cứng đầu đang chiến đấu, cho một lời hứa cùng về nhà ăn Tết với nhau. Vé bay về Tết này con và cô chú đã mua từ lâu, chẳng một ai hay, như một món quà bất ngờ dành cho cả nhà vào đầu năm mới. Dòng máu mạnh mẽ kiên cường trong con bố đã tặng 20 năm về trước thì thầm cho trái tim con biết, rằng lời hứa kia, bố sẽ hoàn thành.

Mùa Giáng sinh và cuối năm gần tới, bố dần đỡ lại. Bố ăn được và ráng ngồi được nhiều hơn. Bố chủ động gọi cho con, cơ thể mỏng tang nhưng giọng nói vẫn rất đầy và ấm: Con đừng lo, càng cuối năm bố thấy bệnh của bố càng vơi bớt. Mắt bố lấp lánh về một ngày đôi tay mình lại đủ rắn chắc để ôm trọn cả gia đình.

Ánh mắt ấy, bất chợt mờ dần vào một buổi chiều đầu tháng 1. Nửa bên trái của bố đã liệt hoàn toàn. Bố mê man trong những đợt chích morphin liều cao. Bố khó chịu, bố gắt gỏng với tất cả mọi người, như một cách thức cực đoan bố van nài người ta đừng quá bận lòng về bố nữa. Bố giận cả con, khi biết con đã khóc khi xem vài clip gần đây của bố. “Đừng bao giờ để bản thân mình yếu đuối. Con khóc như vậy, còn ai có thể dựa vào con?” – Lần cuối cùng bố con mình nói chuyện với nhau, bố đã trách con như thế.

Ngày 14/01/2019
Bố không còn nói được nữa. Di căn xâm lấn não khiến bố không còn khả năng nhận diện mặt người. Mẹ lặng lẽ ngồi bên bố, nắm lấy đôi tay yếu ớt của người đàn ông đã đầu ấp tay gối cả hai chục năm trời. Mẹ thì thầm, anh ơi bé Linh 27 Tết nó về rồi đấy, anh ráng cố gắng lên nghe. Vậy mà, hình như bố biết, bố níu tay mẹ thật chặt, ú ớ một điều gì đó mà không sao nói nổi thành lời.

Ngày 18/01/2019
Cuộc điện thoại gọi về trước lúc con được vinh danh trong ngày tốt nghiệp ra trường.
“Bố ơi, bố dậy đi, chị Hai gọi kìa. Bố ơi, bố…”

Bố không còn trả lời nữa. Một dòng nước mắt lăn dài trên gò má thay cho lời xin lỗi.
Trái tim bố đập nhịp cuối cùng vào lúc 21 giờ 25 phút.

Gần 8 tháng trời, không ngủ và đau đớn. Ngày hôm nay, cuối cùng bố cũng có một giấc ngủ dài, trọn vẹn và bình yên. Cám ơn bố, vì đã chiến đấu cho niềm tin của con lâu đến thế. Và xin lỗi bố, vì đến ngày cuối cùng vẫn chẳng thể về bên bố, như bố đã từng luôn ở bên con suốt 20 năm trời.

Tết vừa rồi xa nhà, con cứ thèm hoài bánh chưng bố gói. Tết này con về, còn ai ngồi gói bánh cho con?

Mỹ Linh