Mùa hoa năm nào (Phần cuối)

305

  Hai tháng hè trôi qua thật nhanh. Từ giã Boston, thành phố xinh đẹp của nghệ thuật và âm nhạc, cả ba mẹ con đều lưu luyến. Ở đấy, họ được hưởng tình cảm chứa chan của nội, của ngoại, họ được tự do thoải mái, khỏi phập phồng lo sợ vì sự vui buồn thất thường cũng như sự nghiêm khắc quá đáng của Quảng.

Máy bay đã hạ cánh. Diệu đứng lên lấy hành lý. Hai đứa nhỏ đã gọn gàng với túi cá nhân trên lưng. Khi ba mẹ con theo đoàn người ra khỏi cái hộp cầu thang dài, họ đã thấy Quảng đứng đợi. Hôm nay trông anh đơn giản và trẻ trung với áo thun trắng, quần jean xanh, tóc hớt ngắn.

Quảng quỳ xuống, hai cánh tay mở rộng để đón con. Cẩm chậm chạp tiến đến với cha, Giao cúi nhìn đôi giày lắm lem của mình, chỉ sợ ba nổi giận. Nó quên nhắc mẹ giặt trước khi trở về.

Diệu dừng chân lại, như một khách bàng quan. Quảng hôn các con xong, đứng lên, nhìn sang Diệu. Áo sơ mi màu tím hoa cà làm anh nhớ lại khoảng thời gian theo đuổi nàng, lúc hai người mới vào học năm thứ nhất. Diệu yêu màu tím và anh thường hái trộm bông hồng tím ở nhà ông giáo sư để tặng nàng.

Rung động với kỷ niệm xưa, Quảng âu yếm tìm ánh mắt vợ nhưng than ôi, trong cửa sổ tâm hồn ấy, giờ đây anh chỉ thấy sự nhẫn nhục câm nín, sự chịu đựng le lói mầm oán hận.
Thái độ lầm lì này giống y như thái độ của nhân viên đối với anh trong thời gian anh làm manager trực tiếp điều khiển họ. Chính vì không chịu nổi những cặp mắt u trầm ấy, anh đã bỏ hãng cũ. Tự nghĩ rằng với chức vụ giám đốc ở sở mới, không phải trực tiếp điều khiển nhân viên, anh sẽ được yên ổn, nhẹ nhàng hơn.

Nhưng Quảng đã lầm. Dù anh làm việc có hiệu quả cao, người chung quanh, thiệt tình không ai ưa Quảng cả, họ chỉ đóng kịch để giữ job.

Quảng nở một nụ cười với vợ, gởi gắm trong đó sự hối lỗi, ăn năn. Diệu đáp lễ chồng bằng cái nhìn u uẩn, cánh môi chỉ hơi nhếch lên chút xíu làm vẻ mặt nàng thêm héo hon. Quảng hiểu rằng cây hoa ấy đã vì anh mà khô héo, cần phải kiên nhẫn và khéo léo lắm mới cứu vãn được hạnh phúc gia đình.

Từ miền Bắc mát mẻ trở về, Diệu cảm thấy Cali nóng quá dù trời sắp sửa vào Thu. Nàng lơ đãng nhìn đường phố với xe cộ nối đuôi không dứt, nhìn những dãy đồi thoai thoải chập chùng phơi mình trong ánh nắng còn gay gắt của một ngày hè muộn.

Nếu hôm nay không có Quảng ở nhà, ba mẹ con nàng sẽ nhảy ùm xuống hồ bơi để tung tăng đùa giỡn với nhau trong nước mát. Sự hiện diện của Quảng làm tụi nhỏ lúc nào cũng phải “đề phòng” thành ra không đứa nào, kể cả Diệu, muốn Quảng tham gia trong bất cứ trò vui nào. Vô tình, họ cô lập ông chủ khó tánh trong cái tháp do chính ông tạo ra.

Chiếc Mercedes của họ bắt đầu lên đồi, rẽ vào con đường riêng của khu vực. Hai đứa nhỏ tiếc ngày vui qua mau, Diệu chán ngán những ngày chịu đựng sắp tới. Nàng phải tiếp tục sống vô vị mãi bên ông “chỉ huy trưởng” khô khan, nóng tánh này chăng?

Con đường nhỏ với hai hàng thông xanh dẫn họ tới nhà. Quảng không bấm nút mở garage như thường lệ, anh chạy ra khu đậu xe phía sau. Không để ai kịp hỏi han điều gì, anh đi vòng qua mở cửa cho vợ. Hai đứa nhỏ tinh mắt, chúng chạy ùa ra khu vườn mới kiến tạo. Quảng nhẹ nhàng nắm tay Diệu, dẫn nàng chầm chậm bước qua cái cổng nhỏ bằng tre khô trên có đề hai chữ “Vườn Thiền”.

Diệu linh cảm có một biến chuyển lớn lao nào đó trong tâm tư chồng. Trước mắt nàng là một khu vườn Nhật xinh xắn, bao bọc chung quanh là những hàng trúc xanh tươi. Con đường đất đỏ dài ngoằn ngoèo chầm chậm đưa hai người đi qua một cái suối róc rách chảy từ bờ đá ong nâu sậm đổ xuống cái ao rộng, điểm lơ thơ vài bông súng trắng ngần, vài chùm bông lục bình tím nhạt.

Hai chị em Cẩm đang trố mắt nhìn những chú cá vàng nhởn nhơ bơi lội trong đó. Chúng tưởng đây là một phép lạ thần tiên. Đầu óc thơ trẻ, hai đứa không thể tin rằng chỉ sau hai tháng hè xa nhà, mảnh đất trống phía sau đã biến thành một khu vườn xinh đẹp.

Cạnh hồ sen là nhà thủy tạ lợp tranh, hình bát giác. Trên sàn gỗ bóng chỉ thấy một bàn trà thấp, đan bằng mây và những chiếc gối tròn, dẹp, màu nâu sậm.

Hai đứa trẻ thích thú đi sâu hơn nữa để thấy những chùm hoa tím bất chợt hiện ra giữa các kẽ đá, những cây cảnh mới trồng đã lớn… Rồi con đường dốc tẻ ra làm nhiều ngả: đây là đồi cỏ mịn như rêu xanh, nọ là dốc đá trắng đục như sữa đang lấp lánh trong nắng và những bậc thang nhỏ bằng cây cối tiếp nhau dẫn lên cao mãi…

Diệu cảm thấy lòng dịu lại những ưu phiền, nhưng kinh nghiệm bản thân khiến nàng không dám vui vội. Dù biết Quảng muốn chuộc lỗi với vợ con, Diệu cũng nơm nớp lo âu vì tánh khí bất thường của chồng.

Đôi vợ chồng đã bước lên nấc thang cuối cùng để thấy những cây anh đào mọc thành hàng, chừa lối đi ở giữa.

Quảng dịu dàng:
– Mùa Xuân này chúng ta có dịp ngắm hoa đào nở, và khu vườn sẽ rực rỡ như tranh, những bức tranh trong các phòng triển lãm ở Boston mà ngày xưa chúng mình hay nhìn ngắm xuýt xoa.

Diệu nhắm mắt lại, không biết mình đang mơ hay tỉnh. Phép lạ nào đã biến đổi tâm hồn Quảng đến không ngờ?

Nàng đã bắt gặp trở lại những hàng đào xưa với ước mơ bình dị tươi vui lúc hai người còn hàn vi và Quảng hãy còn dễ thương lắm…

Quảng có nhiều điều để bày tỏ với vợ. Chàng kiên nhẫn chờ đến khuya, khi trăng rằm đã sáng tỏ khắp vườn, chàng pha trà mời Diệu đối ẩm. Họ ngồi trong nhà thủy tạ, xếp bằng trên tọa cụ. Mặt hồ tĩnh lặng phản chiếu ánh trăng vằng vặc trên cao.

– Thở đi em!
Diệu bật cười:
– Lúc nào em lại không thở!
– Phải, mọi người đều thở cả nhưng ít ai ý thức đến hơi thở của mình. Lạt Ma G. D. đã dạy anh tập trung tư tưởng vào hơi thở, nhờ đó anh hiểu được chính mình và cuộc sống. Nhờ quán chiếu hơi thở anh biết được cuộc sống mong manh, biết trân trọng sự sống trong từng phút giây. Lâu nay, anh đã phí phạm đời sống, đã quan niệm sai lầm về hạnh phúc, anh đem hai thứ quý báu ấy đổi lấy quyền uy, thỏa mãn tham vọng. Chỉ là thả mồi bắt bóng mà thôi.
Diệu cảm thấy phấn chấn
– Lạt Ma G. D. là ai?
Quảng cúi đầu, giọng nói đầy kính cẩn:
– Đó là một tu sĩ Tây Tạng, phái Mật tông, chính bác sĩ David bạn anh, đã hướng dẫn anh đến gặp Người: một nhà sư già, mặc áo vá, ốm tong teo. Người đã tiếp anh bằng một nụ cười cởi mở và ánh mắt tràn ngập thương yêu.
– Khi anh quỳ xuống Người đặt tay trên đầu anh, ngay lúc ấy anh tiếp nhận nguồn an lạc vô biên. Luồng từ điện này biến đổi một kẻ ngoan cường kiêu mạn thành người điềm đạm, biết hồi quang tự kỉ.

Thiếu phụ ngẩng mặt lên. Ánh trăng soi sáng vào đôi mắt tinh anh của nàng, trong đó phản phất những nghi ngờ, dè dặt.

Quảng hiểu vợ sắp hỏi điều gì. Anh tiếp tục bày tỏ một cách chân thật, say sưa:
– Em ơi! Từ lâu rồi, anh là một người cô độc, một kẻ đói khát tình thương, thiếu nguồn an ủi tâm linh. Trong khoảnh khắc thôi, sư D. G. cho anh tất cả. Sau khi ban cho anh liều thuốc an thần vô giá ấy, người dạy anh phương cách sống sao cho hạnh phúc.
Diệu im lặng tự hỏi: “Hồng phúc nào đã xui khiến con người độc tài khó tánh như Quảng bỗng nhiên biết thay đổi?”
– Người dạy anh mỗi đêm dành ra ít nhất 30 phút để thực tập tư duy. Trước tiên là tập thở nhẹ nhàng, theo dõi sự ra vào của hơi thở một cách êm ái. Điều hòa hơi thở là cách làm thư giãn sự căng thẳng của trí óc, giúp ta trút bỏ được những phiền muộn. Đa số chúng ta thường đem những khó khăn trong sở làm về nhà để mất ăn mất ngủ vì nó và làm cho người nhà cũng khổ lây.
Thấy Diệu gật gù đồng tình, Quảng hứng chí thêm:
– Thầy nói: “Sự sai lầm chung của con người là hay phán xét tha nhân, soi mói khuyết điểm của người để chê bai. Thái độ đó dễ gây hiềm khích và làm tăng ngã mạn. Càng ngã mạn con người càng khổ đau. Thái độ sống đúng đắn là luôn luôn phải hồi quan tự kỷ.”

Sống đúng mới có hạnh phúc. Thầy quả quyết như vậy và anh cảm nhận được điều ấy. Mỗi đêm sau khi điều hòa hơi thở, anh đã nhìn lại chính mình để quán xét những gì đã nói, đã làm hay đã nghĩ trong ngày, xem có gì sái quấy thì kịp thời chỉnh đốn lại. Sau đó, anh phán xét về cách liên hệ với người chung quanh, từ gia đình đến sở làm…

Những giọt lệ tủi hờn bắt đầu lăn dài trên đôi gò má xanh xao. Ai gặp lại nàng những năm sau này cũng ngạc nhiên hỏi: “Tại sao ở trong cảnh giàu sang nhung lụa mà trông nàng hốc hác bơ phờ đến thế này?” Than ôi! Đâu phải tiền bạc đồng nghĩa với hạnh phúc!

Quảng hiểu giây phút quan trọng đã đến. Chàng quỳ xuống, nâng tay vợ, hôn nhẹ lên đôi tay gầy guộc của nàng. Giọng chàng run run:
– Anh xin lỗi em. Bấy lâu nay anh làm em đau khổ vì lúc nào anh cũng cho mình là bậc trưởng thượng, anh luôn luôn ra lệnh, chỉ huy. Anh không tôn trọng em như xưa. Anh biến em thành một người phục dịch câm nín… anh làm em đau khổ biết bao! Bây giờ anh mới nhận ra mối tương quan giữa em và anh: Nếu anh làm em khổ anh cũng đâu được hưởng niềm vui.

Em Diệu, anh chân thành sám hối. Em và các con hãy tha thứ cho anh…
Những tiếng nấc nghẹn ngào, tức tưởi của Diệu khiến Cẩm và Giao nóng ruột. “Ba lại làm khổ mẹ nữa, chúng mình ra can đi, ba muốn đánh mình thì đánh, em không sợ nữa đâu!”
Hai đứa nắm tay nhau bước ra khỏi lùm cây, nơi chúng núp sẵn tự bao giờ. Cả hai sấn tới trong tư thế của người cảnh binh bảo vệ…

Nhưng hai đứa ngạc nhiên biết bao khi thấy ba dịu dàng đỡ mẹ đứng lên và âu yếm hôn lên đôi mắt đẫm lệ của mẹ. Chợt thấy các con, Diệu bẽn lẽn đẩy Quảng ra. Một nụ cười rạng rỡ như đóa hoa Quỳnh vừa nở dưới ánh trăng…

Bích Thu