Một bậc thầy vĩ đại

1616

  Lấy máu tim tạm ghi thành Chơn Lý
Bút xương đây thơ tả tận đáy lòng
Đem làn da làm giấy mực viết xong
Dòng huyết thắm ngọn hải đăng Chánh trí ”

Vâng ! viết về cuộc đời của bậc Toàn Giác, không thể nào dùng văn tự của trần gian, mà diễn đạt cho cùng, Tạm mượn lời thô, ý thiển, để nói lên nét đặc thù, rất ư bình đẳng của đấng Thiên Nhơn Sư.

Bất luận một Tôn giáo nào, vị Giáo Chủ đó cũng là một tấm gương sáng cho tín đồ của họ soi chung. Đạo Phật cũng là một Tôn giáo lớn trên thế giới, vị Giáo Chủ là Đức Phật Thích Ca Mâu Ni. Ngài nói và thực hành ngay những gì Ngài chứng được dưới cội Bồ Đề. Ngài sinh ra có giòng họ Tổ tiên, có gia đình, sống trong cung vàng điện ngọc. Ngài thị hiện là một tấm thân bằng da, bằng thịt, như chúng ta. Ngài giáng sinh xuống cõi đời ngũ trược ác thế, nhưng không bị sóng ngũ dục cuốn trôi vào dòng sanh tử khổ đau. Sau thời gian tầm đạo, Ngài vượt qua mọi thử thách gian lao. Ngài đã từng tu khổ hạnh ép xác. Đến một ngày kia  Ngài kiệt sức, ngất lịm trên thảm cỏ nơi bìa rừng, được cô gái chăn cừu đem sữa đổ vào miệng, lát sau Ngài tĩnh lại. Từ đó Ngài suy nghĩ, muốn tìm được đạo phải có thân thể cường trắng khỏe mạnh, nên khi đầy đủ sức lực trở lại. Ngài đến ngồi dưới cây Bát Đa gọi là cây Bồ Đề và phát lời thề rằng: “ Nếu ta không thành đạo, thì dù thịt nát xương tan, Ta quyết không rời khỏi chỗ này”. Ngài ngồi nhập định suốt 49 ngày đêm dưới gốc cây Bồ Đề, chiến đấu với thiên ma do Ma Ba Tuần chỉ huy. Đêm thứ 49 canh hai Ngài chứng được Túc mạng minh, thấy rõ quá khứ của đời mình trong Tam giới. Nửa đêm Ngài chứng được Thiên nhãn minh, thấy rõ bản thể Vũ trụ và nguyên nhân cấu tạo thành Vũ trụ. Đến canh tư Ngài chứng được quả Lậu tận minh, rõ biết nguồn gốc của khổ đau và phương pháp dứt trừ đau khổ, để thoát ly sanh tử luân hồi. Ngày 08/12 Âm lịch lúc sao mai mọc Ngài chứng được Vô Thượng Chánh đẳng Chánh giác.

“Giây phút ấy không gian bừng chấn động
Đóa Ưu Đàm hé nở mấy ngàn năm
Sen nở thắm bên hồ hương lộng gió
Muôn cung tơ nhã nhạc tấu bổng trầm”

Thành đạo xong, Ngài tìm đến Lộc Uyển độ cho năm anh em Kiều Trần Như, và ngôi Tam Bảo được hình thành từ đấy. Trong thời gian thuyết pháp Ngài gặp nhiều gay go, trái ngược, do lòng đố kỵ của ngoại đạo, tà giáo. Như họ thuê cô gái giả có thai, độn bụng để vu oan cho Phật, hay Đề Bà Đạt Đa em Chú Bác với Phật, xúi Vua A Xà Thế thả voi say để chà Phật v.v… nhưng với đức độ của Ngài những điều ấy không thực hiện được. Với tinh thần bình đẵng là điểm son quý giá nhất trong Giáo lý của Đức Phật. Ngài thường bảo: “không có giai cấp trong dòng máu cùng đỏ, nước mắt cùng mặn”. Trong Giáo Hội của Ngài, Ngài nhận cả những người thuộc dòng họ bần tiện nhất như gánh phẩn v.v… Chính Vua Ba Tư Nặc đã bạch Phật :” Bạch Đức Thế Tôn, Ngài thâu nhận kẻ hèn hạ vào Tăng đoàn, không ngại sỏi đá lẫn lộn với Châu ngọc, làm mất giá trị của Chúng Tăng hay sao?”. Đức Phật dạy rằng: “Người hèn hạ mà biết phát tâm Bồ Đề xuất gia Tu hành, chứng được quả Thánh, thì quí báu vô cùng, khác nào hoa sen mọc ở bùn lầy, mà vẫn tinh khiết thơm tho”. Đức Thế Tôn không chỉ thuyết pháp cho Vua chúa nghe, mà còn thuyết pháp độ cho Ưu Ba Ly là hàng bần cùng trong Xã hội. Không những thọ phẩm vật cúng dường của Thái Tử Ta Đạt Đa mà còn thọ nhận người nghèo khổ cúng dường như ông Thuần Đà. Không những thuyết pháp cho người kính tin Tam Bảo như Mạt Lợi Phu Nhân, mà còn nói pháp cho dâm nữ Liên Hoa Sắc nghe. Lòng Từ Bi của Ngài thật vô hạn, không thể nào dùng ngôn từ chuyển tải hết được, trong ý nghĩa viên dung vô ngại. Ngài là một bậc Thầy có một không hai trên cõi đời này. Ngài đã làm cuộc Cách mạng phá bỏ giai cấp, vì thế Ngài đã mở rộng lòng Từ Bi tiếp độ Ni lưu. Trong khi phái nữ bị Xã hội Ấn Độ thời bấy giờ khinh rẻ, không có chỗ đứng, vậy mà Ngài nâng đỡ, cho phái nữ xuất gia dự vào hàng Chúng trung tôn, là một bộ, trong Nhị Bộ Tăng Già. Ôi ! còn niềm vui mừng nào hơn khi chúng con được đăng đàn Cụ Túc, lãnh thọ Giới pháp của Đức Như Lai.

“Thân giới phẩm đượm nhuần mưa Phật Pháp
Áo Ca sa thêm rạng vẻ phước điền”

Chúng con là những người con gái Đức Như Lai mỗi khi mở quyển Tỳ Kheo Ni ra học, tụng, chúng con vô cùng xúc động. Ngài đã dạy chúng con, từ việc chăm sóc thân thể sao cho khỏi bịnh tật, để tiến tu Đạo nghiệp. Vì Ngài là Đại y vương!!! Ngài dạy cặn kẻ và tế nhị, hơn cả người Mẹ hiền ở thế gian, dạy dỗ khi con gái của mình trưởng thành. Chúng con được tràn đầy hạnh phúc, niềm hạnh phúc ấy vô biên, vô cùng tận.

*  Đức Phật thị hiện vào cõi ta bà, Giáo hóa 49 năm, Ngài để lại ba tạng Giáo điển Kinh, Luật, Luận. Đời sống của Ngài là một tấm gương trong sáng với hạnh nguyện cao cả. Trước khi nhập Niết Bàn Ngài còn dạy: “ Các con hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi, hãy thắp lên ngọn đuốc Chánh pháp”. Vâng!  đệ tử của Ngài đã mồi ngọn đèn Chánh pháp ấy đã gần ba ngàn năm nay, và ánh đạo vàng của Ngài đã truyền khắp năm châu, bốn biển, đem lại lợi ích rất nhiều cho nhân quần xã hội.

TKN Phước Giác