Mở cửa đón xuân

171

  Tết này, Hoa được rảnh rang đem con về nhà ba mẹ chơi trọn tuần, vì Kỳ – chồng Hoa đi công tác xa; còn thằng con trai lớn, Tuấn, đang đi học, thì gửi tạm ở nhà dì gần đấy.
Sau hơn ba tiếng đồng hồ lái xe, Hoa hăm hở bước vào nhà. Thằng bé Thi chạy lon ton tìm ông bà ngoại, miệng kêu inh ỏi. Ông đang nằm trên ghế dài đọc sách, bà lúi húi lo cơm trưa. Hoa chào hỏi cha đôi câu rồi đi thẳng vào trong. Nhà chưa có vẻ Tết chút nào.


Trong lúc bà ngồi xuống ôm cháu nựng nịu, Hoa sắp thực phẩm tươi vào tủ lạnh và nói:
– Bữa nay 27 Tết rồi mà mẹ chưa chuẩn bị gì hết à? Năm nay, mình phải ăn Tết lớn mới được!
Mẹ cười:
– Ôi chao, ở xứ này mà Tết lớn Tết nhỏ gì, ngày nào cũng như ngày nấy thôi!
Hoa biết tánh mẹ, bà bảo thủ lắm. Ở xứ Mỹ này, mà bà muốn có đủ hương vị Tết như ở Việt Nam bà mới vừa lòng. Hoa nũng nịu:
– Thì ít ra mình cũng làm bánh chưng, dưa hành chứ mẹ! Phải gói ở nhà, rồi ngồi canh bánh đón Giao thừa mới thú vị! Ngày mai, con chở ba mẹ và các em đi chợ hoa. Ba lựa đôi hạc, còn mẹ lựa vài nhánh đào, con mua dưa hấu. Thế là đủ cả rồi, mẹ nhỉ?
Cách nói chuyện giòn giã của Hoa làm người nghe sinh phấn khởi. Bà mẹ tiếp lời:
– Thì mẹ lựa nếp xong, ngày mai ngâm đậu, mốt gói. Mình phải nấu bánh sớm để ngày 30 rảnh rang lo đón ông bà, tối 30 còn đi chùa làm lễ Giao thừa.
Đối với bà, ngày Tết phải đi đến chùa mới tìm được hương vị quê hương cổ kính và không khí thiêng liêng của ngày đầu năm. Hoa cũng công nhận như vậy. Đêm 30 mà được đi đến chùa lễ sám hối, nghe tiếng tụng kinh nhịp nhàng trong hồi chuông thì thật là tuyệt. Có cái gì thanh thoát nơi vầng trán, khuôn mặt, nụ cười của các vị Tăng, Ni; có cái gì thiêng liêng trong làn khói tỏa từ lư hương đồng vừa được đánh bóng sáng choang. Đêm đó, Phật tử không ai bảo ai mà người nào cũng có bước chân rón rén, nhẹ nhàng như sợ làm mất sự im lặng tôn nghiêm đang bao phủ chung quanh họ. “Mái chùa che chở hồn dân tộc”, câu thơ của nhà thơ Huyền Không luôn luôn hiện ra trong tâm trí Hoa mỗi khi cô có dịp bước chân đến chùa.

Hoa phụ mẹ dọn cơm rồi mời ba xuống dùng bữa. Ba vẫn nghiêm và ít nói như xưa. Tóc ông đã bạc và rụng nhiều; tuổi già in rõ nét nhăn trên vầng trán. Ông ôm cháu ngoại vào lòng và hỏi thăm cuộc sống của Hoa. Hoa nói với một chút tự hào:
– Từ hồi ba tụi nhỏ lên chức Giám đốc tới giờ, anh phải đi công tác hoài, thành ra, con có thì giờ về thăm ba mẹ thường hơn.

Ông cụ gật gù. Ông không dè gia đình ông lại có ngày hôm nay. Hồi mới sang Mỹ trong những đợt đầu tiên, vợ chồng ông đã quá tuổi trung niên, vốn liếng Anh ngữ không có, nhà nghèo mà phải lo cho đàn con 6 đứa. May nhờ hai đứa con gái lớn, đứa 18, đứa 16, đã phụ ông bà trong công việc kiếm sống và lo cho các em ăn học. Lan, đứa con cả, làm phụ bếp nhà hàng, còn Hoa vừa đi học vừa lãnh đồ về may phụ mẹ. Hoa sức vóc cao lớn lại dạn dĩ, cô không từ chối việc làm nào để kiếm tiền; những lúc thiếu hàng may, cô đi đổ xăng, cắt cỏ, hay lãnh dọn dẹp nhà cửa cho người. Vì phải làm việc nhiều nên cô học kém, sinh nản, đến lớp 11 thì cô bỏ học để đi làm luôn. Lan lãnh lương ra còn dành lại chút ít để sắm sửa quần áo chứ Hoa làm được bao nhiêu là đưa hết cho ba mẹ. Mẹ nhắc nhở lắm Hoa mới mua một vài bộ đồ, còn không thì cứ mặc quần áo cũ xin ở nhà thờ.

Tánh của Lan trầm trầm, vui buồn ít tỏ lộ, còn Hoa thì trái lại, thật nồng nhiệt trong tình cảm gia đình nên các em rất thân với Hoa. Đứa nào xin mẹ món gì không được, chỉ cần nói với Hoa, Hoa năn nỉ phụ là được ngay. Hồi đó, nhà thật nghèo. Mấy đứa nhỏ muốn ăn ở Mc Donald cũng phải hẹn lần hẹn lữa. Quần áo chỉ sắm một bộ cho đứa lớn rồi thì chuyền đồ cũ xuống cho đứa nhỏ hơn. Lâu lâu có vải bán hạ giá, vợ ông mới mua về may áo mới cho tụi nhỏ, vậy mà tụi nó mừng rơn.

Bây giờ, Lan đã có gia đình với hai con. Chồng làm y tá, vợ làm quản lý nhà hàng nên cuộc sống cũng dư dả. Số của Hoa đặc biệt hơn. Trong lúc làm ở cây xăng, Hoa tình cờ quen với anh chàng kỹ sư. Chàng là sinh viên du học, con nhà khá giả ở Việt Nam, sau 30/4/1975 thì bị mất liên lạc với gia đình. Ông làm đầu tắt mặt tối, đồng lương tính ra chưa tới bảy ngàn một năm, vậy mà chàng kỹ sư này, theo Hoa nói, thì lãnh lương ba mươi mấy ngàn.
Hai người quen nhau đâu chừng năm sáu tháng thì Kỳ xin cưới Hoa. Ông tự hỏi: Có phải Hoa muốn thoát cảnh nghèo nên ưng đại anh chàng kỹ sư này chăng? Anh ta lớn hơn con gái mình hơn một con giáp! Nhưng chủ trương của ông bà là chuyện hôn nhân của con cái để tùy chúng nó quyết định, như thế sau này không ai trách cứ ba mẹ ép uổng hay phản đối con cái, làm cho con cái không có hạnh phúc.

Lộc, em trai kế Hoa, cũng đã tốt nghiệp Đại học, có việc làm tốt và lập gia đình với một cô gái Mỹ. Cô dâu ngoại quốc này cũng hiền lành dễ thương. Lợi, em kế của Lộc, là một kỹ sư công chánh mới ra trường, vừa có việc làm vài tháng nay tại địa phương. Hùng, con trai út, năm nay 21 tuổi, thì quyết định theo đuổi ngành y khoa. Con Hậu, cô gái út đang học lớp 10. Chỉ trong vòng mười mấy năm mà gia đình ông đã bước lên nấc thang trung lưu trong xã hội Hoa Kỳ, thật là ngoài sức tưởng tượng của ông.

Thấy cha có vẻ trầm ngâm, Hoa nhìn cha, hỏi han:
– Ba đang tìm vần thơ phải không? Dạo này ba làm được nhiều thơ chứ? Cho con xem với!
Mẹ cười, mắng yêu:
– Con mà cũng đòi xem thơ.

Đêm 30, theo mẹ đi chùa, tự nhiên Hoa thấy lòng dịu bớt những nỗi xốn xang, bứt rứt. Chánh điện năm nay tươi thắm những hoa đào. Những cánh đào mơn mởn, phơn phớt hồng như mỉm cười với khách thập phương đang viếng chùa, gợi trong lòng người một niềm vui nhè nhẹ lâng lâng. Đức Phật cũng đang mỉm cười hoan hỷ, nụ cười bất diệt trên khuôn mặt rạng rỡ hào quang của Ngài biểu lộ một niềm hạnh phúc an lạc vô biên. Hoa tự hỏi: Tại sao Đức Phật có thể an vui tự tại, còn tâm tư chúng sanh lại đầy dẫy phiền não, khổ đau? Bốn năm rồi, kể từ ngày sinh bé Thi đến nay, lòng Hoa không lúc nào an ổn, những ý nghĩ phức tạp, mâu thuẫn, những tâm trạng giằng co luôn luôn khuấy động tâm tư nàng.

Buổi lễ sám hối bắt đầu bằng ba hồi chuông trống Bát-nhã, những âm thanh hùng dũng cắt đứt dòng tư tưởng miên man của Hoa. Nghiêm trang chắp tay, Hoa nhìn chư vị Tăng, Ni, đang tiến vào chánh điện. Những chiếc y vàng như rực rỡ ánh sáng trong cái nhìn kính cẩn của các thiện nam, tín nữ.

Hồi nhỏ, Hoa sợ những buổi sám hối lắm, vì phải lạy những 108 lạy, mỏi lưng, đau gối vô cùng. Nhưng đêm nay, Hoa muốn sám hối thật lòng để tìm lại sự an tĩnh cho tâm hồn. Mỗi một lạy, nàng nguyện dứt trừ một ý nghĩ xấu xa, ích kỷ đã đốt cháy tâm tư nàng từ bấy lâu nay.

Nhớ lại mười mấy năm về trước, lúc ưng làm vợ Kỳ, Hoa thật tình chưa biết yêu là gì. Nàng chỉ muốn thoát khỏi cuộc sống lam lũ của một người lao động nghèo, muốn được làm “bà kỹ sư” và lúc đó Kỳ không có liên lạc tin tức gì với gia đình ở Việt Nam, như vậy Hoa không phải bận tâm về bên chồng và tình cảm của Kỳ đều dành trọn cho Hoa, không chia sẻ cho một người thân nào.

Nhưng ba năm sau đám cưới, lúc đứa con đầu lòng được một tuổi thì Kỳ đã tìm được manh mối, tin tức gia đình. Kỳ tỏ ra đau buồn khi biết gia đình mình ở Việt Nam đời sống gặp khó khăn. Không cần biết Hoa có vui lòng ưng thuận hay không, Kỳ chỉ thông báo cho Hoa hay là chàng phải lo chuyển tiền về Việt Nam để trợ giúp cho gia đình. Thế rồi, những đồng tiền trong trương mục tiết kiệm, những đồng tiền lương hàng tháng nối đuôi nhau đi về Việt Nam. Hoa thù ghét gia đình chồng từ đấy! Đã vậy thôi đâu. Kỳ còn hối hả xin nhập quốc tịch Mỹ để làm giấy tờ bảo lãnh cho gia đình được đoàn tụ. Hoa không tưởng được chuyện đời biến chuyển như vậy, nàng đâu ngờ Kỳ lại quá đậm đà tình cảm với gia đình tại Việt Nam; và vợ con như chỉ chiếm một khoảng nhỏ trong trái tim chàng…

Thủ tục giấy tờ đang tiến hành tới giai đoạn cuối thì mẹ Kỳ thình lình mang bạo bệnh rồi mất. Bà mất được nửa tháng thì Hoa sinh bé Thi. Ngày rời bệnh viện đem con về nhà, Hoa vừa đặt lưng nằm mơ màng nửa thức nửa ngủ thì bỗng thấy mẹ chồng hiện ra, bà mặc áo tràng lam, đầu đội mũ Quan Âm, bà tiến tới giường đứa bé, xoa đầu nó rồi nhìn Hoa với đôi mắt thật nghiêm nghị. Bà mở miệng định nói gì đấy, nhưng trong lúc đó Hoa hoảng sợ, hét lên thì bóng bà tan biến như làn khói mỏng…

Hoa sợ lắm, kể cho Kỳ nghe, Kỳ không tin. Nhưng một tháng sau, nhận được hình đám tang, quả thực mẹ Kỳ đã ăn mặc giống y như lời Hoa nói. Kỳ biết mẹ linh thiêng, chàng thắp hương bàn thờ mẹ và khấn vái bà rằng chàng sẽ tận tình lo cho anh và em gái. Hoa kể chuyện này cho mẹ nàng nghe, bà khuyên nên đem ảnh người quá cố vào chùa để sớm chiều nghe kinh kệ mới mau siêu thoát. Nhưng từ đó, đôi mắt của bà mẹ chồng luôn ám ảnh Hoa. Mỗi lần nàng nghĩ xấu về anh em chồng, mỗi lần nàng so đo về tiền bạc gửi về Việt Nam là đôi mắt ấy hiện ra nhìn nàng trách móc; nàng mang bệnh nhức đầu, mất ngủ kinh niên từ đấy…

Hai năm sau ngày bà mất, gia đình anh chồng được sang Mỹ theo diện H.O. Kỳ mừng lắm, lăng xăng dọn sẵn phòng cho vợ chồng anh và đứa con của hai người. Hoa rầu rĩ trong lòng nhưng bề ngoài tỏ vẻ hưởng ứng với chồng chứ biết làm sao hơn.

Kỳ nói với vợ:
– Anh Hai nóng tính nhưng tốt bụng, lại nhiều tình cảm, em biết ý ảnh thì ảnh thương em lắm đó, còn chị Hai thì hiền lắm em ạ!
Hoa nghĩ thầm trong bụng:
– Họ chỉ cần mình chứ mình có cần chi tình thương của họ!

Khi gia đình người anh sang, Kỳ xin nghỉ phép một tuần để ở nhà với anh cho vui và dẫn anh đi lo thủ tục giấy tờ, giới thiệu thành phố. Kỳ sung sướng lắm, vợ chồng người anh cũng cảm thấy ấm lòng. Tuần lễ này, Hoa lăng xăng lo cơm nước, nói chuyện vui vẻ với chị Hai, mua quần áo cho bé Thanh, đứa cháu chồng vừa năm tuổi.
Nhưng sau một tuần lễ đóng kịch trước mặt chồng, Hoa tìm cách bày tỏ thái độ của mình. Hoa biết hai vợ chồng này là người trí thức ở Việt Nam, nàng không thể dùng lời lẽ của người thất học để bóng gió xa gần hay dằn dao chém thớt. Nàng chọn thái độ lạnh lùng, dửng dưng, coi như không có mặt họ trong nhà mình, cốt làm họ khó chịu để đuổi họ ra riêng.

Chồng ra cửa đi làm là Hoa vào phòng ở miết trong đó hoặc là chở con đi rong ngoài phố để mặc vợ chồng người anh muốn làm gì thì làm. Tới giờ ăn trưa, hai người đói bụng mà vì lòng tự trọng, không tự động lục tủ lạnh để tìm thức ăn. Họ đành dẫn nhau ra phố kiếm vài món đỡ dạ để chờ bữa cơm chiều. Hai chị em dâu không thuận nhau, hễ vào bếp thì Hoa lên mặt chủ nhà bảo đừng làm thế này, đừng làm thế kia… Hoa tự đặt ra luật này lệ kia trong nhà bếp mà chính mình không nhớ, làm người chị em bạn dâu điên đầu, còn nàng thì cười thầm trong bụng.

Ông anh chồng rất trọng lễ nghi phép tắc, nàng vờ như không biết. Ở trong nhà, nàng nói chuyện với con bằng tiếng Anh, sống tự do thoải mái như người Mỹ, mẹ con gây gổ với nhau như người Mỹ. Thằng bé được đối xử rất “tự do bình đẳng” nên chẳng biết nể nang ai. Ông anh chồng ngứa mắt lắm nhưng cũng phải ngậm tăm, lòng e ngại con mình cũng bắt chước lề lối đó trên cái xứ “văn minh” này thì chắc ông đánh nó chết, có vào tù cũng cam.
Bé Thanh thấy đồ chơi của Tuấn thì mê mệt. Nó xăm xoi, sờ mó hết món này đến món kia, nhưng Tuấn đã được mẹ dặn trước: “Đừng cho thằng Thanh lấy đồ chơi của con, nó làm hư hết.” Nên hễ thấy Thanh sờ món nào là Tuấn giựt lại, đem vô phòng cất; thằng bé tiu nghỉu mà không dám khóc, hình như nó cũng biết phận mình. Điều đó làm vợ chồng người anh đau lòng lắm!

Khi vừa được lãnh tiền trợ cấp, hai vợ chồng mua một thùng mì gói để ăn trưa, mua cho con chiếc xe hơi chạy bằng pin và bỏ vào phong bì 200 đô, đưa cho Hoa, gọi là phụ tiền chợ.

Buổi chiều đó, chờ cơm nước xong, Hoa cầm phong bì đưa cho chồng và nói:
– Anh chị Hai đâu có tiền mà cũng phụ tiền chợ làm chi, anh đưa lại cho họ đi!
Thấy chồng nhìn mình có vẻ cảm động, Hoa tiếp luôn:
– Ảnh chỉ còn mua đồ chơi cho bé Thanh nữa, để nó chơi chung với Tuấn có sao đâu!
Hoa nói xong câu đó tự cảm thấy hổ thầm. Khi người em trai đưa tiền lại, hai vợ chồng hiểu thầm ý của Hoa ngay, họ biết Hoa chẳng muốn cho mình ở đây lâu, mặc dù nhà cửa thênh thang, phòng trống bỏ không chẳng dùng.
Họ thấy rõ con người của Hoa, một mặt thì đóng kịch với chồng, làm vai em thảo, một mặt lạnh nhạt xua đuổi mình, nhưng vì hạnh phúc của em, họ không hề tỏ lộ cho em biết. Nắm được điều ấy, Hoa càng làm tới. Chịu đựng được hai tháng, hai vợ chồng người anh quyết định ra riêng, tạm ở nhà người bạn cũ.
Nghe người anh bày tỏ ý định, Hoa như mở cờ trong bụng nhưng ngoài miệng đon đả nói:
– Nhà cửa chúng em rộng rãi, anh chị muốn ở bao lâu thì ở với tụi em vài năm để rảnh rang lo học Anh văn, học nghề. Chừng nào vững vàng hãy ra riêng; chứ bây giờ tách ra liền, lông bông lắm đấy!

Người em trai tha thiết van nài nhưng vợ chồng người anh đã nhất quyết thà ra ngoài ăn cơm với muối còn hơn sống trong cảnh nhà cao cửa rộng mà chịu đựng đau khổ như thế này, lại e lâu ngày anh dằn không nổi sẽ sứt mẻ tình anh em.
Vợ chồng con cái người anh đi rồi, Hoa thở phào nhẹ nhõm. Tuy họ ở chung không tốn kém gì thêm nhiều mà Hoa thấy khó chịu. Ban ngày, dằn vặt tinh thần họ bao nhiêu thì ban đêm Hoa lại mất ngủ bấy nhiêu. Vài ba đêm lại mơ thấy bà mẹ chồng hiện ra, Hoa sợ quá, bệnh nhức đầu càng gia tăng, Hoa đâu biết rằng làm cho người khác khổ thì mình nào có vui gì!

Vợ chồng người anh nhờ bạn bè giúp đỡ nên tìm được việc làm đủ sống, mướn được căn nhà nhỏ hai phòng. Họ cố gắng làm việc dành dụm tiền nong để chuẩn bị cho người em gái út sắp qua. Họ đau khổ vì Hoa, họ không muốn cô em gái – Ngọc – phải trải qua hoàn cảnh đau đớn như họ. Ngọc và người chị dâu – Kim – rất thân nhau. Họ chẳng những là chị dâu em chồng mà còn là bạn tâm tình, vui buồn cùng chia sẻ.

Ngọc sang Mỹ vào những ngày cuối năm. Kỳ muốn đưa em gái về nhà mình nhưng ông anh khăng khăng rước về nhà anh. Kỳ không dám cãi, Kỳ cũng mường tượng rằng anh chị không hợp với vợ mình nhưng Kỳ vờ không biết để khỏi phải đối đầu với vấn đề khó xử.
Ngọc nguyên là một luật sư, cô lanh lợi và sành tâm lý. Cô đã được anh chị báo trước về Hoa, cô cũng mong được gặp gỡ tiếp xúc để xem mình có thể chuyển đổi được người chị dâu này chăng? Chỉ cần Hoa thay đổi thái độ thì không khí đại gia đình sẽ thuận hòa, êm đẹp biết bao!

Về phần Hoa, cô thấy Ngọc không về ở chung với mình thì mừng thầm nhưng cái mừng có xen lẫn chút gì đó xấu hổ, lo sợ. Nàng xấu hổ vì ý thức được sự ích kỷ của mình và lo sợ phản ứng cùng sự dị nghị của những người quen biết. Bởi thế, nàng tiếp Ngọc có phần khác hơn. Nàng dẫn Ngọc đi mua quần áo, đi uốn tóc rồi tập lái xe cho Ngọc. Ngọc không phải là người quê mùa, nhưng cô thấy cần phải đóng vai trò lù khù để nâng cao tự ái của Hoa, hầu chiếm tình cảm trước rồi mọi chuyện sẽ tính sau.

Khi Ngọc lấy bằng lái xe xong, chính Hoa đọc báo tìm xe và hối thúc chồng mua xe cho Ngọc. Điều đó làm vợ chồng người anh ngạc nhiên và tự hỏi: “Không biết cô ta đóng trò gì nữa đây?”

Thật tình mà nói đối với Ngọc, Hoa thấy dễ chịu hơn, vì Ngọc không làm Hoa có mặc cảm về sự ít học của mình. Ngọc lại ca tụng gia đình của Hoa; liên lạc với các em Hoa để hỏi ý kiến của họ về ý định ghi danh vào Đại học của mình và nhờ họ chỉ dẫn những kinh nghiệm học hành, thi cử…

Hoa có tình cảm sâu nặng với gia đình mình, nay thấy Ngọc thường xuyên liên lạc với các em, tự nhiên Hoa sinh ra thân thiện.

Ngọc thấy Hoa thích nói tiếng Anh, cô khen giọng Hoa hay rồi kêu Hoa luyện giọng cho mình, mặc dù biết Hoa nói sai văn phạm rất nhiều. Gặp nhau, hai chị em nói chuyện toàn bằng tiếng Anh, đó là điều làm Hoa thích thú và thấy Ngọc như cùng một phe với mình, do đó, tư tưởng phòng thủ, chống đối không còn trong đầu. Lạ thay, khi tâm mình không thù nghịch, lòng mình thanh thản biết bao! Từ ngày có Ngọc sang Mỹ đến nay, Hoa như có được một người bạn, nàng thấy mình có thể là một người chị dâu tốt mà không cần phải đóng kịch với Kỳ. Mặc cảm ích kỷ xấu xa, điêu ngoa, giả dối dần dần được vơi đi, nàng tìm lại được những giấc ngủ ngon và chứng bệnh nhức đầu hình như không còn nữa. Vì thế đêm nay, nàng muốn sám hối với tự tâm để sống một cuộc đời tươi sáng, hạnh phúc hơn.
Lễ sám hối đã xong, vị Sư Trụ trì mời Phật tử đến bàn ngồi dùng chè, nghỉ ngơi, chờ đón Giao thừa. Trong lúc mẹ nàng vui vẻ tiếp chuyện với những đạo hữu thân quen, nàng ra phía sau chánh điện thắp hương bàn vong, nhìn ảnh mẹ chồng và khấn:
– Hồn mẹ linh thiêng xin phù hộ cho anh chị Hai và em Ngọc được may mắn trong cuộc sống mới. Con nguyện tận tâm giúp đỡ và đối xử tốt với họ như anh chị em ruột của con vậy.

Hoa đứng rất lâu để nhìn vào đôi mắt của người mẹ chồng trong bức ảnh; đôi mắt này trước đây vẫn thường ám ảnh nàng trong cơn ác mộng, bây giờ như ánh lên những tia nhìn trìu mến yêu thương. Hoa thấy lòng mình nhẹ nhàng.
Khi nàng quay lại thì Sư cô Tri khách đang đứng sau lưng. Nàng rất mến Sư cô vì tánh cô vui vẻ, thân thiện nhờ cuộc sống nội tâm sâu sắc, cô dễ dàng thông cảm với những tâm sự, nỗi khổ của người khác.
– Cô thắp hương cho bà cụ đấy à! Trước kia, bà cụ là Phật tử thuần thành, thế nào Giao thừa bà cũng đi viếng chùa. Này, tôi thấy cô dạo này như tươi trẻ ra đấy nhé! Hồi lễ Vu lan vừa rồi, trông cô xuống sắc quá, cứ sợ cô ngã bệnh thì khổ!
Hoa nở nụ cười tươi:
– Dạ, con cũng vừa trải qua cơn bệnh, nhưng nay đã khỏi rồi.
Rồi nàng lẩm bẩm nói thêm:
– Chắc cũng nhờ Phật gia hộ cho!
Sư cô mau mắn tiếp lời sau một cái nhìn dò xét kín đáo:
– Ở xứ này, sức khỏe thật là quan trọng. Nếu mình sống đúng như lời Phật dạy thì chẳng những thân bệnh mà tâm bệnh cũng ít.
Hoa có cảm tưởng Sư cô đã mở đường cho nàng tâm sự, nàng mạnh dạn hỏi tới:
– Thưa Sư cô, Phật có thuốc gì để chữa tâm bệnh?
– Ồ! Tâm bệnh phiền não thì nhiều lắm, có hơn trăm thứ, mỗi thứ có thuốc trị riêng. Nhưng nếu nói chung chung thì chúng sanh đau khổ nhiều vì lòng tham lam và sự ích kỉ của mình do sự mê muội tạo ra.
Thấy Sư cô chẩn mạch đúng y, Hoa phục lắm, không ngần ngại bày tỏ thêm:
– Sư cô nói đúng lắm, sự ích kỷ làm mình đau khổ vô cùng. Làm sao để dứt trừ lòng ích kỷ, thưa cô?
– Hễ còn phân biệt cố chấp thì còn ích kỷ so đo. Những gì thuộc về mình thì trân trọng, thương mến, nâng niu. Cái gì cho là không phải của mình thì khinh bạc, ghét bỏ hoặc dửng dưng. Cái hàng rào dựng lên giữa mình và tha nhân chính là cánh cửa địa ngục. Phải cố gắng xóa bỏ nó đi.
Hoa chăm chú lắng nghe từng lời lẽ của Sư cô, có cảm tưởng như chất thuốc đang thấm vào cơ thể. Sau một hồi im lặng, Hoa hỏi tiếp:
– Xin Sư cô nói rõ hơn! Con rất muốn được nghe!
Sư cô từ tốn nói tiếp:
– Ích kỷ là một con ma tinh khôn lắm, nên rất khó trị. Nó có thể thay hình đổi dạng dưới mọi hình thức, nó có những lý lẽ nghe rất bùi tai, nghe như hữu lý, nên mình dễ nghe theo lời nó hơn bất cứ ai khác – nói đến đây, Sư cô nhìn thẳng vào mặt Hoa với đôi mắt của một bác sĩ đang định bệnh. Đột nhiên, Sư cô hỏi:
– Cô có đau khổ vì lòng ích kỷ bao giờ chưa?
Hoa cúi đầu thành thật đáp:
– Dạ có, và nhiều lắm!
Câu trả lời làm cho Sư cô vui. Cô biết đây là một bệnh nhân chưa ốm nặng lắm, vì chất “kháng thể” tàm quý còn mạnh mẽ trong tâm. Biết tự thẹn với mình và xấu hổ với người thì dễ sửa đổi, dễ chuyển hóa những điều tốt đẹp trong tâm hồn mình.
– Con hiểu thế nào là phiền não, thế nào là đau khổ vì lòng ích kỷ của mình, thế là tốt. Có ý thức được sự đau khổ, mình mới quyết tâm thoát khổ.
Ngừng một chút, Sư cô tiếp:
– Làm cho người vui thì mình được vui, làm cho người khổ thì mình cũng khổ, tuy rằng hai nỗi khổ khác nhau, sự thật là như vậy. Đó là chìa khóa để mở cửa hạnh phúc, là bí quyết để được sống an vui.

Hoa công nhận lời Sư cô rất hữu lý, đó cũng là kinh nghiệm mà Hoa đã trải qua trong cách đối xử với anh chị chồng và thái độ về sau này với Ngọc.
Sư cô dịu dàng đặt tay lên vai Hoa giọng dịu dàng:
– Con phải nắm giữ bí quyết hạnh phúc ấy bằng chánh niệm, đừng sơ hở. Nếu con không cảnh giác, con ma ích kỷ sẽ xuất hiện ngay và nó sẽ quyến dụ con, mê hoặc con.
– Khi nó xuất hiện, con phải làm sao, thưa Sư cô?
– Con phải nhận dạng ra nó dù nó hóa trang dưới bất cứ hình thức nào. Con hãy bình tĩnh quán chiếu nội tâm mình, đừng vội nghe lời, đừng vội vàng hành động. Sự bình tĩnh sẽ giúp con sáng suốt, sự sáng suốt sẽ giúp con nhận diện được con ma ích kỷ đang hoạt động. Lạ lắm con à, khi con nhận ra nó, nó sẽ lẩn trốn ngay. Cứ theo phương pháp ấy, con sẽ thành công.
Hoa nhìn Sư cô với đôi mắt biết ơn. Sư cô đã giúp Hoa một cách tế nhị. Hình như đôi mắt tinh anh của Sư cô đã nhìn thấu sự thật nhưng không hề phê phán, không tò mò hỏi han, không làm Hoa xấu hổ. Tâm hồn Sư cô rộng rãi, khoan dung và chứa đầy tình thương. Bất giác, Hoa sụp xuống lạy dưới chân Người. Sư cô dìu Hoa đứng lên, lau những giọt nước mắt cho nàng, rồi lấy giọng vui vẻ nói:


– Sắp đến Giao thừa rồi đấy! Hoa có dám đốt pháo không? Cô cho Hoa châm ngòi pháo Tết năm nay để suốt năm được vui vẻ mà cười giòn như pháo, chịu chứ?

Hoa theo Sư cô bước ra phòng ngoài, lòng phơi phới nghe mùa xuân đang trỗi dậy trong tâm hồn. Bây giờ, Hoa mới biết vì sao Đức Phật luôn mỉm cười.

Bích Thu