Mẹ ơi con biết lỗi rồi

390

  Chiều nay, dù trời không mưa, nhưng cả vòm không gian mênh mông đều mang theo một màu khói hương ảm đạm; từng làn gió mùa thu giao điểm sang đông lùa về nhè nhẹ, đủ cho con người nếm được cảm giác se lạnh đầu đông. Quý thẫn thờ nhấc từng bước chân nặng nề đi trên khu nghĩa địa nằm giữa cánh đồng lúa chín vừa mới gặt xong. Có phải chăng, chiếc áo mỏng manh được khoác trên người không đủ ấm, hay cái lạnh từ trong sâu thẳm của tâm hồn toát ra, mà Quý thấy mình run lên từng hồi không cưỡng lại được? Cậu vòng hai tay ôm quàng qua ngực cho đỡ lạnh, lâu lâu lại đưa hai tay lên miệng phà hơi rồi xoa xoa đôi bàn tay cho ấm. Cứ như thế, cậu đi giáp khắp nghĩa địa và cuối cùng trở về ngồi bên hai ngôi mộ cha, mẹ thân yêu của mình đang còn thoang thoảng mùi trầm hương. Nhìn đôi mắt cha, mẹ trên bia đang mỉm cười đôn hậu. Thế nhưng, cậu có cảm giác hai đôi mắt cũng như nụ cười ấy, đang ẩn chứa một nỗi niềm chua chát khi nhìn đứa con bất hiếu của mình. Những giọt nước mắt tột cùng tội lỗi của cậu dào dạt tuôn trào, thấm vào môi nghe mặn đắng, nó lăn dài xuống cằm rồi rơi xuống thấm vào lòng đất thật nhanh.

“Cha, mẹ ơi! Có lẽ trên cuộc đời này, không còn đứa con nào bất hiếu như con nữa phải không cha mẹ? Con biết, con biết tình thương cha, mẹ sẽ khỏa lấp hố sâu tội lỗi cho con, nhưng lòng con chẳng thanh thản tí nào cả cha, mẹ ạ! Giá như, bây giờ quay ngược lại thời gian, con sẽ xin quỳ xuống dưới chân cha, mẹ cũng như ông, bà nội, mà lãnh chịu những trận đòn thật đau thì hạnh phúc biết dường nào. Cha, mẹ ơi! Con không mong cha mẹ tha thứ cho con đâu, những gì con đã làm cho mọi người đau khổ, thì bây giờ là lúc con phải đón nhận, xin cha, mẹ hãy phạt con đi! Hãy trừng phạt con thật nặng nề cha, mẹ nhé! Có như thế, thì lòng con mới thanh thản được!” Xin lỗi cha mẹ xong, Quý nằm ôm choàng qua bia mộ mà khóc nức nở, như chưa chao giờ được khóc. Bóng hoàng hôn đã thật sự trở về, khoác lên bia mộ một tấm lụa đen dày đặc, tiếng gió vi vu ai thán tăng thêm khí trời giá lạnh đêm đông. Thế nhưng, so với cái lạnh tái tê, trống vắng, hối hận giày vò trong cõi lòng Quý thì chẳng là bao. Từng giọt nước mắt lăn tròn ra khỏi khóe mi, đã kéo theo từng tràng ký ức rõ ràng, như một cuộc phim được quay vào và phát lại, khiến cho cậu đớn đau quằn quại, cảm giác như trăm ngàn mũi kim đâm thủng trái tim mình:

Ngày xưa, gia đình bố mẹ tuy ở thôn quê nhưng không nghèo, đất cò bay thẳng cánh, lúa chất đầy kho, chỉ có nỗi khổ tâm là gia đình sinh năm tiểu thơ mà chẳng có công tử nào. Ông bà nội sợ đoạn tuyệt dòng dõi, nên hối thúc cha Quý cưới thêm vợ lẽ cầu may có được con trai. Trong lúc cha Quý đắn đo với việc cưới vợ lẽ, mẹ Quý mang bầu và sanh ra một cậu ấm bụ bẫm, mặt mày khôi ngô tuấn tú. Cả nhà chào đón cậu như một báu vật có một không hai trên cõi đời, mặt ai nấy đều hân hoan như được tiếp thêm sức sống, không khí trong nhà ấm áp hẳn lên. Ngày Quý đầy tháng, gia đình tổ chức thật linh đình, mời cả làng trên, xóm dưới đến dự tiệc quật bò thết đãi. Do yêu thương cháu hết mực, nên ông, bà nội đặt tên cho cháu là “Quý” (quý tôn).

Đúng như cái tên, từ ngày chào đời đến lúc tròn một năm tuổi, hầu như Quý ít được đặt lưng xuống chiếu, cả nhà tranh nhau mà bồng, mà nựng, nhất là bà nội mải mê ẵm cháu có khi chẳng nhớ bữa ăn. Cũng vì lẽ đó Quý chậm biết bò, biết lật hơn những đứa trẻ bình thường khác.

Bà nội nuông chiều và xem trọng vai trò nối dõi tông đường của Quý ra mặt, nên dần dần lớn lên cậu tự đánh giá mình là người có vai vế nhất trong gia đình. Vì thế, thái độ kiêu mạn, hống hách, ngang tàng mỗi ngày lớn theo thời gian và tuổi tác. Mưa dầm thấm đất, tính nết coi trời bằng vung của cậu được mang theo vào lớp học, cậu chẳng biết thế nào là lễ phép, kính mến thầy, cô giáo. Bao nhiêu lần bị đuổi học, thì bấy nhiêu lần cha cậu đến vòng tay năn nỉ nhà trường, để xin cho cậu được đi học trở lại.

Nhờ tiếng tăm giàu có, vung tiền “phóng khoáng” của cậu, nên được một nhóm bạn bè “tốt” đua nhau ca ngợi và phục tùng tối đa. Hễ những khi cậu muốn làm gì, nói ra câu gì đều được đám bạn tung hô hưởng ứng. Mỗi lần như thế, cậu rất hài lòng và thấy mình là số một, điều đó thể hiện ra bên ngoài; miệng mỉm cười, nhếch nhếch cái môi, đưa tay quẹt mũi một cái, đầu nghênh nghênh bước đi từng bước hùng hồn. Tiếng tăm “biết chơi” của cậu mỗi ngày lan tỏa ra xa, những người bạn chưa quen ở tận nơi đâu cũng tìm đến. Ban đầu, cậu làm đại ca trong nhóm của bọn câu cá, bắn chim, kế đến đá banh, chọi gà. Thói ham chơi đua đòi rong ruổi đó đây của cậu như nếp sống thường nhật của mọi người, nên việc học tập mỗi ngày càng sa sút. Mặc dầu, cha mẹ, ông bà đã dùng đủ mọi cách khuyên răn, thậm chí đem tiền ra dụ dỗ để cho Quý học. Ấy thế, nhưng cậu chỉ cố gắng ì ạch đến trường vừa tròn lớp 9 thì bỏ cuộc. Cha, mẹ dù đã hết nước mắt, cạn cả lời nhưng tất cả đều vô hiệu lực.

Khi Quý 15-16 tuổi, thì ông bà nội đều lần lượt qua đời. Và đến năm 18 tuổi, cha Quý phát lên căn bệnh ung thư, mẹ tất tả bán đất, bán bò mong chồng vượt qua cơn nguy hiểm. Thế nhưng, bao nhiêu tài sản ra đi mà căn bệnh ngày càng nguy nặng hơn. Biết sức khỏe của mình không qua khỏi, nếu tiếp tục cứu chữa e rằng gia nghiệp trắng không, con cái sau này chắc chắn khổ sở, cha Quý quyết định không chịu chữa nữa, nằm cắn răng chịu đau đớn hai tháng thì qua đời. Chỉ trong thời gian ba năm, bao nhiêu người đóng vai trò trụ cột chính trong nhà đều lần lữa ra đi, còn mang theo một số gia sản không nhỏ. Vì thế, gia đình Quý sa sút rất nhiều.

Một hôm, mẹ Quý quyết định nhờ luật sư làm di chúc phân chia tài sản cho các con, muốn đề phòng những sui rủi bất ngờ con cái sẽ xung đột. Năm cô con gái được chia đều, còn Quý vì chưa có gia đình vừa là con trai một nên tài sản nhiều hơn gấp bốn lần. Cứ tưởng như thế là êm xuôi mọi chuyện, thế nhưng cậu ấm “yêu quý” lại muốn dành tất cả tài sản trong nhà không cho ai một xu. Cậu đưa ra lý luận: Con gái lấy chồng không có quyền thừa hưởng gia tài; Giàu út nhờ, khó út chịu và chính cậu mới là người thờ cúng tổ tiên chứ con gái không ai được làm việc đó. Sự chống đối của cậu bất thành, nên trút tất cả lòng căm hận lên người mẹ già và năm chị gái. Cậu ra lệnh, từ nay về sau không được cô nào bước chân vào ngôi nhà này, nếu người nào cãi lời sẽ chém không tha. Và từ đó trở về sau, những cô gái muốn về thăm hay mua quà biếu mẹ, chỉ lén lút một chút khi cậu đi vắng nhà.

Càng ngày, cậu càng sa vào cuộc ăn chơi, cá độ, rượu chè nhiều hơn, có lúc đi tới sáng mới chịu về nhà. Cậu có biết đâu: Có những đêm, người mẹ tội nghiệp ngồi bên mâm cơm chống cằm trông cửa đợi con, hễ nghe tiếng chó sủa của nhà bên cạnh thì bà tất tả chạy ra mở cửa, thế nhưng chẳng thấy con đâu, lòng bồn chồn lo âu, ra vào lòng như lửa đốt.
Có những đêm, nghe xóm trên đám thanh niên uống say ấu đả lẫn nhau, mẹ không ngại đường lầy đen tối hối hả chạy lên, khi biết không phải là con mình mẹ vui mừng khôn xiết.
Có những đêm đông giá rét, mẹ một mình co ro tựa cửa ngóng con, thế nhưng khi cậu vừa bước vào nhà với hơi men nồng nặc, bước thấp, bước cao, thấy mẹ cậu không ngại phăng ra những lời lẽ vô lễ thô kệch: “Ai đấy! Ồ… ồ bà đấy hả? Bà còn sống ư? Vậy mà tôi cứ tưởng… bà chết rồi chứ? Cậu đưa tay chỉ mặt mẹ với đôi mắt lem nhem con nhắm con mở; bà không phải là mẹ của tôi, hãy tránh ra cho tôi nhờ! Nói xong cậu vung tay thật mạnh hất mẹ ra khỏi mình rồi đi chập choạng đến giường lăn ra ngủ, người mẹ nước mắt đầm đìa nhưng cũng rón rén đến bên giường giăng màn, đắp chăn cho cậu ngủ.

Con có biết đâu, vì mẹ muốn dành dụm tiền của để lại cho con, nên những bữa cơm mẹ chỉ ăn sơ xài qua bữa. Trong khi đó, lúc nào con cũng được phần cá to, canh ngọt, thịt ngon đủ đầy. Ấy thế mà, con còn chê mặn, chê lạt, chê dở, chê cay… rồi quăng chén bỏ đi.

Con có biết đâu, dù sức khỏe mẹ yếu đi rất nhiều vì bao chuyện đau buồn đổ dồn vào người liên tục, nhưng mẹ vẫn thầm lặng ra đồng cùng những người làm công xuống lúa, bón cây, thu hoạch mùa về, tính toan công nợ. Trong khi đó, con là một chàng thanh niên cơ bắp khỏe mạnh, sức sống tràn đầy thì đang ngồi chén thù, chén tạc, ván trúng, ván thua trong các sòng bài, quán rượu. Ôi! Nước mắt của mẹ hiền đổ ra vì con không biết bao nhiêu mới đủ?

Một hôm, mẹ Quý đang lủi thủi nấu ăn trong bếp, nghe tiếng nói của một nhóm người ngoài ngõ hỏi nhà cậu Quý. Linh tính có chuyện chẳng lành, mẹ chạy ra với vẻ mặt hớt hãi và mời họ vào nhà ngồi hỏi chuyện. Một người phụ nữ khoảng chừng 50 tuổi trong nhóm, mặt mày phấn son sắc sảo, đưa ra tất cả giấy tờ nhà, đất rồi nói: Cậu Quý con bà đem số giấy tờ này đi cầm chúng tôi đã ba tháng rồi, số tiền vay một tỷ ba trăm triệu đồng, đến nay cộng thêm số lãi nữa là đã lên đến gần một tỷ rưỡi. Bà có tiền chuộc lại không? Nếu không, chúng tôi sẽ bán nhà và đất của bà để lấy lại số tiền trên. Nghe xong, người mẹ hốt hoảng vội tìm chìa khóa tay run run mở tủ. Khi tủ được mở ra bà chết lặng người, vì tất cả giấy tờ đã không cánh mà bay. Đột ngột trước sự thật quá đắng cay phũ phàng, người mẹ té xuống và ngất lịm. Mặc dù, lúc đó đã được mọi người nhanh chóng đưa vào bệnh viện, nhưng mẹ cậu đã nhắm mắt từ giã cõi đời. Biết mẹ mất trong hoàn cảnh quá đau thương khó siêu thoát, nên cô chị cả đã cung thỉnh quý thầy về nhà tụng kinh cho mẹ trong mấy ngày tang lễ.

Một hôm, trước giờ động quan, quý thầy bảo cả nhà mở kinh Vu lan ra tụng theo thầy, giọng của thầy trầm ấm pha lẫn chút u buồn. Quý cũng như mọi người cầm kinh đọc theo, những lời thầy tụng vang lên lúc trầm, lúc bổng xoáy mạnh vào tâm thức người nghe, Quý đọc đến đâu hai hàng nước mắt tuôn trào đến đó. Và khi đọc đến đoạn kinh:

“Thế Tôn lại bảo A Nan! Ơn cha nghĩa mẹ mười phần phải tin:
Ðiều thứ nhất: giữ gìn thai giáo, mười tháng trường chu đáo mọi bề. Thứ hai: sanh đẻ gớm ghê, chịu đau chịu khổ mỏi mê trăm phần. Ðiều thứ ba: thâm ân nuôi dưỡng, cực đến đâu bền vững chẳng lay. Thứ tư: ăn đắng uống cay, để dành bùi ngọt đủ đầy cho con. Ðiều thứ năm: lại còn khi ngủ, ướt mẹ nằm khô ráo phần con. Thứ sáu: sú nước nhai cơm, miễn con no ấm chẳng nhờm chẳng ghê. Điều thứ bảy: không chê ô uế, giặt đồ nhơ của trẻ không phiền. Thứ tám: chẳng nỡ chia riêng, nếu con đi vắng cha phiền mẹ lo. Ðiều thứ chín: miễn con sung sướng, dầu phải mang nghiệp chướng cũng cam, tính sao có lợi thì làm, chẳng màng tội lỗi bị giam bị cầm. Ðiều thứ mười: chẳng ham trau chuốt, dành cho con các cuộc thanh nhàn, thương con như ngọc như vàng, ơn cha nghĩa mẹ sánh bằng thái sơn.”
“Mẹ sanh con cưu mang mười tháng, cực khổ dường gánh nặng trên vai, uống ăn chẳng đặng vì thai. Cho nên, thân thể hình hài kém suy. Khi sanh sản hiểm nguy chi xiết, sanh đặng rồi tinh huyết dầm dề. Ví như thọc huyết trâu dê, nhất sanh thập tử nhiều bề gian nan. Con còn nhỏ phải lo chăm sóc, ăn đắng cay, bùi ngọt phần con, phải tắm phải giặt rửa trôn, biết rằng dơ dáy mẹ không ngại gì. Nằm phía ướt, con nằm phía ráo, sợ cho con ướt áo ướt chăn, hoặc khi ghẻ chốc khắp thân, ắt con phải chịu trăm phần thảm thương. Trọn ba năm bú nương sữa mẹ, thân gầy mòn nào nệ với con, khi con vừa được lớn khôn, cha mẹ dạy bảo cho con vỡ lòng. Cho đi học mở thông trí tuệ, dựng vợ chồng có thế làm ăn, ước mong con được nên thân, dầu cho cha mẹ cơ bần quản chi. Con đau ốm tức thì lo chạy, dầu tốn hao đến mấy cũng đành, khi con căn bệnh được lành, thì cha mẹ mới an thần định tâm. Công dưỡng dục sánh bằng non biển, cớ sao con chẳng biết ơn nầy, hoặc khi lầm lỗi bị rầy, chẳng tuân thì chớ lại bày ngổ ngang. Hỗn cha mẹ phùng mang trợn mắt, khinh trưởng huynh nộ nạt thê nhi, bà con chẳng kể ra chi, không tuân sư phụ lễ nghi chẳng tường. Lời dạy bảo “song đường” không kể, tiếng khuyên lơn anh chị chẳng màng, trái ngang chống báng mọi đàng, ra vào lui tới mắng càn người trên. Vì lỗ mãng tánh quen làm bướng, chẳng kể lời trưởng thượng dạy răn, lớn lên theo thói hung hăng, đã không nhẫn nhịn lại càng hành hung. Bỏ bạn lành theo cùng chúng dữ, nết tập quen làm sự trái ngang, nghe lời dụ dỗ quân hoang, bỏ cha bỏ mẹ trốn sang quê người…”

Ôi! Những câu kinh vang lên, như một tiếng chuông gióng mạnh giữa đêm khuya khiến Quý giật nảy mình, cậu có cảm giác như người mình sắp tê liệt, tay chân bủn rủn đến mức cầm không nổi cuốn kinh. Cậu nhẹ nhàng thả cuốn kinh xuống và cắn đôi môi thật chặt, để hai dòng nước mắt khỏi tuôn rơi. Những người chung quanh nhìn qua thấy cậu ngồi thừ ra không đọc, ai cũng ngỡ rằng cậu chán kinh vì bản tính bất đồng từ nhỏ. Nhưng có ai hiểu rằng; lúc này cậu thật cố gắng kềm nén để làm chủ bản thân, thật ra trong tâm cậu muốn gào thét lên thật to và đâm đầu thẳng vào tường cho nó vỡ tung ra ngàn mảnh, cảm giác trong cậu bấy giờ thật tồi tệ, mặt đất như quay tròn, không khí ngột ngạt đến khó thở.
Ngày đưa mẹ đi, cậu không dám nhỏ xuống một giọt nước mắt nào. Vì cậu sợ những giọt nước mắt muộn màng rơi xuống sẽ khiến cho các anh chị nguyền rủa nhiều hơn. Hậu sự xong, ai đều về nhà nấy chỉ còn một mình cậu với căn nhà lạnh tanh đầy hương khói. Lúc này, cậu dần dần thấu hiểu những chuỗi ngày, tháng cô đơn của mẹ thui thủi một mình. Nhất là cảnh về đêm, không gian lạnh ngắt, bốn hướng nhà toàn màu đen bao phủ, một tàu lá chuối lung lay phát lên âm thanh xào xạc cũng đủ cho cậu sợ đến thót mình. Cái sợ, cái dằn vặt bám theo cậu đến từng giấc ngủ, có lúc cậu giật mình tỉnh giấc thì trán đã đẫm mồ hôi. Mặc dù, quá cô đơn và đau buồn khôn tả, nhưng đâu dám mở lời sẻ chia cùng mấy chị, Quý bèn nhớ và gọi điện thoại ngay đến những người bạn thân đã từng sát cánh bên mình trong những tháng ngày vui vẻ. Thế nhưng, như tục ngữ có câu: “Nghèo hàn ở chợ không ai đến, giàu sang tận núi vạn khách tìm.” Hễ bên kia nhấc máy lên, đều trả lời một kiểu: Thời gian này tao bận rộn quá mày ơi, thông cảm nhé! Có người trả lời còn phũ phàng hơn: Mày nghĩ bây giờ mày là ai há? Nghèo rớt mồng tơi rồi mà còn muốn chúng tao phục tùng mày nữa sao? Hẹn kiếp sau đi cha nội! “Ôi, sự đời sao mà chua chát, khi có tiền thì muốn hô gió, làm mưa gì cũng được, không tiền thì người này phỉ báng, kẻ khác lánh xa, thế mà lâu nay mình cứ ngỡ họ là những người nguyện cùng sống chết với mình. Thì ra, trên cuộc đời này chỉ có cha, mẹ là người duy nhất yêu thương mình, cho đi rất nhiều mà không cần đền trả. Giá như mình hiểu được chân lý này sớm thì đã không thê thảm như hôm nay.” Quý thầm ngộ ra như thế rồi gục đầu xuống đưa đôi bàn tay lên vò mái tóc tỏ vẻ đau đớn vô cùng.

Trong nỗi buồn hầu như tuyệt vọng, Quý bỗng nhớ ra những vị thầy ngày trước đến tụng kinh cho mẹ; như người sắp chết đuối thấy được phao, cậu vội vã tìm đến chùa xin gặp thầy.

Vừa gặp được thầy, Quý quỳ xuống ôm chân thầy khóc nức nở. Biết tâm trạng đau đớn và thành khẩn ăn năn của Quý lúc này, thầy lặng thinh không nói gì chỉ đưa bàn tay ấm áp đặt lên xoa đầu cậu. Khóc được cũng là một phương thuốc xoa dịu phần nào nỗi đau chất chứa trong lòng. Sau một hồi khóc tức tưởi, Quý cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn, bèn lau nước mắt và được thầy dìu ngồi lên ghế. Lúc này, Quý xin trình bày hết cuộc đời quậy phá của mình cho thầy nghe như một sự sám hối chân thành.

Nghe xong, Thầy dạy: “Con ạ, trong cuộc đời chúng ta nếu có được hạnh phúc và may mắn nhất đó là còn cha và mẹ, họ là hai vị thần thiêng liêng luôn ban cho chúng ta tình yêu thương và che chở, ai còn cha còn mẹ là còn tất cả, nếu mất cha mẹ rồi thì cũng như mất cả bầu trời trong xanh và nắng ấm. Ngoài hai đấng sanh thành ra, không ai có thể tốt với chúng ta mà không có ý đồ mưu cầu tính toán cả. Con là một trong những người may mắn, được tắm mình trong biển rộng hạnh phúc, nhưng tiếc thay con không phát hiện ra sớm, để rồi dòng đời đen tối cuốn xoáy con đi vào chốn âm u, trụy lạc. Và cuối cùng con đã mất đi cái linh thiêng quý giá nhất của đời mình, Thầy thành thật chia buồn cùng con. Và giờ đây, con đã biết ăn năn muốn quay về để chuộc lỗi lầm là một điều rất tốt. Đức Phật từng dạy: Có hai hạng người mạnh mẽ đáng kính nể: Hạng người thứ nhất, không bao giờ phạm lầm lỗi, hạng người này rất ít trong xã hội, chỉ có những bậc thánh nhân mới làm được. Hạng người thứ hai, đã lỡ phạm rồi nhưng biết ăn năn sám hối, cải thiện đời sống không sai lầm nữa. Con là hạng người thứ hai, nên Thầy rất tôn trọng con. Giờ đây, con nên thực hiện tâm nguyện của cha, mẹ, ông, bà là phải trở thành một người có tài, có đức nối giỏi tông đường và gầy dựng cơ nghiệp. Làm được như thế thì con đã chuộc lại tội lỗi của mình cũng như đền đáp phần nào công ơn sanh thành của họ. Ngay từ giờ phút này, con hãy xem như mình sanh lại một con người hoàn toàn mới, con người khi mới sanh ra là vô sản, nên con hãy làm lại từ đầu, những vấp ngã trong quá khứ là một bài học trải nghiệm cuộc sống để thành công con đường phía trước, đường đời con còn dài lắm, nếu con thật sự đổi mới cuộc đời thì chắc chắn những điều tốt đẹp sẽ đến với con. Thầy sẽ luôn chia sẻ mọi buồn, vui nếu con cần.”

Qua những lời Thầy dạy, Quý cảm thấy lòng mình được nhẹ nhõm hơn nhiều, tinh thần sửa đổi và làm lại cuộc đời cũng mạnh mẽ hẳn lên. Trước khi ra về Quý được thầy dẫn lên Chánh điện lạy Phật. Quỳ dưới Phật đài, Quý bỗng thấy lòng ấm lại, như đứa con bấy lâu nay lưu lạc phương xa nay được về lại trong ngôi nhà thân yêu của mình. Cậu lạy Phật bằng tất cả tấm lòng chí thành, tha thiết và tôn quý đức Phật vô biên. Từ đó, Quý quyết định bán hết đất, nhà trả nợ cho người ta, còn dư ít tiền cậu mua một căn nhà nhỏ để ở và quyết tâm lập lại sự nghiệp.

Chiều nay, công việc dọn nhà đã đâu vào đấy, cậu muốn ra mộ để sám hối tất cả lỗi lầm và xin hứa với cha mẹ sẽ lấy lại những gì đã mất. Trời về khuya, kéo theo cơn gió lạnh buốt làm Quý giật mình, cậu đứng lên thắp lại ngọn đèn dầu đã tắt đặt bên di ảnh cha mẹ rồi thắp ba nén nhang chắp tay thầm hứa: “Cha mẹ ơi! Con biết cha mẹ thất vọng về con nhiều lắm, dù làm thế nào cũng không thể chuộc được tội lỗi nặng nề mà con đã gây ra. Nhưng con xin hứa với cha mẹ: Từ nay, con sẽ quyết bỏ tất cả những thói hư tật xấu của mình và làm lại từ đầu, con sẽ cố gắng gầy dựng lại tương lai và sống cuộc đời có ý nghĩa, cha, mẹ hãy an lòng và vui lên để tiếp cho con sức mạnh vượt qua giai đoạn khó khăn này. Cắm ba nén hương xong, cậu lạy xuống 3 lạy rồi nhẹ nhàng rời khỏi ngôi mộ. Lúc này, tiếng chuông chùa vang lên báo hiệu cho Quý biết đã 3 giờ khuya. Trên lối đường về, tiếng chuông vang lên từng hồi như sưởi ấm con tim lạnh giá. Bỗng nhiên, cậu chắp tay lên ngực, miệng thầm niệm: “Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật”.

Thích Nữ Huệ Ngạn