Mẹ cơ cực một đời

12

  Ông bà ngoại sinh được 7 người con. Hai cậu lớn hy sinh oanh liệt ở chiến trường, để lại hai tấm bằng liệt sĩ. Thời chiến, bà ngoại ở nhà phải tự bươn chải, nuôi 5 cô công chúa nhỏ để ông ngoại yên tâm chống giặc cứu nước.

Đời mẹ cơ cực từ nhỏ. Mẹ nghỉ học hồi năm lớp 3, để lo cho các em ăn học đàng hoàng. Cũng bởi vì thấy ngoại vất vả quá, một mình quán xuyến trong ngoài, nếu cứ tiếp tục đi học thì các em sẽ khổ nheo nhóc. Nên mẹ buộc lòng phải nghỉ học, dù trong lòng vẫn ham cắp sách đến trường. Mỗi sáng, mẹ dậy sớm giúp ngoại gánh hàng ra chợ rồi về nhà đưa các em đi học. Về đến nhà, mẹ lại lao vào bếp lo chuyện cơm nước, rồi ra chợ phụ ngoại dọn hàng. Công việc nhà dù đơn giản nhưng mẹ làm quần quật từ sáng đến tối vẫn không hết. Riêng dì Tư, chị của mẹ, được chị ông ngoại bảo trợ nên ăn học đàng hoàng ở chợ tỉnh. Đến khi dì Tư lập gia đình, sinh con, lại một tay mẹ chăm sóc để dì yên tâm vào Đại học.

Khi mẹ về với ba, bao nhiêu trách nhiệm trong nhà lại đổ dồn lên đôi vai thô gầy của mẹ. Bởi ba là con trai duy nhất trong nhà. Mẹ vừa làm dâu, vừa chịu đựng các cô lại phải lo cho 5 anh em chúng con ăn học. Khi nội không thể đi lại được, mẹ càng khổ sở hơn, phải chăm sóc mọi sinh hoạt cá nhân của nội. Vậy mà vẫn chưa làm vừa lòng các cô.

Nghĩ đến học vấn của mẹ, đã bao lần con rơi nước mắt. Mỗi lần làm bất kỳ giấy tờ gì, mẹ chỉ biết lăn tay điểm chỉ. Bởi chừ mẹ nghệch ngạc, lúng túng trong lúc ký giấy tờ. Mẹ thường khuyên con: “Đời mẹ khổ rồi, một chữ viết cũng không xong, nên con và mấy anh chị em ráng mà học để sau này đỡ vất vả. Nhà mình không khá giả, nhưng ba mẹ sẽ làm hết sức để lo cho tụi con”. Đôi lúc con muốn buông xuôi, bỏ ngang việc học, nhưng nghĩ đến câu nói của mẹ, con đã thay đổi ý định đó.

Thời gian trôi qua nhanh quá, nhanh như cái chớp mi. Để một ngày con nhận ra, vầng trăng vương trên mái tóc mẹ đã bạc màu ngày càng nhiều hơn, vết chân chim kín cả đôi mắt lo toan, phiền muộn. Vậy mà mẹ chẳng chịu ngơi nghỉ. Ngày nào cũng ra vườn tìm việc. Mẹ bảo đó là thói quen, đừng bắt mẹ ngồi không sinh bệnh. Thấy mẹ mạnh khỏe, chúng con vui lắm, mừng lắm. Và con mong rằng, mỗi sớm mai thức dậy, được nhìn thấy bếp lửa tí tách của ba, tiếng chổi dừa xào xạc trước sân nhà của mẹ. Chỉ đơn giản thế thôi, là chúng con cảm thấy mình hạnh phúc, thành công lắm rồi!

Nguyễn Vũ