Máu chảy ruột mềm

408

  Thuở ấu thơ êm đềm tôi luôn nhớ mãi, dẫu bụi thời gian có làm những kỷ niệm phai màu. Ngày ấy, trong một gia đình trung lưu, cuộc sống bạt ngàn ruộng lúa, rừng nước mênh mông, đầu thôn cuối xóm rộn rã tiếng chày giã gạo những đêm trăng.
Hơn thế nữa, mái chèo khua nước ven sông, gái quê, trai làng đua nhau ra chợ, kẻ bán người mua, ơi ới reo hò thật vui tươi, nhộn nhịp, đầy sinh khí với cảnh đời thường ghe tàu “gạo chợ nước sông”.

Miền Tây quê tôi, xa xưa là thế ấy, mảnh đất phù sa nuôi lớn cây trồng, trĩu nặng lúa thơm, cá tôm đầy ắp thuyền câu bé nhỏ, ngư phủ xa gần an vui, hạnh phúc.
Tuy nhiên, dốc sinh tồn mỗi gia đình tùy theo nghiệp lực và quan điểm sinh sống khác nhau, nên đa số những gia đình luôn bám trụ nơi chôn nhau cắt rốn, giàu nghèo tùy phận ấm no, an thân lập nghiệp, không rời bỏ quê hương.

Ta về ta tắm ao ta
Dù trong dù đục ao nhà vẫn hơn.

Ngược lại với quan niệm trên, một số người thích xa quê, rày đây mai đó, tìm nguồn kinh tế mới dồi dào hơn, họ luôn dao động trong cuộc sống. Thế nên, khoảng thời gian trước đây, không rõ là năm nào, một bộ phận nhỏ người Việt đã xuôi thuyền hoặc theo đường bộ qua Campuchia. Họ cư trú quanh Biển Hồ, chủ yếu sống nghề săn bắt thủy sản. Nay mật độ dân cư đông, nguồn cá cạn dần, sự sống quá khó khăn, nên họ tự động trốn về Việt Nam qua cửa khẩu gần nhất bằng đường bộ. Đặc biệt “đất lành chim đậu” có lẽ là tỉnh Bình Phước (miền Đông Nam Bộ), với số lượng đông nhất khoảng 1.800 người trên 400 hộ.
Trước hoàn cảnh như thế, cùng mang dòng máu “con Lạc cháu Hồng”, nặng tình huyết thống anh em, các cấp chính quyền và đồng bào tỉnh Bình Phước nói chung, sẽ không làm ngơ được trước nỗi khổ người Việt Campuchia hồi hương. Đây quả thật là gánh nặng và nhiều thách thức không phải chỉ riêng tỉnh Bình Phước mà cũng xảy ra tương tự ở các tỉnh khác như: Đồng Tháp, An Giang, Tây Ninh… và nhiều nơi khác đã và đang đón con em mình trở lại mảnh đất hình cong chữ S.

“Máu chảy ruột mềm”, ông bà ta ngày xưa và muôn đời chúng ta hôm nay đều nói như vậy, cho ý niệm chung nguồn luôn được chia sẻ. Kiếp người nổi trôi đất khách, bao năm vất vả, cái nghèo vẫn đeo mang, Biển Hồ cạn cá biết tìm lẽ sống nào hơn, chi bằng trở lại quê hương đất mẹ, dù bắt đầu với cuộc sống trắng tay nhưng họ nghe ấm lòng và vững tin tổ tiên không bỏ họ.

Thuở xưa bỏ làng ra đi, ông bà mình đem theo tiếng nói quê hương, nên nay con cháu trở về chưa nhạt nhòa tình đất Việt, nên tiếng nói các bé thơ đều là tiếng Việt Nam muôn thuở, đây là điều đáng mừng cho nhịp cầu yêu thương trọn vẹn.

Bôn ba kiếp sống quê người
Chiếc thân bèo bọt biếng lười chi đâu
Tơ tằm cuộc sống bể dâu
Trở về quê mẹ đêm thâu không còn.

Thật vậy, trong Kinh Pháp Hoa phẩm Tín Giải thứ tư, ông trưởng giả lạc mất người con, năm mươi năm mãi trông chờ hội ngộ, người Việt sinh sống trên đất Campuchia, nhiều năm tháng qua mau, chuyện bám rễ tưởng chừng đã an cư lập nghiệp, nào ngờ “cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng”, người muốn an thân mà biển hồ rẽ lối, sóng vỗ ba đào, đàn chim trôi dạt về tổ ấm, cho ven suối bờ ao, khu rừng xanh cây vẫy gọi những đứa con yêu.

Ôi! Sao mà dễ thương đến rơi nước mắt, một chút lương thực gói trọn tâm tình “con Hồng cháu Lạc”.

Người ơi! Máu chảy ruột mềm
Về thôi, đừng bỏ quê nhà…

Tiếng hát nối vòng tay lớn, anh em Bắc – Trung – Nam một nhà cùng sẻ chia bùi ngọt. Tình dân tộc, nghĩa đồng bào hòa quyện trong từng tấc đất thiêng liêng.

Non sông cẩm tú một vùng
Tình người dân Việt thơm lừng nghĩa nhân.

TKN. Như Như