Mạnh mẽ lên, Sài Gòn nhé!

14

  Một tháng qua, Sài Gòn trở bệnh. Cơn sốt cảm bùng đi tái lại khiến Sài Gòn mệt nhoài. Những cư dân Thị thành hoảng hốt lo lắng cho Sài Gòn. Bởi chính mảnh đất “Lọ Lem” này đã cưu mang hơn 10 triệu nhân khẩu chu toàn.

Sài Gòn xinh đẹp, hào hoa lắm. Không chỉ đẹp bởi những tòa nhà chọc trời, những biệt thự lô nhô, hay lung linh ánh đèn cao áp nhộn nhịp đủ màu. Mà Sài Gòn còn đẹp vì tình người. Kẻ viễn xứ, người trước dắt dìu người sau, cưu mang nhau mà sống, mà bảo bọc, chở che để cùng hướng về tương lai tươi sáng. Ngưỡng mộ sao những gánh hàng rong, tờ vé số, xe nước mía, hủ tiếu gõ… rất chi bình dân nhưng lại nuôi con ăn học nên người. Nhiều sinh viên tỉnh lẻ bước vào giảng đường Đại học, ra trường vinh quang cũng nhờ vào sự cần cù ấy.

Sài Gòn bao dung, nghĩa tình lắm. Dù phồn hoa đô hội, nhưng tình nghĩa Sài Gòn vẫn đậm vị nhà quê. Nếu chịu khó dạo một vòng ở các cổng bệnh viện, cổng chùa, giáo đường… vào những ngày cuối tuần, bạn sẽ thấy những suất ăn từ thiện yêu thương trao cho bệnh nhân, cho người nghèo. Rồi những hội nhóm, tổ chức từ thiện, quán cơm 0 đồng mọc lên ngày càng nhiều như là cách khẳng định Sài Gòn dễ thương lắm lắm. Biết bao nhiêu câu chuyện giải cứu nông sản khắp các tỉnh thành, Sài Gòn sẵn sàng dang tay sẻ chia. Những hôm Sài Gòn trở bệnh như thế này, mới thấy hết sự nghĩa tình ấy khi ở những khu cách ly, được bà con tiếp tế nhu yếu phẩm nhiệt tình.

Sài Gòn dung dị, dịu dàng lắm. Dù mạnh mẽ, gồng mình vượt qua những gian khó, cần lao, không ngừng học tập để trở thành nền kinh tế đầu tàu của cả nước, nhưng Sài Gòn vẫn có lúc yếu mềm, dịu dàng như cô gái tuổi đôi mươi. Những cơn mưa trút xuống lòng Sài Gòn, ta chợt nhận ra không gian Thị thành đáng yêu biết nhường nào. Mọi người lắng lòng mình nơi ban công, góc quán quen, trú mưa hiên nhà, song cửa sổ… Tâm tư về nỗi niềm riêng, ước mơ, thực tại trong nhịp sống hối hả bon chen. Hay những đêm khuya thanh vắng, tiếng chổi tre xào xạc trên đường của những người lao công lại làm ta đau đáu đến quặn lòng… Thanh âm ấy dù bình thường nhưng lại toát lên sự sang trọng, kiêu sa…

Kể sao cho hết những đáng yêu mà Sài Gòn “bỏ bùa” níu chân người tỉnh lẻ. Dù Sài Gòn vẫn còn nhiều góc khuất, mảng tối nhỏ nhoi. Nhưng cuộc sống mà, không thể nào cầu toàn, hoàn mỹ. Hãy xem đó như là thử thách để Sài Gòn trưởng thành, cứng cáp hơn. Như trong cơn sốt này, vừa là nỗi đau nhưng cũng là thách thức, kinh nghiệm. Mạnh mẽ lên, Sài Gòn nhé! Người dân luôn tin rằng Sài Gòn sẽ sớm vượt qua những bão giông!

Nguyễn Thanh Vũ