Lời nguyện cầu mùa xuân

1494

 Mỗi sáng khi cầm chổi quét sạch những chiếc lá rụng trước sân chùa, tôi thường tự hỏi:

– Người ta nếu không vì mục đích nào đó mà phấn đấu, để tin yêu thì cuộc đời này ắt sẽ nhàm chán lắm. Cũng như công việc tôi đang làm đây vậy. Mỗi sáng chiều ngoài giờ tụng niệm, tôi chỉ lo quét dọn gom lá đem vào cho nhà trù đun nấu. Những chiếc lá vàng cứ vô tư rơi rụng từ hạ sang đông, chắc cũng thấy mình có ích đôi chút khi được góp phần tu tạo phước điền trong cảnh Già Lam yên tịnh.

Lâu dần tôi cũng quen và cảm thấy thích thú với công việc chấp tác thường ngày. Chẳng là khi mới vô chùa, quý sư cô luôn bảo với tôi rằng:“ Khi cầm chổi quét sạch rác chính là con đang quét sạch tâm mình. Hằng ngày tâm người ta phải chịu sự tác động của cuộc sống nên bụi trần dễ bám vào. Chỉ có người biết nhìn lại mình qua mỗi công việc, mỗi động tác, thì mới có thể giữ tâm cho thật trong sạch, thanh tịnh…”

Tôi chẳng biết mình có quét sạch hết những bụi bám trong tâm hay không. Nhưng sáng sớm được hít thở bầu không khí trong lành mát dịu, được ngắm nhìn vài cụm mây trắng bay lơ lửng trên không, lòng cảm thấy thật khoan khoái dễ chịu. Cũng lắm khi nhìn lướt qua khuôn viên của mình, tôi lại ngẫm nghĩ đến những chiếc lá vàng tội nghiệp quanh năm chỉ biết rơi rụng theo chiều gió, mà thương cho những phận đời trôi nổi. Những lúc ấy, vừa cầm chổi quét tôi vừa tâm niệm nguyện cầu cho cuộc sống quanh mình luôn được chở che dưới ánh đạo từ bi an lạc.

Trời cuối đông nên thời tiết càng trở lạnh. Vậy mà suốt tuần lễ nay, khi vừa bước ra sân tôi đã thấy có người đang quỳ lạy trước đài Quan Âm. Chùa vùng quê yên tĩnh, ban đêm ít khi đóng cổng rào, trước sân chùa có một ao sen nhỏ, nơi ấy tọa lạc một đài Quan Âm lộ thiên uy nghi trầm mặc, nên dân trong vùng buổi sáng đi bộ vẫn hay ghé vào lạy Phật ngắm sen. Mỗi ngày sau khi quét dọn xong, tôi thường đến trước Bồ Tát khấn nguyện. Ngài là vị hóa thân chắc chắn sẽ có mặt khắp nơi để nghe hết những lời nguyện cầu tha thiết của chúng sanh. Chúng sanh có vô biên chướng nghiệp, Bồ Tát cũng nguyện đem vô lượng từ tâm ra để cứu độ, cứu nạn.

Bồ Tát cứu độ chúng sanh thì đâu còn phân biệt màu da quốc tịch. Vì thế mà trước mặt tôi lúc này lại xuất hiện một cô gái ngoại quốc. Cô bé có khuôn mặt bầu bỉnh với làn da trắng trẻo, đôi mắt xanh to cùng mái tóc màu vàng hoe được thắt bính gọn gàng. Cô vận áo thun trắng quần tây xanh – kiểu đồ thể thao, chân mang giày bata. Đây là lần đầu tiên tôi gặp một người nước ngoài đến lễ Phật hết sức chân thành kính cẩn như vậy. Sự thành kính của cô lại biểu lộ một vẻ bi hoài thương cảm. Cô gái hầu như không thấy nghe những gì đang xảy ra quanh mình, ngay cả tiếng chổi quét xào xạc vang trên nền đất sỏi cũng không làm cho con người đang quỳ kia chú ý ngẩng đầu nhìn lên.

Mấy ngày liền tôi vẫn không thể trò chuyện với cô gái lạ, bởi một lẽ… e ngại ngôn ngữ bất đồng. Hơn nữa, tôi sợ khuấy động sự thành tâm của cô, sợ làm cho đôi mắt xanh ngơ ngác như chú nai tơ phải ngần ngại mà không thể bày tỏ hết nguyện ước của mình giữa chốn tôn nghiêm. Khi trời sáng hẳn, cô đứng dậy khẽ cúi đầu chào tôi, nói lí nhí vài câu cảm ơn bằng tiếng Việt rồi lặng lẽ ra về. Mọi việc rồi cũng trở lại bình thường khi cô không còn đến chùa mỗi sáng nữa. Tôi lại chú tâm vào công việc của mình. Thỉnh thoảng nghĩ đến cô như một bông hoa lạ bỗng lạc loài vào tận thôn trang vắng lặng mà vẫn giữ được dáng vẻ vững vàng tự tin. Một cô gái đến từ phương xa, khác hẳn về phương ngôn sắc tộc. Nhưng tôi vẫn thấy ở cô toát lên một phong cách của người Á đông qua sự thành kính lễ lạy, qua ánh nhìn của đôi mắt có chiều sâu thăm thẳm.

Sáng nay khi tôi đang chuyên chú vào việc quét sân thì cô gái hôm nọ lại đến. Cô đi cùng một phụ nữ, chắc là người ở vùng này. Người đàn bà khẽ chào tôi và nói:

– Thưa cô! Đây là cháu gái của con từ Pháp về. Tên cháu là Rosa. Sáng nay Rosa bảo tôi dẫn đến đây để cám ơn cô trong mấy ngày nó đến chùa cầu nguyện. Rosa nói tiếng Việt chưa rành lắm. Bà ngoại cháu là người ở đây nên thỉnh thoảng cháu cũng theo mẹ về thăm quê ngoại.

Rosa-cái tên nghe thật hay và ý nghĩa, một đóa hồng nhung nở rộ giữa ngày đông lạnh lẽo. Vừa suy nghĩ thoáng qua, tôi vừa nhìn cô bé. Rosa trước mặt tôi lúc này không còn sự ngại ngần xét nét, mà sao trong đôi mắt trong xanh ấy cứ dịu vợi những nỗi niềm xa vắng mênh mông. Cô nói chuyện với âm giọng nhẹ nhàng mà trầm buồn da diết.

– Hôm nay Rosa đến để từ giã cô. Đáng lẽ Rosa và mẹ ở lại ăn Tết cổ truyền với ngoại, nhưng vì lý do đột xuất, phải theo mẹ trở về vào ngày mai.

– Dường như Rosa có điều gì buồn lắm thì phải. Chắc tại cảnh vật ở miền quê này chẳng có gì thú vị…

– Dạ không.Rosa thích ăn Tết với ngoại lắm. Rosa muốn được đến chùa cầu nguyện. Ở đây Rosa cảm thấy yên ổn thoải mái vô cùng.Rosa buồn vì….

Cô bé nghẹn lời rồi quay nhìn về đài Quan Âm.Như tôi đã đoán ra ngay từ lúc mới gặp, đôi mắt buồn của cô ẩn chứa biết bao tâm sự. Và tâm sự ấy đã được người dì kể lại một cách tường tận. Bố Rosa làm việc cho một hội từ thiện quốc tế. Ông đi nhiều nơi. Đến các vùng bị thiên tai động đất hoành hành, đến cả những nơi chiến sự đang nóng bỏng để cứu trợ giúp đỡ mọi người. Thế rồi trong chuyến đi định mệnh đầu mùa xuân năm ngoái, ông bị bọn khủng bố sát hại cùng nhiều người khác. Rosa suy sụp sau cái chết của người cha mà cô rất yêu thương gần gũi.Từ đó cô bé gần như mất hết phương hướng, mất cả  niềm tin vào cuộc sống. Cô bỏ luôn kỳ thi đại học. Người mẹ phải đưa con về quê ngoại cho khuây khỏa.

– Rosa rất thích nghe ngoại tụng kinh. Dù không hiểu gì nhưng Rosa thấy tâm hồn mình được nhẹ nhàng yên tỉnh, phần nào vơi bớt nỗi thương tâm. Ngoại bảo Rosa đến chùa cầu nguyện với Quan Âm Bồ Tát. Vậy mà mai này… Rosa phải theo mẹ trở về…

Nghe chuyện buồn của cô, tôi phải cố lựa lời an ủi:

– Cuộc đời này luôn chứa đựng nhiều nỗi bất an đau khổ Rosa à. Phật khi vừa chứng đạo quả Bồ đề cũng đã nói “Đời là biển khổ”. Khổ vì sanh lão bệnh tử, khổ vì thương yêu chia lìa, khổ vì gặp điều bất như ý. Từ trong biển khổ ấy… Rosa cũng biết hướng lòng về nguồn cội tâm linh để tìm một nơi an ổn thuần thiện chơn chánh. Chính điều này sẽ giúp cô lấy lại lòng tin vào cuộc sống, cũng như giúp cô can đảm chấp nhận với thực tại, can đảm vượt qua nỗi đau thương mất mát này…

Tôi nói một hơi mà quên là Rosa có thể chẳng hiểu hết bao nhiêu lời đó. Nhưng cô bé vẫn chăm chú lắng nghe. Vầng trán thông minh khẽ nhíu lại như cố ghi lại vài câu triết lý mà tôi vừa thốt ra. Một lúc lâu sau cô mới lên tiếng đáp lời, vẫn là những âm thanh nhỏ nhẹ đều đều qua mấy lời bộc bạch chân thành:

– Rosa luôn tự hào về người cha của mình. Sự mất mát về một người thân yêu thật không có gì bù đắp được. Nhưng rồi ngày tháng trở về sống nơi quê ngoại, nhất là được nghe kinh, đọc sách mà ngoại và quý thầy đưa cho, đã giúp Rosa cảm nhận ra nhiều điều. Như lời sư cô vừa nói, cuộc đời quả đầy dẫy nỗi bất an đau khổ. Hạnh phúc thì mong manh, sự bất hạnh luôn dày vò chờ chực. Chỉ khi lòng người ta biết hướng thượng, biết nghĩ đến những điều tốt đẹp thì đời sống mới có ý nghĩa. Một tâm hồn biết chia sẻ luôn đón nhận niềm an vui hạnh phúc thực sự.

Đến lúc này tôi lại lắng tâm để nghe cho hết lời Rosa nói. Cô nói rõ ràng mạch lạc. Tuy đôi lúc cũng ngập ngừng dừng lại và người dì phải bổ sung vài từ để cho cô diễn đạt tiếp. Trò chuyện với hai dì cháu, tôi được biết Rosa dù tinh thần đang chao động sau cái chết của bố, song cô cũng có nhiều dự tính cho tương lai. Rồi đây cô sẽ chọn ngành Đông phương hay Xã hội học. Rosa muốn đi theo con đường của bố. Muốn làm một nhà từ thiện xã hội chơn chánh. Cô sẽ tìm đến những nơi cần đến để xoa dịu bao vết thương đời tang tóc.

– Rosa không sợ nguy hiểm à?

– Nếu Rosa có đủ niềm tin và nghị lực thì không có gì đáng sợ. Chẳng phải Bồ Tát Quan Âm thường hóa thân đi khắp nơi để cứu giúp muôn loài đang kêu cứu đó sao? Rosa không dám ví mình như vậy. Nhưng Rosa sẽ học theo hạnh nguyện đó. Hằng ngày Rosa vẫn cầu nguyện Bồ Tát và điều đó giúp Rosa thêm vững vàng nội lực. Dù ở đâu Rosa vẫn không quên cầu nguyện. Mùa Xuân đang trở về. Mùa xuân ở đây thật yên lành vui vẻ. Điều mà Rosa luôn cầu nguyện là làm sao cho mọi người đều được giác ngộ trong ánh sáng từ bi của Bồ Tát, cùng chung sống chan hòa, cùng biết yêu thương san sẻ đến muôn người…

Tiễn khách ra khỏi hàng rào dâm bụt, tôi trở vào lo công việc của mình. Tiếng chổi quét sân nhẹ lướt trên thềm lá đổ. Mặt trời cũng vừa lên. Lá vàng tung bay trong gió. Lòng tôi lúc này đang phấn chấn nên thấy cảnh vật như có muôn ngàn bài thơ xuân sắc. Trong vườn… những cây mai vàng trút lá vừa kết vài nụ hoa đầu tiên giữa tiết trời đông giá lạnh.

Lam Khê