Lễ chùa đầu năm

405

  Trong đời sống tâm linh của người Việt, đi lễ chùa đầu năm là một nét đẹp văn hóa mà dân tộc ta đã gìn giữ và lưu truyền suốt hàng ngàn năm qua và việc đi chùa, hành hương thập tự, đã trở thành việc làm không thể thiếu của rất nhiều người dân Việt trong mỗi dịp Tết đến, xuân về. Đi chùa là để hướng về cõi Phật, không chỉ để nguyện cầu cho gia đình, bản thân bình an, may mắn, cầu xin ơn trên giúp ta vượt qua những khó khăn, trở ngại trong cuộc sống mà còn là dịp để vun đắp, trân trọng những giá trị văn hoá, tìm về cội nguồn của dân tộc.

Đến chùa, vừa đặt chân đến cổng Tam quan, bao nhiêu phiền muộn, lo toang dường như tan biến. Hai câu đối “Từ bi – Hỷ xả” trước cổng chùa khiến cho ai đó nếu còn vương chút bụi trần đều gởi lại bên ngoài. Nhìn mái chùa cong cong, tôn tượng Đức Phật Thích Ca tĩnh lặng ngự trên tòa sen, đôi mắt từ ái như đang nhìn xuống thế gian bao dung và độ lượng, Mẹ hiền Quán Thế Âm trìu mến, hương trí tuệ như lan tỏa khắp không gian khiến cho tâm lành vốn sẵn trong mỗi chúng ta phát khởi, những nỗi buồn đau tưởng chừng như vô cùng tận, như đã tìm được bến đỗ.

Trong làn khói hương nghi ngút tỏa ra từ các bàn thờ, trong lời kinh, tiếng kệ lúc bổng, lúc trầm, trong ánh đèn và muôn sắc hoa rực rỡ là những lời nguyện cầu cho bản thân và gia đình trong năm mới, nguyện cầu sức khỏe, bình an đến với mọi người trong cả năm, có người cầu xin tài lộc, cầu duyên… Mỗi người một ước nguyện, nhưng nói chung ai nấy đều mang theo tấc lòng thành kính. Từ đó, họ tìm thấy một đức tin để cầu mong sự bình an, thanh thản trong tâm hồn, tin tưởng vào một năm mới với nhiều điều tốt đẹp.

Cùng hòa vào dòng người đi lễ ở khắp nơi trên đất nước, trong không khí trang nghiêm của các tự viện, mọi người đều ước nguyện cho gia đình, Tổ quốc, nhân loại những điều tốt đẹp, cầu mong về một cuộc sống trường tồn, hạnh phúc.

Lễ chùa năm nay không nhộn nhịp vì đại dịch Covid-19, có lẽ nhiều người sẽ thấm thía hơn giá trị của lời chúc sức khỏe và bình an. Khi sức khỏe bị đe dọa, người ta mới ngộ ra sức khỏe là vàng và quý hơn tất cả. Khi cuộc sống bị xáo trộn, người ta mới hiểu và trân quý những tháng ngày bình an.

Năm nay, đón xuân không rộn ràng, háo hức nhưng lại là dịp để ta kịp nhận ra mình đã dửng dưng và thờ ơ, coi thường những tình cảm quý báu, hiếm hoi.

Tết năm nay, tuy không náo nhiệt nhưng ta biết mình cần có nhau trong từng giây, từng phút, ta sẽ thấy đời sống thật vô thường. Bởi thế, xuân này dù không được như những xuân trước nhưng hãy trân trọng những gì ta còn cho nhau được hôm nay.

Dù sao đi nữa, xuân vẫn là xuân, Tết vẫn là Tết, và Tết thì phải vui. Giữa những thăng trầm và biến động, ta hãy lạc quan và hạnh phúc. Xuân này cho ta biết được cái quý nhất trên đời chính là tình người và cái duy nhất có thể sưởi ấm nhân gian đó là sự yêu thương và chia sẻ. Xuân này, ta tìm thấy được tình yêu, người yêu người bằng cả trái tim ấm áp và nhân hậu. Biến cố nào rồi cũng sẽ qua đi, chỉ có tình người còn ở lại.


Trong sắc xuân ngập tràn khắp đất trời, trong không gian thanh tịnh, hương trầm lan tỏa, tiếng chuông chùa văng vẳng, vang xa… ta thấy lòng mình thanh thoát, bình yên.

Trung Sương