Thứ Năm, 26 Tháng Năm 2022
Truyện ngắn Lần đầu nghe về Bác

Lần đầu nghe về Bác

  Xoạt… xoạt… xoạt…
Âm thanh tiếng chổi vang lên phía sân chùa.

Như ngày thường, sau giờ quả đường sáng, Tiểu Tâm mang chổi theo Sư huynh Giác Chơn ra quét sân. Dường như trận mưa đêm qua làm cho cây bồ đề rụng lá nhiều hơn mọi ngày. Hai cây sala trước tượng Đức Phật nhập Niết-bàn chiều qua còn rực rỡ trong chiếc áo màu vàng nay đã trơ trụi dưới khung cảnh bình minh.

Nhịp chổi như tiếng đàn đều đều theo chất giọng trong sáng của một đức trẻ lên năm.
– Ai yêu các nhi đồng bằng Bác Hồ Chí Minh
Tính các cháu ngoan ngoãn mặt các cháu xinh xinh.
Mong các cháu cố gắng thi đua học và hành
Tuổi nhỏ làm việc nhỏ tùy theo sức của mình.
– Tiểu Tâm! Đệ mang đồ hốt đến đây Sư huynh hốt lá nè.
Tiếng gọi của Sư huynh Giác Chơn làm Tiểu Tâm giật mình, quay lại.
– Dạ Mô Phật!
– Hôm nay lá rụng nhiều đệ quét có mệt thì nghỉ chút nghen.
– Sư huynh ơi! Đệ… đệ… đệ…
– Chuyện gì vậy, đệ không khỏe hả?
– Dạ không phải, đệ muốn nghe Sư huynh kể chuyện về Bác Hồ, Bác Hồ thương các bạn nhỏ như đệ phải không Sư huynh?

Nở nụ cười hiền hòa, Giác Chơn nhìn tiểu Tâm và nói:
– Đúng rồi, Bác không chỉ dành tình thương cho thiếu nhi mà Người thương cả dân tộc mình nữa. Tình thương của Người lớn lắm, rộng lắm.
Thấy tiểu Tâm chăm chú lắng nghe buông cả chổi Sư huynh Giác Chơn cao hứng nói tiếp:
– Đệ biết không, huynh đọc lịch sử đến đoạn Bác rời Bến cảng Nhà Rồng lên tàu sang nước ngoài để tìm đường cứu dân tộc khỏi khổ đau, huynh đã rơi nước mắt luôn đó.
Nghe tới đó tiểu Tâm mắt tròn xoe nhìn Sư huynh nói:
– Sư huynh! Bác Hồ ra đi tìm đường cứu dân tộc đang khổ đau giống hình ảnh Đức Phật vượt thành tìm đường giác ngộ cứu chúng sanh phải không?

Giác Chơn nhìn tiểu Tâm với sự ngạc nhiên, thật ra lịch sử Đức Phật Sư phụ đã dạy mỗi tối sau thời tịnh độ nhưng chính khả năng so sánh của tiểu Tâm làm Giác Chơn bất ngờ. Chú như đang lục lại trí nhớ và cố gắng liên kết các dữ liệu lịch sử đã học trên trường cùng kiến thức Phật học được Sư phụ dạy trong những năm hành điệu. Sau một hồi suy nghĩ, Giác Chơn trả lời:

– Đúng rồi, đệ giỏi lắm. Đức Phật từ bỏ cuộc sống hoàng cung đầy vật chất để đi tìm chân lý cứu chúng sanh thoát khỏi khổ đau của sanh tử. Bác Hồ thì từ bỏ cuộc sống thanh nhàn của một thầy giáo, rời xa gia đình đi tìm con đường cứu dân tộc thoát khỏi khổ đau với công việc làm thuê đầy vất vả.

– Còn gì nữa không Sư huynh?
– Còn, nhiều lắm. Nhưng huynh sẽ nói cho đệ biết một số điểm cơ bản để đệ biết về Bác nhé!
– Dạ! kể đi Sư huynh!
– Từ từ! Nghe nè! Đức Phật chiến thắng ma quân tìm ra chơn lý giác ngộ lợi ích cho cả chư Thiên và loài người. Bác Hồ thì tìm ra con đường chiến thắng giặc ngoại xâm mang lại hòa bình cho dân tộc.

Ngưng một chút Giác Chơn lại tiếp:
– Bác Hồ sống rất giản dị, Bác đi dép cao su, ở nhà xàn mái lá, ăn uống đơn giản giống với lời dạy thiểu dục tri túc của Đức Phật. Bác rất từ bi qua hành động cởi áo, khoác lên người tù binh Pháp đang bị thương run run trong cơn gió rét tại chiến trường. Bác có một câu nói rất giống với tâm nguyện độ tha của Bồ tát Địa Tạng. Đệ nhớ Bồ tát phát nguyện gì không?
– Dạ nhớ!
Như đang chờ được phát biểu, khi nghe hỏi tiểu Tâm nhanh nhảu đọc to:
– Địa ngục vị không thệ bất thành Phật
Chúng sanh độ tận phương chứng Bồ đề.
Đúng không Sư huynh?
– Giỏi lắm, Bác Hồ của chúng ta đã tuyên bố: “Một ngày mà tổ quốc chưa thống nhất, đồng bào còn chịu khổ là một ngày tôi ăn không ngon, ngủ không yên.”
Tiểu Tâm chợt kêu lên:
– Sư huynh! Em thương Bác Hồ lắm!
Tiếng chuông chùa vang lên giữa những rặng dừa xanh ngát báo hiệu thời kinh sáng sắp bắt đầu. Giác Chơn giục tiểu Tâm:
– Nhanh vào rửa tay lên chánh điện sắp kệ nhé huynh đi cất chổi.
– Dạ! Mô Phật!

Thời kinh Địa Tạng hôm nay chứa một cảm giác mới, một hình ảnh thấp thoáng trong tâm hồn ngây thơ của chú tiểu nhỏ dưới mái chùa quê. Ngoài trời ánh nắng tung tăng trên sân chùa hòa cùng sự reo ca của những chiếc lá trong cơn gió mùa thu trông như sự hân hoan của dân tộc Việt Nam trong ngày hai tháng chín năm một ngàn chín trăm bốn mươi lăm.

Liên Thảo

Tin khác

Cùng chuyên mục

error: Nội dung được bảo mật !!