Ký sự lưu dấu lễ tháp Giác linh cố Ni trưởng Huệ Giác

121

  Men theo con đường gập ghềnh, uốn lượn, bao phủ rừng cổ thụ bạt ngàn đang mùa đơm hoa, trổ lá đầu xuân; đoàn hành hương chúng tôi đã có chuyến đảnh lễ bảo tháp đức Giác linh cố Ni trưởng thượng Huệ hạ Giác tại khu danh thắng núi Dinh thuộc xã Hội Bài, huyện Tân Thành, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu vào rạng sáng ngày 21/02/2021 (10/01/Tân Sửu), tức tròn một tháng sau ngày cố Ni trưởng viên tịch. Tìm về bảo tháp với đoạn đường xa rõ rệt khi phải vượt qua cả mấy trăm cấp bậc thang kết từ đá núi, chỉ đi thôi cũng thấy thấm mệt. Ấy vậy mà lối mòn đã trở thành con đường dài miên man như một thắng cảnh núi non dưới bàn tay và khối óc kỳ công của những bậc khai sơn, tạo tự. Đó cũng là con đường sau cùng cung tiễn nhục thân Già từ bảo tự Quan Âm Tu viện trở về yên nghĩ, tĩnh tọa giữa bóng mát núi rừng. Xung quanh, những khóm hoa miệt mài tung cánh khoe sắc. Khe suối, kẽ đá vẫn sừng sững tôn nghiêm và chim vượn cũng chuyền cành reo ca như mừng vui chào đón “Ông Sáu Lục” về yên nghỉ với chim muông, thiên nhiên hoang dã.
Giữa quần thể chùa chiền, am cốc, tịnh thất bao quanh triền núi, ngôi bảo tháp của Già trấn ngự an yên, tĩnh mịch bên trên hương thất nhỏ, cách Tổ đình Linh Sơn khoảng chừng 100m. Ngôi tịnh am gỗ, lợp bằng mái dừa vẫn còn nguyên đó với sự chăm nom sớm hôm của hàng đệ tử như sự tỏ lòng hầu Thầy thuở còn sinh tiền. Cửa nẻo đã khép kín, nhưng cảnh quan chung quanh vẫn nhuận sắc điểm tô cùng câu đối trước thềm hương thất:

“Ân tình tiếng suối rì rào nhạc khúc
Ngàn mây bay bay nghĩa nặng tình sâu.”

Thấp thoáng trên ngọn đồi khá cao, khuất xa trung tâm thành phố, bia tháp dầu chưa đi vào hoàn thiện nhưng vẫn là nơi trở về của nhiều lữ khách thập phương, tín chúng mộ đạo xa gần. Với kiến trúc kim đỉnh nổi, áp đá hoa cương màu tro đậm, ngôi tháp hiện hữu trong dáng vẻ thân thiện như hòa lẫn cùng nét đẹp cổ kính của núi đá và cánh rừng cổ thụ bạc màu rêu phong. Phía trước hương án tại bảo tháp, chưa có bia ký khắc ghi lịch sử về cố Ni trưởng nhưng tông môn, pháp quyến đã vội lưu dấu đức hạnh bậc Tôn sư trong khung biển làm bằng chất liệu mica đính kèm dòng chữ:

“Nhất tâm đảnh lễ: Nam mô Liên Tông Nhị Tổ, Tông trưởng Liên tông Tịnh Độ Non Bồng Đường thượng Ni trưởng thượng Huệ hạ Giác, húy Lệ Cưng, hiệu Hồng Hoa Như Nguyện, Việt Nam Lịch Đại Tổ sư Bồ-tát.”
Riêng hương án tôn trí di ảnh Giác linh cố Ni trưởng tại Tổ đình Linh Sơn thì có phần cụ thể hơn:

“Phụng vì Từ Liên Tông Tịnh Độ Non Bồng Tông trưởng tân viên tịch thượng HUỆ hạ GIÁC, húy LỆ CƯNG, hiệu HỒNG HOA, thế danh Nguyễn Thị Cưng. Ni trưởng chi giác linh. Xuất thế Đinh Sửu niên. Viên tịch: Canh Tý niên, lạp ngoạt, sơ Cửu nhựt. Trụ thế: Bát thập tứ tuế, Hạ lạp Ngũ thập tứ niên. Kiết thời thuận tịch quy Tây.”


Có thể nói, một khúc du xuân trong chuyến hành hương lễ Phật, bái Tổ đầu năm đã ấp ủ cho tôi nhiều hoài bão được lấy từ hạnh nguyện khai sơn và giáo dưỡng tòng lâm của những bậc Tôn Ni trưởng thượng – một chuyến đi đáng nhớ trong sự thấm thía lời răn dạy của nhà văn, nhà giáo Nguyễn Bá Học: “Đường đi khó, không khó vì ngăn sông cách núi, mà khó vì lòng người ngại núi e sông.”

Nhật Hiếu