Kinh pháp yếu tụng (Phẩm 30)

30

 PHẨM 30: AN LẠC

[1]
Hơn người người sanh oán
Thua người ta xấu hổ
Vứt bỏ tâm hơn thua
Không tranh sẽ tự an

[2]
Nếu ai nhiễu loạn người
Mà mong đời an vui
Biến thành oán ghét thù
Vĩnh viễn chẳng giải thoát

[3]
Ưa thích nơi ái dục
Dùng gậy đánh chúng sanh
Mong cầu vui trong ấy
Đời sau chẳng an vui

[4]
Ai muốn được vui sướng
Chúng sanh chớ gây hại
Trong đó tự cầu vui
Đời sau cũng được vui

[5]
Mến Pháp thích tu học
Cẩn thận chớ làm ác
Ai khéo tu Pháp lành
Đời này đời sau vui

[6]
Ai hộ Pháp trì Pháp
Tu Pháp được thiện báo
Tương ứng Phật giới luật
Hành Pháp chẳng hướng ác

[7]
Ai hộ Pháp trì Pháp
Như lọng che thân họ
Tương ứng Phật giới luật
Hành Pháp chẳng hướng ác

[8]
Làm ác vào địa ngục
Lúc sanh đọa đường ác
Phi pháp tự đắm chìm
Như tay cầm con rắn

[9]
Làm thiện khác làm ác
Cả hai có quả báo
Làm ác đọa địa ngục
Làm thiện sanh lên trời

[10]
Thí với đấu tương tranh
Nghiệp này trí chẳng khen
Khi thí chẳng khi đấu
Mau thí sao do dự?

[11]
Cuộc đời muôn đổi thay
Hãy trừ kiêu mạn oán
Thanh tịnh khi bố thí
Là trượng phu tối thắng

[12]
Nhẫn nhịn được thắng lợi
Giữ giới thắng lười biếng
Ai có tín, huệ, thí
Đời sau hưởng quả lành

[13]
Lành thay đại phước báo
Sở nguyện đều viên thành
Mau được đệ nhất diệt
Dần dần vào tịch diệt

[14]
Nếu ai cầu phương tiện
Hiền thánh trí tuệ thí
Diệt tận gốc của khổ
Nên biết được báo lớn

[15]
Pháp hỷ nằm an vui
Tâm vui ý trong sáng
Thánh nhân diễn nói Pháp
Bậc trí luôn mến hành

[16]
Nếu ai tâm thích thiền
Dục lạc chẳng sanh khởi
Cũng thích Bốn Chánh Đoạn
Cùng với Bảy Giác Phần
Và với Bốn Thần Túc
Hiền thánh Tám Chánh Đạo

[17]
Vui thích ăn chừng mực
Vui thích mặc Pháp y
Vui thích đi kinh hành
Vui thích sống núi rừng

[18]
Đã đến nơi an lạc
Hiện tại được vô vi
Đã trừ mọi sợ hãi
Xa lìa mọi nhiễm trước

[19]
Vui thích ở định niệm
Các pháp khéo quán sát
Lành thay không hại đời
Dưỡng dục các chúng sanh

[20]
Lìa dục không yêu thích
Ý vượt các nhiễm trước
Khéo diệt sự kiêu mạn
Đây là an vui nhất

[21]
Vui thay luôn trì giới
Vui thay có chánh tín
Vui thay hiểu nghĩa thú
Vui thay chẳng tạo ác

[22]
Vui thay còn mẹ cha
Vui thay sống hòa thuận
Vui thay có Đạo Nhân
Vui thay tu tịnh hạnh

[23]
Vui thay Phật xuất thế
Vui thay Pháp thuyết giảng
Vui thay Tăng hòa thuận
Hòa vui thường an lạc

[24]
Vui thay trì tịnh giới
Vui thay rộng đa văn
Vui thay thấy thánh nhân
Vui thay được giải thoát

[25]
Vui thay uống cam lộ
Vui thay tu Pháp tài
Vui thay được minh tuệ
Vui thay diệt tà kiến

[26]
Vui thay thấy thánh hiền
Vui thay cùng hội họp
Lìa xa kẻ ngu mê
Sẽ mãi được an vui

[27]
Đừng cùng ngu làm việc
Trải qua biết bao ngày
Cùng ngu chịu tai nạn
Như tụ hội oán ghét
Hãy ở nơi người trí
Như gặp lại người thân

[28]
Người trí rất khó gặp
Cũng không dễ gì gần
Ở mọi nơi sanh ra
Thân tộc nhờ ơn lành

[29]
Tất cả được an ổn
Bậc tịnh hạnh diệt độ
Chẳng bị dục nhiễm ô
Giải thoát ở mọi nơi

[30]
Đoạn tận mọi kết sử
Hàng phục tâm phiền não
Ngủ say vĩnh dừng nghỉ
Tâm thức được thanh triệt

[31]
Dục lạc hãy cẩn thận
Phải nên hộ ý niệm
Hãy nhớ lìa thế gian
Quán sát tối thượng lạc

[32]
Như vui ở thế gian
Cùng vui ở trên trời
So với vui ái tận
Mười sáu chẳng được một

[33]
Nhấc bỏ gánh nặng xuống
Trọng nghiệp chẳng còn tạo
Gánh nặng khổ thế gian
Khéo xả an vui nhất

[34]
Đoạn tận các ái dục
Cùng diệt tất cả hành
Và diệt gốc năm uẩn
Không còn sanh ba cõi

[35]
Vui thay cùng thân tộc
Vui thay với bạn bè
Vui thay đắc tịch diệt
Triển chuyển khắp mọi người
Khổ lấy vui làm gốc

[36]
Ví như lò lửa rực
Hừng hực bốc cháy phừng
Dần dần rồi tắt mất
Chẳng biết đi về đâu

[37]
Ai thấy được như thế
Thoát khỏi bùn ái dục
Cũng không chỗ nào đi
Đã được vui bất động

[38]
Trong tâm chẳng khởi sân
Đời biến đổi chẳng ngừng
Trừ ưu chẳng còn sầu
Tịch nhiên quán thế gian

[39]
Có vui chẳng có buồn
Đa văn học Chánh Pháp
Như thấy có tổn hại
Người người đều tham sắc

[40]
Không kết sẽ sống lâu
Học Pháp biết gốc kết
Hành giả nên hiểu rõ
Người người tâm trói buộc
Cũng siết nơi sắc bổn

[41]
Khổ nhục ta chịu hết
Vui sướng ta thọ hết
Thắng thua tự nhiên sanh
Cứu cánh chẳng được gì

[42]
Các dục sanh lạc thọ
Khéo nhẫn quả báo kia
Ai nhẫn khéo nhẫn người
Không nhẫn sanh các cõi

[43]
Các dục sanh lạc thọ
Nơi mê mà chẳng mê
Kẻ mê mê nơi người
Còn ta không si mê

[44]
Các dục sanh lạc thọ
Ai không bị trói buộc
Hãy ăn bằng ý niệm
Như trời Quang Âm kia
Luôn ăn bằng ý niệm
Thân tâm chẳng thiêu đốt

[45]
Chúng sanh thấy khổ vui
Thánh Pháp chẳng tổn hại
Vết vui tuy chạm xúc
Không vết sao có xúc?

[46]
Như Bhikṣu [bíc su] trong định
Chẳng nhiễm mọi trần cấu
Chúng sanh gặp khổ vui
Mà chẳng thể hay biết

Như Lai, Đa Văn, với Tự Mình
Quảng Thuyết, Thiện Hữu, và Tịch Diệt
Quán Sát, Tội Chướng, cùng Tương Ứng
Cộng chung An Lạc là mười phẩm