Kinh nghiệm Hoằng pháp ở Tây Nguyên

1166

  Chùa Pháp Hoa tọa lạc tại thị trấn Di Linh, huyện Di Linh, tỉnh Lâm Đồng là đạo tràng sinh hoạt của hơn 300 hộ và khoảng 1.000 Phật tử người K’Ho. Đây là một trong những mô hình hoằng pháp thành công và tiêu biểu trong vùng đồng bào dân tộc thiểu số ở Tây Nguyên hiện nay. CTV Minh Tuệ (Đặc san Hoa Đàm) đã đến chùa Pháp Hoa vấn an, thăm hỏi và phỏng vấn Ni trưởng Thích Nữ Minh Hiền, Phó Trụ trì chùa Pháp Hoa. Đặc san Hoa Đàm trân trọng giới thiệu nội dung bài phỏng vấn.

CTV Minh Tuệ: Xin Ni trưởng cho biết nhân duyên mà Ni trưởng cùng với Ni trưởng Huệ Đức về tu tập tại đây?

Ni trưởng Thích Nữ Minh Hiền: Tôi và Sư Huệ Đức vốn là huynh đệ đồng tu và cùng là đệ tử của Sư bà Liễu Tánh tại Sài Gòn. Tôi quê ở Tiền Giang, còn Sư Đức gốc ở Bạc Liêu. Năm 1955, cả hai chúng tôi cùng đi du ngoạn nhiều nơi ở Lâm Đồng với mục đích tìm nơi tịnh tu nhưng chưa đúng sở nguyện nên về lại Sài Gòn. Năm 1970, cả hai chúng tôi đến đây, thấy cảnh trí đẹp và còn hoang sơ, phù hợp sở nguyện bản thân nên lập cái thất nhỏ để cùng nhau tu tập. Vùng đất này lúc đó còn thưa dân, nhiều khó khăn và vất vả đối với chúng tôi. Nhưng nhờ hồng ân tam bảo gia hộ cộng với sự quyết tâm nên mọi việc đều diễn ra trôi chảy. Mấy năm nay, Ni trưởng Huệ Đức bệnh duyên nên mọi việc trong chùa tôi đều cáng đáng hết. Rất mệt nhưng cũng vui vì mình còn khả năng phục vụ cho Phật pháp và cho bà con người dân tộc tại đây.

CTV Minh Tuệ: Vì sao người K’Ho tại đây theo đạo Phật? Kính xin Ni trưởng cho biết rõ thêm?

Ni trưởng Thích Nữ Minh Hiền: Đầu tiên là họ đến đây làm công mấy mảnh đất trồng cà phê của chùa. Họ tuy nghèo nhưng hiền lành, chân chất rất dễ thương. Tôi và Ni trưởng Huệ Đức rất thương và đối xử tốt với họ. Thế nhưng, lúc đầu chúng tôi chỉ muốn tịnh tu ẩn dật. Càng ngày họ càng đến chùa đông và muốn theo đạo Phật. Lúc đầu, cả hai chúng tôi không dám qui y cho người K’Ho. Năm 1985, được sự đồng ý và động viên của Hòa thượng Từ Mãn cũng như Hòa thượng Pháp Chiếu nên chúng tôi mới dám qui y cho họ. Hiện đạo tràng có khoảng 300 hộ và 1.000 Phật tử người K’Ho. Bà con ở đây rất tín tâm, kính trọng Tam bảo và quí mến tôi cùng Sư Huệ Đức. Từ khi trở thành Phật tử, họ không còn sát sanh nhiều như trước, nhất là bỏ tục giết trâu. Uống rượu thì giảm hơn phân nửa. Đó là điều đáng mừng!

CTV Minh Tuệ: Xin Ni trưởng chi tiết thêm về các hoạt động chủ yếu của Phật tử người K’Ho tại chùa?

Đầu tiên, chùa tổ chức cho họ lạy bộ kinh Pháp Hoa, mỗi câu một lạy, trong vòng 5 năm mới xong để giúp họ tăng trưởng công đức, giảm bớt nghiệp xấu. Họ tham gia đầy đủ các khóa tu Bát quan trai, đi hành hương và nghe thuyết pháp. Mỗi tháng hai lần, họ tập trung về chùa tụng kinh sám hối. Nhiều lễ hằng thuận của thanh niên người K’Ho được tổ chức tại chùa. Các hoạt động Phật sự tại chùa phải nhờ vào sự giúp đỡ của bà con tại đây. Ngược lại, mỗi khi gia đình họ có người thân mất, tôi và Sư Đức phải vượt đường xa đến nhà để cầu siêu an ủi. Mình phải gắn bó thì họ mới theo Phật để tu học. Nhà thiền có câu: “Cực tĩnh sinh động”. Điều đó đúng với trường hợp của tôi và sư Đức.

CTV Minh Tuệ: Đâu là thuận lợi và khó khăn trong việc hoằng pháp đến người K’Ho của Ni trưởng?

Thật sự ra, khó khăn thì ít nhưng thuận lợi lại nhiều. Đó là sự may mắn của cả hai chúng tôi. Tôi và Sư Đức luôn được sự ủng hộ của chính quyền các cấp lẫn Ban Trị sự Giáo hội Phật giáo tỉnh Lâm Đồng cũng như huyện Di Linh. Đồng thời, Tăng Ni, Phật tử trong và ngoài nước tìm đến ủng hộ nhiều thứ.

CTV Minh Tuệ: Mong Ni trưởng hoan hỷ chia sẻ những kinh nghiệm quí báu trong việc hoằng pháp của mình?

Thứ nhất là phải nhờ tha lực của Chư Phật và Bồ tát. Muốn vậy, mỗi khi làm việc gì phải nhất tâm cầu nguyện và tin tưởng mới thành tựu. Thứ hai, mình phải trân trọng họ, nhất là phải bình đẳng bằng cái tâm không phân biệt, đối xử. Ở đây, cả hai chúng tôi phân chia đầy đủ cho họ đến từng viên kẹo, từng chiếc bánh. Đó là văn hóa ứng xử mà lúc nào tôi cũng lưu tâm đồng thời thực hành đúng. Thứ ba, để họ tin kính Tam bảo và quí kính mình thì phải dùng thân giáo. Nhất là, nghiêm mà không quá dễ dãi, nhưng cũng không quá khó với họ. Trong mọi việc mình phải đi đầu và làm gương. Cần nên gắn bó, thân thiết và chia sẻ với bà con.

Xin trân trọng cám ơn Ni trưởng đã dành thời gian quí báu cho cuộc trao đổi này!
Nguyện cầu Tam bảo gia hộ cho Ni trưởng và Ni trưởng Huệ Đức pháp thể khinh an, thành tựu mọi Phật sự.

Cầu mong cho Phật tử chùa Pháp Hoa ngày càng tinh tấn tu tập hơn nữa!

Minh Tuệ