Khúc thụy du

128

  Sáng nào tôi cũng cầm cây chổi ra sân, khoan quét vội mà dựng nó dưới gốc sa-kê rồi vươn vai hớp vài ngụm không khí trong lành của gió biển sớm mai, nghe mùi tanh nồng và tiếng máy nổ xình xịch của mấy chiếc ghe đánh cá ì ạch trở về sau một đêm vật lộn giữa biển khơi. Vài con chim bói cá đang chao nghiêng trên những boong tàu chở hàng xa xa.
Hình ảnh ấy khiến tôi nhớ đến những câu hát đi vào huyền thoại của nhạc sĩ Anh Bằng trong bài Khúc thụy du được phổ nhạc từ bài thơ của Du Tử: “Như loài chim bói cá trên cọc nhọn trăm năm, tôi tìm đời đánh mất trong vũng nước cuộc đời. Thụy ơi và tình ơi!”


Một hình ảnh được cho là đẹp nhất trong Khúc thụy du có lẽ là hình ảnh ‘‘Loài chim bói cá trên cọc nhọn trăm năm’’. Hình ảnh gợi cho ta sự chông chênh, mong manh trong lộ trình của cuộc đời. Chim bói cá với sắc màu rực rỡ xinh đẹp, nhưng chỉ biết suốt ngày nhìn xuống mặt nước với đôi mắt của kẻ săn mồi; tựa như con người, luôn mải mê kiếm tìm và đuổi theo những ảo ảnh phù phiếm của cuộc đời mà đánh mất đi những giá trị vốn sẵn có nơi bản tâm nguyên sơ của chính mình “nhân chi sơ tánh bổn thiện”.

Có lẽ ai trong chúng ta cũng đang hoặc từng là một loài chim bói cá như thế có phải không?

Thụy ơi! Là tiếng gọi tên của một người tình trong mộng. Cũng có thể là tiếng gọi những tâm hồn lang thang đang ngủ vùi trong cơn mộng mị cuộc đời.

Tình ơi! Là tình yêu đôi lứa – một thứ tình khiến con người ta thăng hoa cảm xúc cũng có lúc khiến con người ta đau khổ, giày vò tận tâm can. Tình cũng có thể là tình người, là cách ứng xử giữa người với nhau trong xã hội. Tình yêu có thể chúng ta không có nhưng tình người nhất định không quên.

Hãy nói về cuộc đời
Khi tôi không còn nữa
Sẽ lấy được những gì
Về bên kia thế giới
Ngoài trống vắng mà thôi
Thụy ơi và tình ơi!

Khi trở về bên kia thế giới ta chẳng mang theo gì, chẳng có gì ngoài sự trống vắng. Nhưng tôi không nghĩ như thế, tất cả chỉ là sự đổi thay để rồi tiếp nối. Nếu ai đó nghĩ rằng sẽ tìm được hạnh phúc ở một nơi nào đó xa xăm, một thế giới mà chính bản thân mình còn mơ hồ thì thật là dại dột. Bởi vì ngay nơi cuộc sống này ta không tạo cho mình những năng lượng tích cực của hạnh phúc thì hy vọng được gì ở “thế giới bên kia” khi không chắc thế giới ấy có tốt đẹp hơn không và tấm thân này có trở lại trong hình hài một con người toàn vẹn hay mãi hoài nổi trôi trong ba cõi sáu đường.

Tuế nguyệt xoay vần bao giờ cũng có một mùa đông hoang tàn lạnh lẽo để rồi lại tiếp tục sang một mùa mới ấm áp hơn, tươi vui hơn. Cuộc sống bao giờ cũng đầy đủ những cung bậc thăng trầm. Đâu chỉ có những ngày vui vẻ hạnh phúc mà còn có cả khúc quanh gập ghềnh. Vì thế hãy gắng sống vượt qua mọi trắc trở cuộc đời. Dòng suối nhỏ sẽ có ngày về với biển cả mênh mông!

Dẫu cho người đời vẫn cứ miệt mài đi tìm câu trả lời rạch ròi cho câu hỏi: “Thụy là ai? Là người hay là mộng?”, thì có lẽ ta cũng chẳng cần phải phân biệt rõ ràng như vậy nữa, bởi chỉ cần khẽ nhắm mắt lại, thả hồn theo giai điệu và những ca từ tuyệt đẹp của Khúc thụy du, chúng ta có lẽ sẽ tìm được câu trả lời cho riêng mình.

Tiểu Tuyết