Thứ Năm, 26 Tháng Năm 2022
Lối sống Khóc, cười với những phim về chú khuyển

Khóc, cười với những phim về chú khuyển

Danh sách phim dưới đây phác họa bức tranh đa chiều về cuộc sống đời thường của những chú chó với nhiều cung bậc cảm xúc. Đọng lại sau những câu chuyện là thông điệp yêu thương, tôn vinh về lòng trung thành của con vật bốn chân này.

White FangNanh Trắng (1991)

   Phim của đạo diễn người Mỹ Randal Kleiser, được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của nhà văn người Mỹ Jack London. Nanh Trắng  kể về cuộc hành trình của một con chó sói lai chó nhà tên là Nanh Trắng, sống trong vùng Yukon của Canada trong thời kỳ đổ xô đi tìm vàng Klondike cuối thế kỷ 19. Nanh Trắng là một phiên bản đảo ngược của Tiếng gọi nơi hoang dã. Trong Tiếng gọi nơi hoang dã, nhân vật chính là chú chó tên Buck nguyên thuỷ là một con chó kéo xe đã bị bản năng hoang dã biến thành một chú chó sói. Còn Nanh Trắng đã được thuần hóa bằng lòng yêu thương của con người. Cả hai tác phẩm đều miêu tả sự khắc nghiệt, tàn bạo trong tự nhiên cũng như thái độ độc ác, cay nghiệt của con người, và các ảnh hưởng của nó đối với sự thay đổi bản chất của nhân vật chính là các chú chó, và thái độ phản ứng của các chú chó đối với sự tàn độc hoặc tình yêu thương từ chủ nhân là con người – những cá thể mà Nanh Trắng xem như là “các vị thần” với quyền lực và uy thế to lớn.

 Call of the wild – Tiếng gọi nơi hoang dã (2009)

Phim của đạo diễn người Mỹ Richard Gabai, cũng được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của nhà văn người Mỹ Jack London. Cốt truyện kể về một con chó tên là Buck đã được thuần hóa, cưng chiều. Nhưng một loạt các sự kiện xảy ra khi Buck bị bắt khỏi trang trại để trở thành chó kéo xe ở khu vực Alaska lạnh giá, trong giai đoạn mọi người đổ xô đi tìm vàng thế kỷ 19, thiên nhiên nguyên thủy đã đánh thức bản năng của Buck. Buck trở lại cuộc sống hoang dã. Buck trở về rừng, và sống chung với lũ sói.

Amores perros – Những mảnh tình khốn nạn (2000)

Amores Perros là tác phẩm đầu tay của đạo diễn người Mexico Alejandro González Iñárritu. Tựa đề của phim là một lối chơi chữ. Trong đó, Amores là “tình yêu” còn “perros” vừa có nghĩa là “chó”, vừa có nghĩa là “khốn khổ”. Phim có 3 chương, kể về 3 mảnh đời đến từ những tầng lớp khác nhau trong lòng thành phố Mexico. Một tay nuôi chó chiến có tình cảm sai trái với chị dâu. Một cô người mẫu được mệnh danh là đẹp nhất Nam Mỹ qua lại lén lút với người đàn ông đã có gia đình. Một lão sát thủ già sống cùng đàn chó trong khu ổ chuột chuyên đi giết thuê cho những kẻ phản bội.

Cả 3 câu chuyện đều có sự góp mặt của loài chó. Ở câu chuyện đầu tiên, chó là phương tiện để gã thanh niên kiếm tiền rủ chị dâu chạy trốn. Câu chuyện thứ 2, chó là người bạn duy nhất để cô người mẫu đối diện với nỗi cô đơn sau khi gặp tai nạn liệt 2 bàn chân. Câu chuyện thứ 3, việc chứng kiến một con chó chiến cắn chết đồng loại là tác nhân giúp lão sát thủ già thức tỉnh và quay lại con đường hướng thiện.Loài chó trong phim được đạo diễn sử dụng như một phép ẩn dụ cho sự bội tín của con người trong xã hội hiện đại, nơi đồng tiền và những khát khao bản năng làm lu mờ đi giá trị của lòng trung thành.

 Barking dogs never bite – Chó sủa là chó không cắn (2000)

Đây phim hài đen (black comedy) của đạo diễn người Hàn Quốc Bong Joon Ho. Nội dung bộ phim xung quanh một người chồng trẻ mới ra trường đang phải điêu đứng tìm cách đút lót cho trưởng khoa để được ở lại làm giảng viên. Chật vật chuyện việc làm chưa đủ, người vợ ở nhà đang mang thai hay càm ràm lại càng khiến anh càng thêm khổ sở. Đang trong cơn bĩ cực, tiếng chó sủa trong khu chung cư tồi tàn càng khiến anh phát điên. Không thể chịu nổi, anh chàng tự biến mình thành kẻ trộm chó. Từ đó biết bao nhiêu chuyện dở khóc dở cười xảy ra.

Ngoài những tràng cười ra nước mắt, bộ phim của đạo diễn phim Snowpierce còn đem đến cho khán giả những trăn trở về tầng lớp dưới của cuộc sống thị dân trong xã hội Hàn Quốc đương thời, nơi nạn đút lót, “bôi trơn” và tư tưởng trọng vật chất lên ngôi.

 Hachi: a dog’s tale – Chú chó trung thành (2009)

Phim của đạo diễn người Thụy Điển Lasse Hallström, được làm lại từ phim của Nhật Bản Hachiko Monogatari vào năm 1987. Câu chuyện kể về Hachiko – một chú chó Akita giống đực được một giáo sư đại học tên là Parker Wilson đem về nuôi lúc vừa tròn 2 tháng tuổi. Akita là một giống chó hiếm và giáo sư rất tự hào về nó.

Hàng ngày, giáo sư Parker phải đến trạm Bedridge đón xe lửa đến giảng đường để dạy học. Buổi sáng, Hachiko tháp tùng giáo sư và đón ông ở trạm xe vào buổi chiều lúc tan trường. Cho đến một ngày, giáo sư Parker bị một cơn nhồi máu cơ tim và đột ngột ra đi tại nơi làm việc. Hachiko nhanh chân chạy đến trạm xe lửa, quẩy đuôi chờ chủ bước ra nhưng không thấy ông đâu. Ngày qua ngày, Hachiko vẫn đến trạm xe đều đặn để chờ chủ quay về dù trời mưa gió hay bão tuyết. Nó chỉ từ bỏ khi trút hơi thở cuối cùng của mình trên sân ga lạnh lẽo.

 Hoshi mamoru inu – Chú chó gác sao (2011)

Phim của đạo diễn người Nhật Bản Tokiyuki Takimoto , được chuyển thề từ truyện tranh cùng tên của họa sĩ Murakami Takashi. Phim mở đầu bằng sự việc người dân phát hiện xác một người đàn ông trung niên trong một chiếc xe đỗ ở khu cắm trại ở Hokkaido. Bên cạnh ông ấy còn có xác của một chú chó thuộc giống Akita. Pháp y khẳng định chú chó chết sau người đàn ông kia khoảng 6 tháng. Vì không có bất cứ giấy tờ tùy thân hay vật dụng gì để xác định danh tính nên sự việc sẽ nhanh chóng bị đóng hồ sơ.

Một nhân viên hành chính tên Kyosuke Okutsu quyết định lên đường để tìm ra danh tính người đàn ông này và mai táng đàng hoàng. Lần theo tờ hoá đơn còn sót lại bên trong xe, Kyosuke đi tìm sự thật. Trong suốt chuyến đi, anh bắt đầu nhớ lại những ký ức đã qua ngày thơ bé, trong đó có chú chó hay ngắm sao tên Happy.

Nguyễn Hoàng Duy

Tin khác

Cùng chuyên mục

error: Nội dung được bảo mật !!