Thứ Năm, 11 Tháng Tám 2022
Cảm tác Khoảng trắng trong rừng

Khoảng trắng trong rừng

  Thuở hồng hoang, rừng đã đâm chồi nảy lộc từ bao giờ, tuổi và năm tháng của rừng sánh cùng hồn thiêng sông núi lúc ban sơ tạo dựng.

Rừng sinh thái hay rừng nguyên sinh luôn bảo bọc đàn con nước Việt, muôn vạn loại thú cùng tồn sinh. Rừng nguyên sinh là trái tim, là lá phổi cho con người vững yên mầm sống và lớn mạnh dốc sinh tồn, phải trân quý “Thọ thần” để mẹ thiên nhiên yên vui với nụ cười tỏa nắng.

Xa xưa, thời của ông cha, nông nghiệp thô sơ, lạc hậu, mái lá, chòi tranh, cột cây, vách đất, cây rừng là vật liệu chính để cấu tạo chùa đình, nhà cư dân sinh hoạt, nhưng với số lượng không nhiều và biết bảo tồn, chọn lựa, chuẩn mực trong khai thác, gọi là tỉa cây lớn, dưỡng cây vừa và nhỏ để khu rừng luôn tăng trưởng và không bị tàn phá, giẫm đạp cây con, cho thiên nhiên mưa nắng vun bồi sức sống theo từng ngày, năm tháng đẩy cao tuổi thọ:

Sơn lâm tự hữu thiên niên thọ
Thế thượng nan lưu bách tuế nhân.

Rừng nguyên sinh, nơi có nhiều cây to bóng mát, tạo sức hút nước rất nhiều nên ít gây ra ngập lụt, không phá rừng lấy đá, cạo trọc sườn đồi,… thì đâu có cảnh núi lở đất tuôn, quá thê thảm với nhiều người bị đất cuộn nước trôi, ra đi không trở lại, tang thương với nhân hoạ độc ác sẽ còn tiếp diễn những cảnh chia lìa, kẻ mất nhà tan!

Rừng nguyên sinh, ôi rừng cây yêu quý! Núi đồi kia là tạo dựng của thiên nhiên, từ ngàn xưa luôn giữ vững cõi bờ, dân vui sống đời an cư lạc nghiệp.

Hôm nay, vật chất sung mãn, văn minh đổi mới, sự sống với nhu cầu hưởng thụ cao chót vót… đã làm mờ lý trí con người trong sự mưu sinh, nào là chặt đốn cây rừng không nuối tiếc, không biết dưỡng nuôi, lấy cát ở lòng sông, nổ mìn khai thác đá… đã và đang đến mức báo động và hậu quả khốc liệt, thác nước vỡ bờ của mẹ thiên nhiên cơn thịnh nộ.
Vâng! Trời đất nào bao dung cho sự tinh nghịch của đàn yêu quái, phá hại xóm làng, nghịch tặc hung hăng. Rừng nguyên sinh giờ đây chỉ còn lớp cây mỏng bên ngoài che mắt thế gian, phần bên trong đã tan nát lụi tàn, một cây lớn cũng không còn để che bóng mát. Rừng là thế, còn núi thì cạo trọc, đồi thấp kia cũng nứt nẻ bào mòn, dám thử hỏi, đất trời khi trái ý thì họa tai nào tránh khỏi cho dân đen?

Hỡi những ai, con cháu giống Lạc Hồng, hãy bừng tỉnh giấc chiêm bao thượng cổ, đừng gây thêm tội ác để kiếm tiền, đừng vì chút lợi dưỡng gia đình mà vùi lấp cả nhân gian, hãy dừng đi bao dã tâm ác thú, cho thế nhân bừng sáng ánh trăng sao. Và con người, muôn bàn tay nắm chặt vạn bàn tay, ngời lối bước an sinh đời dương thế.

Qua nét nhìn giáo điển, kiếp nhân sinh nhiều cay đắng, khổ bám người, đeo đẳng những lừa đảo, đối gian… Khẩn cầu xin bậc Thượng tôn dẫn lối, nẻo tâm linh soi sáng được đèn trời, người lương thiện dệt thảm xanh hoàn hảo, đất trời kia, mẹ thiên nhiên yêu quý, thương thật nhiều bao hệ lụy trần ai, con đau khổ, mẹ nỡ đâu sung sướng.

Thanh niên ơi! Thế hệ trẻ hiện giờ khẩn trương xem và ngắm những thất bại của đàn anh để rút tỉa kinh nghiệm cho thành công mai hậu.

Giờ đây nỗi đau không khỏa lấp, bao âu lo đã thấy, bậc mẹ cha, Thầy Tổ cũng nao lòng, chung chí hướng dưỡng nuôi, rèn đức tính cho cháu con, cho đệ tử, để đong đầy tố chất, bảo dưỡng rừng nguyên sinh. Nếu lơ là, không đậm chất từ bi, lời Phật dạy không thẳm sâu muôn lối, bởi “Phật pháp u thâm, phàm Tăng nan giải”. Học và tu, hai phương hướng rõ ràng, dạy lớp trẻ rèn nhân cách, ý thức nhân quả, việc cần làm phải suy nghĩ trước sau, bậc Tiên đức từng chữ câu nhắn gửi: “Phàm làm việc gì phải nghĩ đến hậu quả”.

Nền văn hóa phải lớn mạnh, giáo dục phải có tâm và tầm, để con em không lầm đường lạc hướng, từng phút giây giồi trau hạnh đức, nếu không có những con người kiêm ưu lối sống, cách sống thì như rừng kia nào có khác, tươi tốt bên ngoài mà bên trong bị cưa đổ ngã gục. Người tu sĩ nếu không có hào khí Gotama thì khi gặp khó khăn, Đạo pháp sẽ chao nghiêng, người đời gièm xiểm, các tôn giáo bạn cười chê!

Qua nét nhìn từ đời vào đạo, tuy hai mà một, tuy một mà hai. Tuy một mà hai là niềm thao thức đầy suy tư giữa “nhập thế” và “xuất thế”. Giáo dục luôn đặt hàng đầu trong cộng đồng xã hội, biết tôn ti, trật tự, liêm sỉ cá nhân, dưỡng nuôi động vật quý hiếm, bảo tồn thiên nhiên đa dạng là đưa nền văn hóa đến đích hoàn hảo.

Hãy trả lại rừng cho con cháu thế hệ mai sau là trách nhiệm hàng đầu của chúng ta, những bậc đàn anh đàn, chị đang đào sâu tội lỗi, từng ngày, cá nhân vì lợi ích nhóm, con người dùng bàn tay sắt cạo trọc núi đồi, tàn phá nét đẹp của cây rừng, khe suối thiên nhiên.
Từ những hậu quả đã gây ra, chắc chắn luật nhân quả sẽ không an bài cho những ai muốn gặt bão giông cho cuộc đời mình, tuy không một lời trách móc của trăm triệu dân nước Việt, nhưng thời gian sẽ xóa mờ vật chất sang giàu bất chính của họ và nổi cộm những ray rứt càng to lớn theo nỗi đau đầy nghiệt ngã của dân quê vùng lũ và “thế kỷ lắm mộng” của con Hồng cháu Lạc.

TKN. Như Như

Tin khác

Cùng chuyên mục

error: Nội dung được bảo mật !!