Khêu sáng tuệ nhãn cho hội người mù

355
Bát Bửu Phật Đài – Chùa Phật Cô ĐơnBát Bửu Phật Đài – Chùa Phật Cô Đơn: 22 Mai Bá Hương, Lê Minh Xuân, Bình Chánh, Thành phố Hồ Chí Minh

  Nhằm đem lại một mùa xuân đầm ấm, hỷ lạc cho người khiếm thị, vừa qua ngày 16/01/2021, Thanh Tâm Ni tự (H. Bình Chánh, TP.HCM) đã phối hợp cùng nhóm Phật tử Sen Vàng trao tặng 170 phần quà đến Hội người mù trên địa bàn Thành phố. Đánh dấu chặng đường hình thành và phát triển trong suốt 60 năm qua (kể từ ngày an vị Phật: 22 – 25/8/1961 đến nay), Thanh Tâm đã dần đi vào hoạt động như một diện mạo mới mẻ của Ni giới miền Nam. Trong môi trường mang đậm nét giáo dục Phật học, chương trình được diễn ra với sự điều phối của NS.TS. Thích Như Nguyệt (Trưởng ban Quản viện Ni) qua nghi thức trì tụng Đại bi chú, những chia sẻ của Ban Tổ chức và trao quà đón xuân. Bên cạnh đó, Hội còn được đón nhận một thời pháp thoại ngắn của NS.TS. Thích Như Nguyệt (Huê Lâm) với chủ đề “Thức ăn nuôi dưỡng mạng sống và thức ăn nuôi dưỡng tinh thần” (Food for life and food for mind). Thông qua đó, quan tâm đến sự khiếm khuyết và nhấn mạnh những điều cần được bổ khuyết, nhằm khai thông tuệ nhãn cũng như cũng cố niềm tin cho tất cả thành viên trong hội.

Xuất phát từ những nguyên nhân khiếm thị, mù lòa khác nhau đến từ mỗi cá nhân, Ni sư đã dẫn dắt thính chúng qua hai câu chuyện được trích từ kinh điển thời Phật tại thế. Câu chuyện thứ nhất kể về Sati – con kẻ chài lưới từng nói sai lời Phật dạy: “Thức này không luân chuyển, thay đổi, cố định.” Nhân đó, Thế Tôn đã dạy Sati nói lời chân chánh để không bị chê tà kiến: “Thức này thay đổi, luân chuyển, không cố định theo hoàn cảnh.” Nội dung của câu chuyện được trình bày để các thành viên đều thấy được rằng “Tri giác con người thay đổi theo từng sát-na”. Có thể, bây giờ và tại đây, mọi người đều rất thuần thiện nhưng khi rời khỏi nơi này, tâm niệm đó không còn nữa. Do vậy, hãy tạo cơ hội phục thiện và hướng thiện cho bản thân để được tăng trưởng phước đức và quả lành vô lậu.

Câu chuyện thứ hai kể về Tôn giả A Na Luật – Thiên nhãn đệ Nhất, cũng là vị đệ tử bị mù vì lời nguyện. Truyện kể, Ngài từng bị Đức Phật quở trách rất nặng khi ngủ gật trong thời thính pháp:

Dốt thay kẻ mê ngủ
Thu mình trong vỏ sò
Một giấc ngủ ngàn năm
Không nghe danh hiệu Phật.

Sau đó, A Na Luật sám hối Đức Thế Tôn và phát nguyện dụng công gấp rút không ngừng nghỉ, đến độ hai mắt của Tôn giả sưng húp. Vì nhân duyên này, Thế Tôn dạy: “Này A Na Luật! Tất cả chúng sinh phải có thức ăn mới sống, còn lỗ tai dùng âm thanh làm thức ăn, lỗ mũi dùng mùi hương làm thức ăn, lưỡi dùng vị nếm làm thức ăn, thân dùng xúc chạm làm thức ăn và con mắt dùng ngủ nghỉ làm thức ăn. Ông không ngủ không được vì con mắt sẽ thiếu nhu cầu mà ngay cả Niết-bàn cũng cần đến thức ăn huống chi con mắt.”

A Na Luật một mực cho rằng: “Niết-bàn cần dùng thiền duyệt pháp hỷ làm thức ăn vì thiền duyệt sẽ đưa đến được cảnh giới vô vi tịch tịnh.” Và rồi sau sự cố chấp sắt đá đó, Tôn giả chấp nhận đổi đôi mắt mình để giữ lời phát nguyện kiên cố.

Bài kinh được trình bày như một thông điệp nhắc nhở và thừa nhận rằng: Người mù ít bị vọng tâm, phan duyên bởi sắc cảnh bên ngoài nhưng nó cũng mang lại một trở ngại lớn trong đời sống sinh hoạt thường nhật của hàng cư sĩ lẫn xuất gia. Do vậy, hãy cố gắng cân bằng mọi suy tư, hành động mà ở đó Tôn giả A Na Luật được xem là tấm gương phản chiếu để tránh xa các cố chấp, cực đoan về sự cố gắng quá sức dẫn đến mù lòa.


Có thể nói, món quà nhỏ gói gọn trong pháp thoại 15 phút chưa lột tả hết những điều Ni sư muốn chia sẻ nhng nó đã để lại một ấn tượng đẹp, không chỉ cho đối tượng đáng được nghe mà người đầy đủ nhãn căn cũng cảm thấy trân quý khi lắng nghe bài pháp trước những nhân chứng mãi “níu lấy vai nhau” và lạc quan sống. Từ đó khởi lên một vài suy niệm: Biết đâu, trong những con người không được lành lặn toàn phần đó, họ lại tỏ trí, sáng tâm? Và biết đâu, trong sự đầy đủ phước tướng, trang nghiêm, không ít người lại u uẩn, tối dạ cũng không chừng?

Ẩn Nhi