Hữu công, hữu tội (Phần cuối)

27

  Cả nhà vui vẻ thưởng thức món bánh cuốn đặc biệt vừa xong. Phúc phụ Thúy dọn dẹp rửa chén trong lúc bác gái xẻ dưa hấu. Tài vừa pha trà vừa đùa nhẹ:
– Anh Phúc, ý quên, anh Hai nè! Chừng nào em sắp cưới vợ chắc phải thọ giáo anh một khóa để biết cách làm rể.

Thúy trả đũa ngay:
– Thọ giáo với anh Phúc mệt lắm đó! Phải học nấu cơm tấm, nấu bún bò Huế, mà cậu thì ngại vô bếp lắm, tôi biết mà!

Tài lắc đầu, nói thầm trong bụng: “Anh Phúc cưới nhằm bà chị mình, bà lanh quá trời!”
Mọi người trở lại bàn ăn đã được lau dọn sạch sẽ để vừa ăn tráng miệng vừa nói chuyện. Gia đình này có nếp quây quần trò chuyện với nhau sau bữa ăn hoặc cuối tuần. Thói quen ấy giúp cho người trong nhà luôn luôn gần gũi và hiểu biết nhau.

Bỗng có tiếng chuông reo. Tài đứng lên đi mở cửa. Tưởng ai, hóa ra bác Vạn Niên, cựu hội trưởng và bác Tâm, vốn là thư ký của hội.

Bác Tường đứng lên đón khách:
– Mời “nhị vị” vào đây!
Phúc và Thúy định rút lui thì bác Niên vội nói:
– Hai cháu ở lại đây, cả cậu Tài nữa. Hôm nay chúng tôi đường đột tới thăm gia đình anh chị Tường, may mà gặp các cháu đủ cả.
Cả nhà ngơ ngác, không biết bác cựu hội trưởng muốn nói gì.
Bác Tâm có vẻ bình tĩnh hơn, tiếp lời:
– Chúng tôi muốn xin ý kiến của gia đình anh chị về dự định sắp tới của chúng tôi. Chuyện này quan trọng lắm. Xin giữ kín giùm.

Trong khi Phúc, Thúy chưng hửng không biết ất giáp gì, Tài xây mặt chỗ khác cố giấu nụ cười vì chính anh là “nội ứng” của hai người khách này.

Bác Tường trai vẫn thản nhiên còn bác gái có vẻ lo ngại. Ông chủ nhà mời mọi người dùng nước để làm bầu không khí trở lại bình thường.

Một hồi sau, bác Niên mở đầu câu chuyện: Cách đây ba năm, chắc quý vị cũng còn nhớ, chính tôi là người tìm được thầy N.N. về đây trụ trì chùa mình.

Mới đầu, ai cũng kính phục ổng hết, vì ổng ăn nói hay quá. Ổng biểu gì ai nấy điều răm rắp tuân theo. Được thể, càng ngày ổng càng độc tài và làm những chuyện chướng tai gai mắt hết sức.

Bác gái vốn là một Phật tử ngoan hiền, bà không muốn nghe ai nặng lời phê phán một vị Tăng nên dịu dàng cất tiếng:

– Thì thầy cũng như cha mẹ, phận mình là con phải vâng lời.
Bác Tâm cãi lại ngay:
– Xin lỗi chị nghe! Vì cha mẹ có công sinh thành dưỡng dục nên dù cha mẹ khó khăn nghiêm khắc gì mình cũng phải cúi đầu cam chịu. Còn đằng này chúng ta tạo sẵn cơ ngơi rồi ổng về làm cha mình, ai chịu nổi!
Ông Vạn Niên nói thêm:
– Phật tử mình bỏ công của trong mấy năm trời mới dựng nên ngôi chùa. Ổng về, cái gì cũng chê, phải phá bỏ làm lại đủ thứ tốn tiền biết bao, thật là phí phạm của thường trụ. Nội cái hàng rào quanh chùa cũng tốn cả chục ngàn, nói chi cổng tam quan, rồi vườn cây kiểng, hòn non bộ… Phật tử cứ phải đóng góp hoài ai cũng than van.
Rồi bác chép miệng:
– Phải chi tiền đó mình đem trả nợ nhà băng thì giờ này khỏe lo rồi. Nghĩ lại càng thêm tức, Ban Trị sự bù nhìn do ổng lập ra, họ không dám có ý kiến gì hết! Họ chỉ có quyền mỗi tháng mở thùng phước sương đếm tiền rồi ký trả tiền nhà và đủ thứ hóa đơn thôi!
Ông Tâm tiếp lời:
– Kể cũng lạ! Hồi đó tiền trong thùng phước sương mình chi xài đủ thứ rồi cũng còn dư. Bây giờ có tháng thiếu trả tiền nhà, phải kêu gọi đóng góp thêm.
Bác Tường ngồi đăm chiêu: Những điều họ kể ra chẳng phải là bác không biết nhưng đối với một sự việc, nếu nhìn ở khía cạnh này là đúng, ở khía cạnh khác lại sai nên bác không muốn những đạo hữu này “tố khổ” thầy, e phải tội. Bác đỡ lời:
– Trên thực tế, hồi trước chùa không có sư, ai cúng chùa cũng bỏ hết vô thùng phước sương thành ra nhiều tiền, bây giờ có thầy, nhiều người cúng riêng cho thầy mà không cúng chùa nên tiền trong thùng ít đi là phải rồi.
Ông Tâm nhún vai:
– Đó! Đó! Chỗ tôi muốn nói là thầy không biết điều. Người ta cúng cho thầy, thầy bỏ túi xài riêng còn nợ nần thì Phật tử hè nhau mà trả. Năm nào ổng cũng về Việt Nam. Người ta đồn ổng có vợ con ở bên đó!
Bác Tường không ngờ có kẻ bạo miệng đồn như vậy nên ông muốn chấm dứt câu chuyện ngay. Giọng ông chắc nịch:
– Mô Phật! Nói có sách, mách có chứng, mình còn hổng dám tin huống hồ họ đồn khơi khơi vì ác cảm. “Tội tùng khẩu xuất”, các anh ơi!
Bác Vạn Niên vẫn còn xăng xái:
– Ờ, chuyện bên Việt Nam mình không biết thì đừng nói, còn chuyện ở đây, nếu chúng tôi có bằng chứng, anh nghĩ sao?
– Bằng chứng gì?
– Số là sau hai năm ông thầy tung hoành như chỗ không người, chúng tôi chướng mắt lắm nên năm rồi, sẵn cháu Lệ Xuân của tôi từ Việt Nam mới sang, tôi nhờ cháu dùng mỹ nhân kế, dụ ông vào tròng. Bây giờ có bằng chứng hẳn hoi.

Cháu tôi vốn có máu “điệp viên” nên khi tôi ngỏ ý nhờ nó “thử ông thầy”, nó chịu liền, cháu trẻ đẹp lại dạn dĩ nên thành công không khó.

Tài nghe nhắc đến Lệ Xuân, lòng xao xuyến. Anh chú ý đến cô mà thấy lúc nào cô cũng quấn quít bên ông thầy nên tức lắm. Giờ nghe bác Tâm thố lộ kế hoạch “mỹ nhân kế”, anh thở phào nhẹ nhõm. Có lẽ Lệ Xuân cũng là lý do thầm kín khiến anh ghét ông thầy, muốn tiếp tay đẩy ông đi nơi khác cho khuất mắt.

Thúy nghe câu chuyện đã đến hồi gây cấn nên xen vào hỏi:
– Kế hoạch ấy ra sao, thưa bác?
Được người hỏi tới, bác Tâm càng hứng chí hơn:
– Ờ, thì nó từ Việt Nam mới qua, lấy cớ là cần người dạy Anh văn mà chưa quen ai, nhân biết thầy có bằng cử nhân Anh Văn nên nhờ thầy dạy kèm giùm. Thầy gật đầu một cái là nó có cớ lân la bên thầy, giờ nào rảnh là nó chạy lại chùa, bất kể sáng, trưa, chiều tối.
– Chính tôi nhìn xem thấy rõ ràng tối hù rồi mà thầy còn mở cửa cho Lệ Xuân vào. Giờ đó có Phật tử nào ở trong chùa đâu!
Tài nghe nóng mặt:
– Trong chùa có chú tiểu Minh Mẫn tập tu mà!
– I da! Thằng bé đó thật khùng thì biết gì, cậu ơi!
Bà Tường cảm thấy choáng váng, bà không muốn dính vào câu chuyện tày trời này nên thối lui:
– Lạy Phật! Mình là Phật tử, không nên có âm mưu phá thầy như vậy. Tội này đọa địa ngục A-Tỳ chớ chẳng nhỏ.
Ông Vạn Niên cắt nghĩa:
– Người ta thường nói: “Lấy đá thử vàng, lấy vàng thử đàn bà, lấy đàn bà thử đàn ông”. Có thử thách mới lộ ra bộ mặt thật chớ thấy ai mặc áo nhà tu mình cứ nhắm mắt cúi đầu lạy bừa thì gặp kẻ giả tu, họ tha hồ làm bậy, chỉ hại cho Phật pháp. Đây chỉ là phương tiện thôi, chị à.

Bây giờ chúng tôi có đủ bằng chứng rồi cho nên, định nhân dịp Phật Đản này, sau khi làm lễ xong xuôi, sẽ lột mặt nạ đạo đức giả của ông thầy rồi mời ông ra khỏi chùa luôn. Tôi xin ý kiến của gia đình anh chị, xem có nên làm như vậy hay là chọn một giải pháp nào êm thấm hơn?

Ông Tường làm thinh. Trả lời có nghĩa là đồng ý với âm mưu của họ. Chuyện lôi thôi này ông biết có thể xảy ra, nên đã nêu vấn đề trước khi họ mời thầy mà lúc đó đâu ai chịu nghe.

Không khí trong nhà trở nên căng thẳng, nặng nề. Phúc muốn tạo sự hòa dịu nên giơ tay xin phát biểu:
– Cháu ở xa không hiểu rõ sự việc ra sao, đúng sai như thế nào nhưng ví dụ chuyện này có thật đi nữa, chúng ta cũng không nên bêu xấu một người tu sĩ. Chỉ nên giải quyết trong nội bộ thôi.
– Chúng tôi cũng không có ác ý đó nhưng chỉ ngại mồm mép của ổng, ổng có thể lật ngược thế cờ như chơi nếu trong buổi họp chỉ độ mười người.
Bác Tường không muốn dây dưa nữa, ông nói:
– Xin lỗi hai anh, chúng tôi không dám dự vào chuyện này và đã dự định không đi dự lễ Phật Đản năm nay.
Hai người khách biết ý chủ nhà, đành đứng lên cáo từ, lòng không vui vẻ chi.

Diệu Nga