Hoa nắng

53

  Sự có mặt và kết thúc một đời người là sự hồi sinh tất yếu của cỏ cây hoa lá theo tuần hoàn tạo hóa thiên nhiên. Thế nên, trời đất bao dung, gió mây chuyển động, thời tiết bốn mùa có nhiều khắc nghiệt để dung hòa dưỡng khí, hủy diệt hay nảy lộc đâm chồi qua ý niệm “một đời người, một rừng cây”.

Trần gian vạn vật đôi bờ
Người cùng hoa cỏ đều nhờ nắng mưa
Đường dài nguồn cội xa xưa
Nhắc ai tiếp bước mà chưa tỏ tường.

Vâng! Theo chu kỳ của tháng năm, sự tiếp nối giao thoa của thời gian cho nhân thế vạn vật sinh tồn đều có quy luật tất yếu, trong giới hạn của tựa đề “Hoa nắng” muốn nêu lên nhiều khía cạnh hỗ tương theo quan điểm đa chiều của một nhân tố, hay bất cứ thành viên nào gia nhập cộng đồng xã hội. Tư tưởng “nhất nam viết hữu, thập nữ viết vô” hay mạnh hiếp yếu từng phút giây xóa bỏ, để lời thơ “Tôi thương người con gái như hoa mười giờ nở, chỉ đẹp giây phút ban đầu” ấn mạnh trong tư tưởng, đan xen chất liệu bình đẳng, thăng hoa cuộc sống là điều kiện ắt có và đủ cho dốc sinh tồn.

Hoa kiểng lại là thảo mộc vô tri nhưng đầy cảm giác, mắt sáng tự tâm, dù người đời thương hay ghét, hoa vẫn ung dung tự tại trọn trao vẻ đẹp cho tao nhân mặc khách.
Hoa nắng, hàm ẩn ý nghĩa tôn vinh tia nắng như hoa hướng dương luôn hướng về mặt trời để khoe sắc thắm, hoa mười giờ chỉ nở khi nắng lên cao. Nếu hoa hướng dương luôn hướng về mặt trời kiêu sa vẻ đẹp, thì cũng có những loài hoa âm thầm giấu kín hương nhụy nở về đêm như hoa sen, hoa quỳnh… nhưng mẫu số chung đều hấp thụ dưỡng tố từ đất trời để thành tựu hoa trái. Thiếu mưa, không nắng ấm, con người và muôn thú không thể sinh sôi và nảy nở để tồn tại. Từ ý niệm trên, các bậc tiên đức thường ẩn dụ:

Cha là đất, niềm tin con đi tới
Mẹ là trời, cho mây trắng con bay.

Thật vô vàn ý nghĩa, sự so sánh cao đẹp của hai đấng sinh thành ngang bằng trời đất. Thế nên, vạn loại tăng trưởng nhờ nắng mưa dung hòa, bằng ngược lại, thiên tai lụt bão là sự tàn phá khủng khiếp. Nó tạo ảnh hưởng lớn lao cho cộng đồng nhân loại đi tìm an vui, hạnh phúc và lấn áp khổ đau.

Cha và mẹ là hai kỳ quan trọng yếu, luôn soi lối dẫn đường cho hiền tài mở lối thay cha ông bảo vệ non sông. Hơn thế nữa, một nhân tố không thể thiếu được trong ngành giáo dục đó là những bậc Sư thầy, nhà giáo dục truyền trao tâm linh đạo đức từ gia đình đến học đường, từ ngôi già lam đến cộng đồng đều nâng tầm kiến thức, tâm linh chỉ đạo và chủ động để xã hội có nếp sống văn minh giàu đẹp trong khối tình thương yêu đùm bọc chia sẻ.
Là một con người theo tinh thần Phật giáo, chúng ta phải biết đến trả Tứ ân, nguyện sẽ trau dồi nhân cách để cung ứng cho đời những đóa hoa ấm nồng tia nắng thái dương.
Thời gian trôi, con người sẽ già và chết đi theo quy luật, để lại cho chúng ta vô vàn tiếc nuối. Thầy tổ, cha mẹ rồi sẽ ra đi như lá úa lìa cành, dòng sông nước chảy qua cầu, cho chúng ta nỗi niềm thương nhớ, bao nỗi buồn, hối hận tràn đầy thuở hoa niên, những suy tư vụn vỡ, gặm nhấm lối mòn hiếu ân chưa trọn vẹn.

Rồi một ngày kia nhan sắc tàn
Tuổi đời chôn lấp bụi thời gian
Tới lui mấy độ quan san ấy
Thầm gởi cho đời một tiếng than.

Thiên nhiên, sông núi cho con người mầm xanh cây lá, mây hồng gọi nắng ngàn phương cho hạt lúa vàng, hoa trái yêu thương tràn đầy nhựa sống ban tặng cho chúng ta dưỡng tố hoàn hảo thân tứ đại. Từ đó, dựng xây một xã hội nối vòng tay lớn, đoàn kết, chia sẻ, rồi thời gian sẽ cướp đi tất cả nhuệ khí, tinh hoa của một đời người, cho mây hồng đổi hướng, mây trắng tràn về ngọn gió đông tê tái, giọt nước mắt tiễn đưa tuổi buồn…

Hoa với cỏ suốt ngàn năm yên nghỉ
Dù thiên thu hóa tận có hay không
Thì tịch diệt giữa vô ngôn cũng chỉ
Là trăng sao mòn mỏi giữa vô cùng.

Sự thành đạt của chúng ta không thiếu bóng dáng của Thầy Tổ, mẹ cha. Đời dù thuận nghịch, giàu sang hay nghèo khó cũng không bao giờ lay chuyển hiếu ân. “Con không bỏ cha mẹ nghèo, chó không chê chủ nhà khó” là triết lý sống động, những ứng xử không ngoan đáp đền, tri ân cội nguồn suối biếc.

Hoa lá cỏ cây còn nhờ đất trời nuôi dưỡng. Con người sống trong vũ trụ, ai không nhờ công cha, nghĩa mẹ, ơn Thầy un đúc, che chở, dưỡng nuôi kiếp sống đọa đày vương mang bao nghiệp chướng?

Cứ ngỡ xuống trần chơi một tí
Nào ngờ ở mãi đến bây giờ.

Hoa nắng hướng về mặt trời tỏa ngát hương bay. Mỗi gia đình là một nhân tố trong cộng đồng, dân tộc. Mỗi cá nhân đều thẳm sâu cội nguồn tộc họ. Con cháu biết kính thương ông bà cha mẹ, nội ngoại tôn thân, thân thiện cùng anh em đồng bào ruột thịt, đừng tham danh lợi bọt bèo mà đánh mất nghĩa nhân, đừng vì sĩ diện mà chối bỏ thâm tình, huyết thống “con Lạc cháu Hồng”.

Hoa nắng nhờ mặt trời làm điểm tựa, con người nương cha mẹ, Thầy Tổ để tiến thân. Với lễ nghi, nề nếp gia phong, nhuần triêm Thiền môn quy luật, người học trò kính tôn Thầy cô giáo cho trí tuệ mở dần lối bước. Sự ứng xử khôn ngoan, những thành công đạt đỉnh đều không thiếu bóng dáng của các bậc tiền nhân, Tổ Thầy, cha mẹ.

Khôn ngoan nhờ ấm cho ông
Làm nên phải đoái tổ tông phụng thờ.

Đó chính là kho báu nhân gian nhắc chúng ta sứ mạng kế thừa, giao tế lương hảo, đưa con người đến gần nhau hơn, để cuộc đời luôn có ánh sao đêm.

TKN. Như Như