Hẹn về Trung cấp Đồng Nai

176

  Con đường bê tông nhỏ uốn mình dưới đôi hàng tràm mát rượi, dẫn lối vào ngôi trường Trung cấp Phật học phân hiệu Ni. Ngôi trường nhỏ nằm cách xa đường lộ, giữa cánh rừng tràm xanh thẫm bình yên. Không phải là những tòa nhà học đường, Ni xá hay chánh điện bề thế như bao cơ sở giáo dục khác, trung cấp Ni với khu chánh điện tạm, lớp học và những dãy nhà dành cho Ni chúng ở, đơn giản, mộc mạc, nhẹ nhàng nhưng không kém chất hồn nhiên, tươi vui của hơn 160 Ni sinh trẻ đang tu học tại trường.

Ngày trước, đây là khu rừng tràm của Sư bà Quan Âm. Lớp Cơ bản Phật học Ni Đồng Nai ngày đó được đặt ở Chùa Giác Minh, dưới sự bảo bọc của ôn Trưởng ban Trị sự. Còn đất tràm này là cơ sở của Tăng. Sau này, lớp Ni bị ảnh hưởng khói bụi của các nhà máy gạch xung quanh, quý ngài trong Ban giám hiệu bấy giờ là HT. Nhật Quang, HT. Quang Đạo, HT. Phước Tú và TT. Long Phước Thọ đã ngược xuôi tìm địa điểm mới xây dựng lớp học mới cho cơ sở Ni. Sau nhiều lần họp, cơ sở Tăng cuối cùng dời về dốc 47, chư Ni được thừa hưởng cơ sở này với đất đai, Tăng xá và chánh điện. Khóa 6 là khóa đầu tiên ở đây, còn thiếu thốn nhiều bề, Sư phải lo đóng bàn ghế, đóng thêm đơn, sắp xếp tất cả mọi thứ, nhưng chỉ gần 2 năm học cuối nên vừa kịp ổn định, tạo hình nên khoảnh. Khóa 7 là khóa đầu tiên nội trú trọn vẹn, bắt đầu kế thừa những công trình còn để lại hoàn thiện và phát triển.
Còn nhớ 4 năm trước con đường vào trường còn là đường đất đỏ lởm chởm những đá, cảnh vật hiu quạnh đến nao lòng. Quang cảnh của trường cũng còn nhiều hoang sơ lắm, chưa sung túc, chưa vui tươi được như bây giờ. Rồi sau những giờ lên lớp, ngày Chủ nhật, Sư trò lại cùng nhau cột ống quần, chân ủng, tay bao, khai hoang đất tràm, trời nắng như đổ lửa, những đám cỏ tranh cao sắp bằng đầu người, gai góc, đất thì cứng cỏi, mồ hôi ướt mèm. Các ban được bầu bán nào tri rẫy, tri viên, ai nấy đều dồn tâm dồn sức vào khoảnh đất được giao, rẫy 1 thì lên luống trồng rau, rẫy 2 trồng cây ăn trái, tri viên thì xới đất trồng hoa.


Bởi đất tràm lâu năm nên muốn trồng được thứ gì cũng phải làm đất kỹ, Đại chúng được cắt đi xin rơm, mua phân heo, phân bò… Những cảnh giữa đồng không đầy nắng chị em chạy tới chạy lui gom rơm thành đống để chất lên xe, cảnh trời mưa ướt đẫm, mùi phân nồng nặc vẫn cười rạng rỡ chuyền tay nhau tô bún nước tương hay cái bánh chuối không còn nóng giòn đỡ dạ đói… giờ nghĩ lại vẫn còn thương nhiều lắm. Phật tử đến trường thấy các cô trẻ mà ham học vất vả cũng thương, lại thêm nhiều lần ra trường hỗ trợ. Khi là nấu cho quý cô một bữa ăn thành phố, lúc là tặng tập vở bút viết và cả những đồ dùng hằng ngày cho Ni sinh yên lòng tu học. Thấy đường vào trường dạo ấy còn nhiều đá bụi, Phật tử phát tâm quyên góp cúng dường làm đường. Sư trò lại có hơn chục ngày dầm mưa dãi nắng từ sáng sớm đến tối mịt theo đội thợ đổ bê tông, rải đá, tưới nước, tráng đường… để hôm nay con đường vào trường bê tông sạch sẽ, tràm hai bên cũng tốt tươi, dọc con đường là hàng trụ đèn do chính tay Ni sinh đổ và mắc điện theo sự hướng dẫn của một chú thợ…
Nếu khóa 6 là khóa chuyển giao trường giữa Tăng và Ni bước đầu đầy khó khăn thì khóa 7 là khóa tiếp nối kế thừa những gì các sư chị khóa 6 để lại và tiếp tục làm nên diện mạo mới cho bổn trường. Vừa học vừa làm, cải thiện cảnh quan để giờ đây từ đầu ngõ ra đến sau rẫy đều tươi tắn và tràn đầy sinh khí, những giàn hoa chen nhau đua nở, rau luống nào cũng mơn mởn xanh, đủ để cúng dường cho quý Ôn, quý thầy Giáo thọ và đãi Đại chúng một bữa ngon lành, cây ăn trái cũng bắt đầu xanh lá, nào vú sữa, cam, mít… hứa hẹn khóa sau các em vào sẽ có được mùa quả đầu tiên.

Sư thường nói: “Những cây tràm non này, cành lá mọc tua tủa, nên cần phải bấm tỉa bớt, mới đủ sức nuôi thân khỏe và vươn thẳng lên cao. Cũng như tràm, ngày mới vào trường, tụi con mang theo nhiều tập khí, nhìn bụi bặm, gai góc lắm. Đứa nào chịu khó ở được với Sư 4 năm, Sư bấm tỉa dần dần cho bớt lại, tụi con ra trường về mềm mại, nhu nhuyến dễ làm tốt đẹp cho Đạo cho đời, không phụ ơn của quý Ngài trông đợi. Chỉ không có phước mới sợ đói lòng, nên Sư chỉ cần tụi con siêng tu, siêng học, không cần lo nghĩ gì cả. Hộ pháp ở trường linh thiêng lắm, không để tụi con đói đâu.” Lời Sư dạy, bình thường mà sâu lắng mỗi ngày như cơn mưa dầm thấm dần vào mảnh đất tâm hoang dại của chúng Ni, nên dù có cực thật nhưng dường như ai cũng ý thức với việc tu học của mình.

Ba giờ sáng, tiếng đại hồng chung vang lên xé tan màn sương mù dày đặc, trời vẫn còn tối. “Hồng chung sơ khấu bảo kệ cao âm, thượng thông thiên đường hạ triệt địa phủ…”, giọng sư chị thỉnh chuông trong trẻo cao vút ngân theo tiếng chuông đánh thức cả không gian đang chìm sâu trong giấc ngủ. Tiếng mõ nhịp đều, giòn giã thúc giục từng đệ Lăng Nghiêm, tiếng hợp âm linh tang, chuông mõ tán khúc khải hoàn đến bờ bên kia. Giờ hành thiền chăm chỉ “xay lúa, giã gạo”, chưa tỉnh lần nào để chỉ, quán thân tâm. Nhưng quý lắm những tấm lòng Ni trẻ, đang độ tuổi ăn, tuổi lớn, tuổi chơi dám từ bỏ mái ấm gia đình, cha mẹ, từ bỏ những cuộc vui vẻ với bạn bè, bước vào chùa khép trong nếp đạo, đến bổn trường vui cảnh bần Ni. Trên cao, Phật vẫn lặng yên nhìn chúng Ni mỉm cười như vừa lòng vì đàn con trẻ. Ngoài thềm, hơi sương buốt lạnh, bóng Sư ngồi vẫn bất động như như, mấy chú chó cũng ngoan hiền hướng đầu về phía Phật, mắt lim dim, hơi thở cũng nhẹ đều.
Ở đây, không chỉ có nội quy phải thực hiện, nhà trường còn áp dụng 5 không, trong đó có không nghe nhạc và không sử dụng điện thoại. Trong thời buổi dường như di động là căn bệnh ghiền của thời đại, nhất là giới trẻ đang bị cuốn theo trào lưu của văn hóa phương Tây, trở thành fan cuồng của những mode thời thượng, thì môi trường khép kín như Trung cấp Đồng Nai không phải làm chúng Ni trẻ lạc hậu, cổ lỗ, đi sau thời đại mà đó là phương tiện cắt đi những phan duyên mà quý Ngài trong Ban Giám hiệu đã suy xét kỹ để bảo vệ và hun đúc tâm ban đầu của người con gái Phật… để khi kết khóa, rời trường với nội lực đã có sẵn, sẽ không dễ bị trôi dạt bờ này, bờ kia hay bị mục nát, bị vớt lên do cơn gió của thời đại.

Về tấm lòng bao dung và tình thương của quý Ngài trong Ban Giám hiệu, Sư vẫn thường kể lại cho chúng Ni nghe câu chuyện hơn 20 năm về trước, công cuộc lập trường đầy gian khổ của quý Ôn. Hai mươi năm kể cũng dài cho một môi trường giáo dục, 20 năm gian nan ấy không một trang sử sách nào ghi lại, giống như một câu chuyện cổ tích mà chỉ những cây tràm già nhất nơi này mới biết. Sau này, khi những cây tràm già ấy không còn nữa, chẳng biết ai sẽ là người kể lại câu chuyện cổ tích có thật này cho lớp lớp tràm non…
– Xe tới rồi, các huynh đệ khóa 7 coi ra xe để lên Học viện cho kịp giờ. Tụi con đi, học cho giỏi, mai mốt về trường phụ Sư lo cho các em…

Rời trường, ngoài chiếc ba lô có in logo Trung cấp Phật học Đồng Nai (kỷ niệm cuối khóa), còn có cả gói hành trang vững vàng là những kiến thức tích lũy qua những bài học thực tế từ chặng đường kinh qua của quý Giáo thọ là những người có kinh nghiệm, có năng lượng tu tập; là phẩm hạnh được trui rèn từ hơn 1.000 ngày chung sống nơi đây. Hơn thế nữa là hình ảnh quý ngài trong Ban Giám hiệu như những tán tràm rộng lớn từ bi che chở cho hàng hậu học Ni trên bước đường tu học và cả tấm lòng mong mỏi của đàn việt hộ trì chúng Ni suốt bao khóa học. Xin được cúi đầu cảm bội thâm ân và những thuận nghịch nhân duyên đã hun đúc tâm lành của người con gái Phật nơi Trung cấp Đồng Nai.


Xe lăn bánh, qua kính chiếu hậu, những bàn tay nhỏ xíu của các em đang vẫy vẫy, hàng địa lan trắng muốt hai bên chánh điện cũng nghiêng đầu nói lời tạm biệt. Xe đi chậm qua chỗ quẹo, nhìn lại, bóng chiếc áo vàng – Sư còn đứng đó… Đôi hàng tràm dọc hai bên đường bỗng nhiên trở gió, hoa tràm rụng vàng cả con đường nhỏ, gửi lại cùng hương tràm đôi lời thật khẽ: Đợi nhé Ni trường Đồng Nai, chúng tôi sẽ về!

Huệ Quang