Hãy là rừng cây

321

  Xưa và nay đều chung chí hướng, hạt lúa thơm biển cả rừng xanh vang tiếng gọi, chung tay gìn giữ cho muôn đời con cháu mãi ấm no, thế nên ông bà mình thường ví von nhắc nhở:

Rừng vàng biển bạc con ơi
Khắc ghi lời dạy chớ vơi tấc lòng
Biển khơi mạch sống cộng đồng
Phù sa nuôi lớn ruộng đồng rừng xanh.

Việt Nam, mảnh đất hình cong chữ S, bạt ngàn cùng sương gió, nơi có lắm núi đồi, cát trắng phù sa, sông nước mênh mông, trầm mặc xuôi dòng, suối khe thác đổ, cây rừng, muông thú, chim bay, cá lượn, sơn khê gió lộng bốn mùa, cao nguyên thông reo đón mời ngàn phương viễn khách.

Không biết tự bao giờ, rừng cây đã mang sức sống tự nuôi lớn mình bằng chất phân lá rụng, sương móc, mưa nguồn, hiên ngang vươn mình cùng phong sương tuế nguyệt, lớn lên theo năm tháng. Con người đôi lúc ngẫm lại tự hổ thẹn vì phải nương nhờ cha mẹ dưỡng nuôi từ tấm bé, đến lúc trưởng thành dựng lập gia đình, vẫn còn sự hỗ trợ rất lớn từ ông bà cha mẹ đôi bên mới ổn thỏa sự sống đời thường.

Hãy nhìn lối sống tự lập của rừng cây, để lời dạy của Đức Thế Tôn: “Tự mình thắp đuốc lên mà đi” nâng tầm giá trị cá nhân, làm chủ và chịu toàn bộ trách nhiệm hành động của mình trong xã hội, hay dấn thân đạt đỉnh Niết bàn.

Nói đến rừng cây là nói đến tạp loại thảo mộc đa dạng. Gỗ quý dùng để xây dựng đền chùa, cung vua, nhà quan chức, đóng các loại tủ khánh thờ chạm khắc đẹp xinh, những công trình cao sang quý tộc. Cây gỗ loại vừa dùng để đóng ghe tàu, cầu bắc qua sông, xuồng câu mái đẩy, kèo cột cất nhà, tủ bàn vật dụng sinh hoạt gia đình,… gỗ tạp cung ứng cho chất đốt và nhiều nhu yếu sử dụng khác nhau,… Đây là nguồn tài lợi góp phần kinh tế không nhỏ trong sinh hoạt cộng đồng dân tộc.

Cây rừng phòng hộ nước lụt rất hữu hiệu, vì rễ cây có sức hút nước nhanh chóng nên không gây ra ngập lụt. Hơn thế nữa, rễ cây giữ nước rất tốt và lâu bền về mùa nắng, để nuôi thân cây tươi tốt quanh năm. Rừng có khả năng chắn gió, ngăn được bão dông, lốc xoáy,… Rừng là lá phổi cho cư dân, là môi trường sinh thái, là cảnh quan tô điểm cảnh đẹp hùng vĩ của đất trời, là ưu đãi của thiên nhiên nuôi lớn dốc sinh tồn quốc gia dân tộc.

Thế nên, vạn sự quy tâm, người tu lâu sẽ không cách xa cội nguồn, suy cùng lẽ sống rừng cây tự nuôi, tự dưỡng âm thầm vươn sức lớn giữa trời, hiên ngang đứng vững cùng gió mưa bão táp. Cây lớn ôm chầm dưỡng nuôi cây nhỏ, muông thú chim rừng cũng được chở che. Thật là một cảnh đẹp của thiên nhiên, tạo hóa sắp bày bền vững cùng thời gian vô tận:

Sơn lâm tự hữu thiên niên thọ
Thế thượng nan lưu bách tuế nhân.

Chư Ni hậu học hãy là rừng cây để tự mình nuôi lớn giới thân huệ mạng bằng sữa Pháp cơm Thiền. Vừa tiếp nối dòng suối Kiều Đàm, ngăn chặn phàm tình, tạp khí ô nhiễm, vừa nhiệt tình chăm lo đàn em cho tình lam ngày càng quang huy đạo cả Cồ Đàm.

Sống như rừng cây, để dù sinh hoạt giữa đời thường ô tạp vẫn tỏa ngát giới hương; dõng dạc hiên ngang cùng ma chướng, xả bỏ não phiền; đẩy lùi khát ái, dục vọng thấp hèn, để ánh mắt về rừng cây cho tâm tư bùng sáng nghĩa tình; bao dung đùm bọc và đào tạo Ni tài theo thời gian cho hoa từ bi tung cánh mở lối về nhân gian khua trống pháp.

Hãy là rừng cây cho chí nguyện phục vụ chúng sanh là cúng dường Chư Phật, nhân rộng theo từng cá nhân, trí tuệ của mỗi người như con suối nhỏ chảy về biển cả, bao giọt mưa, thác nước cũng về nguồn. Hãy là rừng cây, để thấy có nhiều gỗ quý, gỗ tạp khác nhau tùy theo nhu cầu để sử dụng. Cũng thế, chín người mười ý, trăm họ không đồng nhưng chung nòi giống Lạc Hồng, phải nhuần câu: “Quốc gia hưng vong – thất phu hữu trách”, từ đó ý niệm sang hèn, giai cấp không chùn bước lối đi cho mọi người công dân có mặt trong xã hội.

Cây rừng góp gió ngàn phương
Thiên nhiên nuôi dưỡng nào ai tỏ tường
Nắng mưa gió táp không lường
Hiên ngang sống mãi kiên cường tháng năm.

Hãy là rừng cây để dâng cho Đạo đời bao ý sống, những thực dụng trong sinh hoạt gia đình và xã hội, tùy theo loại cây lớn nhỏ mà nghệ nhân sử dụng khác nhau. Bên cạnh đó, rừng cây còn cung ứng nhiều loại thảo dược quý hiếm, chốn sơn lâm mãnh thú muôn loài, chim, nai, hươu, trĩ,… nguồn tài lợi to lớn mà tổ tiên cho rằng rừng là vàng thật không ngoa vậy.
Mỗi người phải là một rừng cây, đừng tự ti, không mặc cảm giữa giàu nghèo, danh to chức lớn, mọi sự có mặt của con người trên xã hội đều có chức năng và nghĩa vụ góp phần xây dựng đất nước, từ những phức tạp và đa dạng của con người là mẫu số chung cho những ai biết lắng nghe, nhìn và biết quan sát cuộc sống, từ đó rút ra nhiều kinh nghiệm ứng xử tùy duyên, rải tâm từ để ung dung tự tại như Ngài Vĩnh Gia Huyền Giác, giữa cuộc đời gốc ngọn đảo điên cần phải kham nhẫn mới thành công.

Mặc cho ai biếm mặc ai gièm
Châm lửa đốt trời nhọc xác thêm
Ta nghe như uống cam lồ vậy
Tan hết vào trong chẳng nghĩ bàn.

Chào tinh tấn!

TKN. Như Như