Chủ Nhật, 29 Tháng Năm 2022
Lối sống Hạt ngon tuổi thơ

Hạt ngon tuổi thơ

  Đó là những hạt bùi béo từ các loại cây ăn quả thời còn thơ ấu. Ngày đó quê tôi rất nghèo. Hầu như nhà nào cũng khổ, phải chạy ăn từng bữa. Không như trẻ con thời nay thừa mứa nhiều viên kẹo đóng gói sẵn, hộp bánh thơm nức mũi, hay những ly trà sữa, lon nước giải khát mát ngọt… Để có được một vài viên kẹo cho anh em tôi, thì ba mẹ phải dè sẻn chi tiêu dữ lắm. Vì vậy, trẻ con chúng tôi cần phải nghĩ ra những món ăn dân dã để giải tỏa sự thèm thuồng. Con nít mà, đâu kiềm chế cảm xúc được như người lớn: cứ đói hoặc thèm là phải ăn thôi.

 

hạt ô môi

Gọi là hạt ngon bởi vì lúc đói, người ta ăn cái gì cũng cảm giác ngon miệng. Chứ đưa cho những đứa trẻ thị thành, chắc chúng lắc đầu, trề môi. Sau dãy nhà lá lô nhô nép mình bên triền đê là cả một cánh đồng lúa xanh mênh mông bạt ngàn. Lọt thỏm trong những hạt ngọc vàng ươm có vài ao sen hoang dã (không như bây giờ trồng vì kinh tế). Bọn trẻ chúng tôi thường tranh giành lội vào đầm sen để hái những chiếc gương sen (đế sen) non giòn. Chúng tôi tách lấy hạt, lột vỏ xanh bên ngoài và nhai ngấu nghiến. Hạt sen giòn, ngọt, thơm lẫn mùi bùn phù sa. Thỉnh thoảng có đứa nhai trúng hạt sen già, tim đã lên mầm xanh, đắng chát phải nhả bỏ. Ăn mãi đến nỗi gương sen không kịp lớn, hoang tàn. Những lúc theo ba mẹ ra đồng, chúng tôi đều chạy lại ao sen thăm chừng. Sen dường như mắc cỡ, thẹn thùng nên không bung nụ kịp làm đứa nào cũng ngẩn ngơ.

Buồn miệng, lại chẳng có gì ăn, chúng tôi phải tìm món gì đó thay thế. Vào vụ nhãn, chúng tôi đi nhặt hạt nhãn quanh gốc hoặc ngoài gian hàng trái cây đem về luộc. Hạt nhãn khi chín cần phải dùng dao gọt vỏ đen thì mới ăn được. Dù bùi bùi đắng đắng nhưng đứa nào cũng ăn ngon lành. Riêng hạt mít và hạt sầu riêng thịt béo bột, thơm nức mũi. Tuy nhiên, mấy loại hạt này rất hiếm bởi trái cây sau khi thu hoạch là mẹ mang ra chợ bán kiếm tiền mua gạo chứ không để lại cho anh em chúng tôi ăn. Độc đáo nhất là hạt me, hạt ô môi. Cần phải ngâm nước sôi cho mềm hạt, dùng tay gỡ lớp vỏ bên ngoài ra thì sẽ ăn được. Hai loại hạt này dẻo, giòn sần sật ăn rất đã răng. Đặc biệt, hạt me tây (hạt còng) và me ta có thể rang muối dùng. Việc rang hạt nghe đơn giản nhưng thật kỳ công. Cần phải rang cho đủ độ chín, thì hạt mới ngon. Nếu chưa chín, gỡ vỏ không ra, nhưng khét quá hạt sẽ đắng và cứng. Cảm giác đưa hạt me vào miệng cắn một cái, vỏ bung ra, lộ phần thịt trắng nõn ngả vàng nhạt bên trong thích không tả nổi. Cho hạt vào miệng nhai giòn, thơm, mặn đã gì đâu.

Ngoài ra, còn có hạt bí, hạt gòn rang muối ăn cũng bùi, béo không kém hạt mít. Những lần đi chợ về mua bí nấu canh là mẹ xẻ lấy hạt rang muối cho tôi ăn. Hạt bí bây giờ ăn tách bỏ vỏ chứ ngày trước chúng tôi cho vào miệng nhai hết. Còn những quả gòn khô rụng, tôi và người anh tách bông cho vào rổ làm ruột gối. Những hạt gòn theo đó rơi xuống thau bên dưới, anh tôi đem đi rang muối ăn giải khuây. Dù hạt gòn và hạt me tây là tệ nhất trong những loại hạt mà hồi nhỏ tôi hay ăn (ăn nhiều say máu ngà) nhưng đó là một ký ức tuổi thơ tươi đẹp. Giờ muốn quay về tận hưởng cũng không bao giờ có được.

Một vài loại hạt là món ăn của thời gian khó ngày trước, bây giờ trở nên sang trọng, giá trị. Chúng nghiễm nhiên trở thành những món ăn ngon mà dân thị thành đều thích. Đó là hạt me, hạt sen dùng để nấu chè; hay hạt bí dùng trong những ngày Tết cổ truyền. Hạt mít, hạt sầu riêng trở nên đắt và hiếm vì người sang trọng cũng dùng như giới bình dân. Những lần về quê, tôi thường đi tìm mấy loại hạt ngon tuổi thơ ngồi ăn cùng đám bạn. Ăn không những để nhớ về thời gian khó, mà còn dung nạp cho mình chất quê để khi đi xa không bao giờ phai nhạt hương làng.

Nguyễn Hoàng Duy

 

Tin khác

Cùng chuyên mục

error: Nội dung được bảo mật !!