Hai Lúa đi lễ hội mùa xuân

138

  Tết này Hai Lúa đi lễ hội chùa xuân. Sau hai ngày tận hưởng không khí lễ hội xong, Hai Lúa quay về, bước vào nhà với dáng dấp thất thểu, miệng thở hổn hển, mắt như nhắm cụp lại, chân hươu đá chân nai, quần áo tóc tai xộc xệch, bà Hai thấy vậy la lớn:
– Trời ơi là trời! Ông đi lễ hội chùa chiền, chớ có phải đi đánh giặc đâu mà nhìn thấy te tua thế hả? Ngó bộ lên đó nhậu dữ lắm chứ gì?
Hai Lúa nhướng cặp mắt nặng trịch, nhìn thấy bà Hai cau có:
– Nè, nè, tôi nói cho bà biết, đừng có mà đổ oan cho tôi nha, dù rằng hàng quán nhậu nhẹt phải nói là quá xá nhiều, nhưng tôi đâu có ngu mà đưa lưng cho họ chặt chém chứ hả… Thôi! Bà làm ly nước sâm cho tôi uống lấy lại sức cái đã.
Bà hai kêu đứa con trai đang ngồi nghe ngóng:
– Ê, mày làm cho ổng ly nước sâm đi… kẻo ổng gần chết rồi kìa… khiếp, đi lễ hội mà cứ như đi trận mạc không bằng.
– Híc, bà biết không người ơi là người, đông như kiến trào, người ta đổ xô nhau về cứ y như là… lễ hội, họ chen chúc nhau, giẫm đạp lên nhau, chen lấn nhau, xô đẩy nhau, chửi bới nhau, thô tục với nhau… ôi thôi! Không còn gì là nét văn hóa nữa cả…
Bà Hai nghe thế giật bắn cả mình, bà ngồi chồm hổm tra tiếp:
– Ủa! Lễ hội là nét văn hóa truyền thống cơ mà, sao ông nói gì lạ vậy, mình đi lễ thì phải giữ gìn nét văn hóa chứ?
Hai Lúa nhấp một ngụm nước sâm của thằng Tí vừa đem lên, ông nuốt cái ực, rồi chậm rãi:
– Thì… ai cũng biết thế, nhưng bước đến đó rồi ai cũng tranh giành, giành giật nhau từng chút, mạnh được yếu thua, hàng quán thì thi nhau chặt chém người mua, đạo đức không còn trong không gian lễ nữa, nơi tôn nghiêm mà họ bán toàn thịt thú rừng, rùa, rắn, dê, nai… cho đến thịt chó, heo, mèo, chuột… nơi đây trở thành tận diệt môi trường, còn rác rến ôi thôi ngập tràn, kinh khủng lắm.
– Vậy nữa à! Úi giời ơi! Thế ông có mua cân thịt nai về cho tôi tẩm bổ không?
Hai Lúa bỗng vỗ đùi cái bốp:
– Bà tưởng là nai thiệt đó à… toàn thịt dỏm, tráo trở không đó, treo đầu dê bán thịt chó, treo heo nái bán heo rừng, lường gạt người mua đó bà biết không?
Bà Hai đổi tư thế, ngồi vắt chân chữ ngũ, ngửa mặt lên trần nhà:
– Trời ơi! Nơi lễ hội linh thiêng mà sao họ gian lận thế không biết, thế ông có vào làm lễ xin lộc gì không?
– Tôi cố gắng vượt qua bọn cái bang và mua bán hàng rong đeo bám thiếu điều muốn chết, tôi cố chen lấn theo dòng người, chịu khó nghe họ chửi bới nhau vì giẫm đạp, có người bị kẻ gian móc túi la khóc, chửi bới bù lu, rất khó khăn để lọt vào trong…
Bà hai cắt ngang:
– Trời ơi! Thế ông có bị bọn lưu manh trà trộn móc túi, rạch giỏ không đấy hả…
Hai Lúa nghe bà Hai hỏi thế giật cả mình, lấy tay sờ túi quần:
May quá, chưa bị móc ví bà à…
Ông kiểm tra cái túi xách xem sao, có bị rạch không đó?
Hai Lúa vội kiểm tra, thì y như rằng bị bọn xấu rạch túi móc mất cái di động tận hồi nào, bà Hai la lớn:
– Thế đấy! Hễ đi lễ lần nào về là cũng bị mất hết á, không mất cái này thì cũng mất cái kia, không mất vật chất thì cũng mất tinh thần..oải quá!
Hai Lúa an ủi:
– Thôi bà đừng buồn, để tôi bán tạ thóc mua cái mới cho oách…
Ông làm như nhà mình dư dả lắm vậy, lúa còn không đủ giáp hạt nữa kìa…
– Bà an tâm, tôi đi lễ hội xin lộc rồi, thế nào năm này cũng khấm khá, bà biết không, sau khi tôi khấn vái xong, tôi bắt chước mọi người nhét tiền vào các tượng Phật, tượng thần, tượng Thánh, nhét vào miệng các linh vật… mấy ổng nhận rồi, chắc sẽ giúp mình thôi.
Bà Hai trố mắt:
– Trời ơi! Ông lại hối lộ cho thần thánh nữa đấy à… sao tự dưng ông quan niệm lạ đời vậy?
Hai Lúa thoáng suy nghĩ rồi khoát tay nói:
– Bà nghĩ đi, ở trần gian bây giờ việc gì cũng hối lộ mới trôi chảy bà à!
Bà Hai thở dài:
– Đó là trần gian, còn đây là chốn tâm linh cơ mà.
– Tâm linh thì cũng theo thời thế, muốn trên trước cho lộc mình, thì mình phải hối lộ chút chút như trần thế chứ, bà không thấy bây giờ họ cúng gì cũng đốt tiền gửi đi à, bà không thấy lấy tâm linh ra kinh doanh à, họ bỏ tiền tỷ ra xây chùa giả, đền giả, thầy giả…, nhằm lừa thiên hạ mà quyên góp tiền bạc, lấy tiền cúng dường chia nhau à…
– Trời ơi là trời! Loạn cả rồi, loạn cả rồi… đạo đức xuống cấp trầm trọng rồi, đem cả thần thánh ra kinh doanh với niềm tin tín ngưỡng nữa thì không còn gì để nói.
Hai Lúa phân trần:
– Người đời bây giờ tham quá, bất chấp tất cả, khi đặt tiền bạc lên ngôi chính yếu thì sinh ra suy đồi đạo đức, bất chấp đạo lý, mà khi đạo đức không có rồi thì dân tộc sẽ sinh ra bạo loạn.


Bà Hai nghe xong mặt méo xẹo…

Nguyễn Văn Dũng