Gương hạnh từ bi

421

  Có những cuộc đời được sử sách ghi lại kỹ lưỡng trên giấy nhưng càng cố giữ gìn chừng nào, lại nhanh mất đi chừng ấy, tựa như chữ viết trên cát hoặc trên nước. Ấy vậy, lại có những cuộc đời không nhất thiết phải khắc trên đất, trên đá, cũng không cần sơn son thếp vàng hay lộng kính nhưng lại ghi sâu trong tâm tưởng của bao người.

Ni trưởng thượng Ngoạt hạ Liên

Sư bà chính là một trong những người không cần cố gắng tạo điều gì khác biệt với mọi người nhưng lại vượt trên bao người và in đậm nét trong lòng nhiều người. Quả thật “Hữu xạ tự nhiên hương”! Với bao hy sinh, nỗ lực tu tập, kiên trì nhẫn nại, chịu thương chịu khó, phục vụ và cống hiến, tấm gương Người đã để lại nhiều bài học sống động cho hàng Ni trẻ chúng con và cho tất cả hàng Phật tử gần xa.

Khi con chập chững bước vào cửa Phật, lúc ấy Sư bà đã hơn 85 tuổi. Vậy mà chiều nào con cũng thấy bóng dáng Người đi kinh hành quanh Chánh điện, đến giữa bàn thờ Phật cúi đầu xá xuống rồi đi tiếp, đều đều mỗi ngày. Trong các buổi lễ quan trọng của Hệ phái, lễ khai mạc và bế mạc khóa Thiền truyền thống, lễ đặt đá hoặc khánh thành Tịnh xá,… Sư bà vẫn cố gắng có mặt chứng minh, ban đạo từ và sách tấn Ni chúng.

Sức khỏe Sư bà không còn đủ để đứng lớp giảng dạy giáo lý cho học Ni chúng con nhưng ở trong phòng, Người luôn lắng nghe phía ngoài dạy như thế nào và trả lời ra sao. Con nhớ có lần, một vị Ni trẻ hăng say phát biểu. Sư bà bảo cô thị giả mang ra một tờ giấy và đọc lên giữa lớp học để chỉnh lại cách phát biểu của vị Ni ấy. Mọi người ngạc nhiên và lo thu nhiếp không còn dám buông lung nói những lời sái quấy nữa.

Mỗi tháng hai lần, đến kỳ sám hối, tụng giới, Sư bà vẫn ra quỳ không lạy được thì cũng cúi đầu sát xuống. Khi tụng giới xong, không khi nào Người quên nhắc nhở Ni chúng tinh tấn, nỗ lực tu tập lợi ích cho mình, đền đáp tứ ân…

Sau khi lưu trú ba tháng hạ tại Tịnh xá Ngọc Phương, con bắt đầu bước vào môi trường nội trú tu học và rất hiếm khi trở về lại Tổ đình. Hình bóng Sư bà mờ dần trong tâm trí con. Khoảng hai năm trở lại đây, trong một lần về dự lễ Giỗ Tổ, con bắt gặp lại dáng đi gầy gò có phần khó khăn hơn của Người. Nay, Sư bà đã ngoài 90, mỗi khi đi kinh hành phải có thêm một người kề bên phòng hờ té ngã, những lúc sám hối, bố tát không còn ngồi được xuống đất, Sư bà vẫn không chịu ở trong phòng mà bảo thị giả đỡ ra ngồi trên ghế cũng được. Không giáo giới chúng Ni nhiều như xưa nhưng cũng không quên nhắc nhở: “Quý cô cố gắng tu học, đừng để phụ ân Tổ Thầy…” Những gì con biết được về Sư bà chỉ có thế.
Sư bà cũng thuận lý vô thường, trở về với giác tánh chân như. Con may mắn biết được tiểu sử và công trạng của Người qua sự tuyên đọc của quý Ni trưởng.

Dép cũ lối về còn in dấu
Hoa Đàm tuy rụng vẫn còn hương.

Có nhiều ngạc nhiên đan xen lẫn xấu hổ trong con. Ngạc nhiên khi con biết được sự tu học, hy sinh, cống hiến của Người lớn lao đến vậy. Người tròn trách nhiệm của bậc tu hành, tròn nghĩa vụ của một công dân. Với Người, “tốt đạo, đẹp đời” có lẽ cũng chưa đủ để nói lên phẩm chất, cốt cách cao đẹp của một vị Ni lưu trong Phật giáo và một nữ lưu trong xã hội.
Con tự thấy hổ thẹn với chính mình. Là một Ni chúng trong hệ phái nhưng con không hề biết những hy sinh, đóng góp to lớn của Người. Đặc biệt hôm nay, con đang tu học trên mảnh đất Lê Minh Xuân, nơi mà ngày xưa ấy Sư bà cùng quý Sư cô và Phật tử đã chung tay đào kênh mương cho vùng đất trũng nước phèn keo này. Một sự xúc động trào dâng. Còn càng cảm thấy xấu hổ hơn khi trong tâm tư đang dung chứa một tư tưởng tiêu cực: Muốn lánh đời cho bớt khổ thân tâm. Không muốn tiếp tục sự học cũng như không muốn dấn thân để phụng sự. Trong tâm cứ tràn đầy sự chê trách cuộc đời méo mó nhưng lại không nhìn thấy được sự méo mó ấy nơi tự tâm để làm cho nó tròn đầy. Con may mắn sống trong ánh sáng nhưng lại không biết hướng đến ánh sáng, đang ngày ngày làm tắt lịm ngọn đèn, tự cô phụ hảo tâm xuất gia của chính mình.

Tấm gương Sư bà đã soi rọi chiếu sáng trong tâm khảm con, con tự hứa với lòng sẽ cố gắng hết sức hoàn thành sự học, sự tu của mình để giúp chính mình và mọi người xung quanh. Rồi trong kiếp này hoặc một kiếp lai sinh nào đó, con cũng sẽ hoàn thành được bổn nguyện như chư Tổ Thầy và như Người đã từng.

Làm sứ giả Như Lai ba cõi tiêu dao rảo bước thong dong cùng pháp giới.
Mang hành trang chư Tổ một đời tự tại trải lòng phụng sự khắp quần sanh.

Liên Phát