Góp gió

1235

“Xưa kia chinh chiến dập dồn
Bây giờ độc lập bảo tồn quê hương
Cùng nhau hoài niệm quê hương
Ngàn năm nô lệ vết thương chưa nhòa”.

          Phải chăng tiếng gió ấy vọng về cho muôn lòng gần lại, tay nắm tay xây dựng Đạo pháp – Dân tộc. Qua đó, chúng ta nhận thấy và hiểu được sự mất mát, thua thiệt của hàng chục thế kỷ ngu dân, nghèo dốt (một ngàn năm đô hộ giặc Tàu, một trăm năm đô hộ giặc Tây, ba mươi năm nội chiến từng ngày…). Chiến thắng hùng dũng trận Bạch Đằng của Ngô Quyền (938) đã mở màn ý thức vùng lên của dân tộc Việt.  Gần đây hơn, một trăm năm chống Pháp và ba mươi năm nội chiến, thây phơn như núi, máu đỏ thành sông, đủ để cho chúng ta quay lại cái nhìn khiếp sợ, hòa lẫn nước mắt cha ông nhiều thế hệ. Đồng thời, vô cùng kính quý sự thầm lặng suy tư thời Trịnh – Nguyễn phân tranh cũng đã làm nhàu nát bao con tim của bật Cao Tăng – Thạc đức. Sông Gianh một thời chia cắt, Phật giáo Đàng Ngoài hay Đàng Trong nào khác, dòng sông Bến Hải đã từng hàng lệ thảm ngóng Bắc trông Nam. Những sự kiện lịch sử trên đã đẫy lùi ý sống, dù Lương hay Đạo đều chúng gánh khổ đau!

Có lẽ dấu ấn này mãi vang lên trong chúng ta, những ai yêu quê hương, cùng lý tưởng đạo Phật, ắt hẳn Chư tôn đức Tăng – Ni tầm cỡ đã và đang cơ cấu hệ thống tổ chức Tăng đoàn, phải biết làm cho nó có và cũng khôn ngoan làm cho nó không có; cái Dũng cần có cái Bi, có cái Cương phải biết cái Khoan, có cái Nhanh thì phải biết cái chậm để dung hòa từng phút giây đi tới, chính là thuận với chữ Thời vậy. Mọi nỗ lực của con người dù trời Âu hay đất Á đều phục vụ cho cứu cánh, nẩy từ hiện đại và dự phòng cho tương lai.

  1. Hiện tại:

          Giáo lý chưa được phổ biến rộng rãi, giới xuất gia không chân tu, thật học là một trong những lý do đưa đến sự thái hóa đạo đức, băng hoại tâm linh của Tăng – Ni sinh trẻ. Hơn bao giờ hết, các Bậc cao minh, quý Ân sư cao niên, lạp trưởng hãy thương lấy Tăng – Ni và Phật tử, đầu tư lớn nhất của Giáo hội cao cấp nói chung trong giai đoạn này không phải là xây dựng chùa to, Phật lớn mà phải dồn hết tâm huyết, tịnh tài đào tạo Tăng – Ni, dạy Giáo lý cho Phật tử… Giới tu sĩ vững mạnh, có đạo hạnh, có trình độ thì sau này sẽ là ngàn ngàn lớp lớp ngôi chùa tầm cỡ quốc gia được xây dựng theo mỗi bước chân đi.    Tựu trung là phải có cái nhìn biện chứng trong giao tế, đào tạo trí đức viên dung, mới không hụt hẫng nhân tài, trao dồi giới luật, an cư kiết hạ là yếu điểm, minh chứng trí nguyện thực tu, thực học của Tăng đoàn.

  1. Ngày mai

       Qua ý thơ:

“Chùa đứng hiền lành từ thưở xưa
Hồn dân gởi gắm tự bao giờ
Tổ tiên bồi đắp theo năm tháng
Tiếp nối không ngừng lớp trẻ thơ”

       Vâng đây là hồi chuông cảnh tỉnh, cảnh tỉnh thế hệ trước phải mạnh dạn trao truyền bí quyết thành công và kinh nghiệm cho đàn hậu học; bên cạnh đó, lời dạy của Đức Phật phải được xiển dương tuyệt ý, chính là lẽ kiếp sống còn. Dẫu biết rằng: “Phật pháp bất ly thế gian Pháp”, làm thế nào tạo cho Tăng – Ni một nhân cách vô song, làm thế nào gương mặt tu sĩ không bị tàn phá, bôi lọ, phải nhớ lời Phật dạy “tùy duyên bất biến” để thích nghi với thời đại mà không phản bội lại lý tưởng, phải biết thuận nghịch cho chân lý bám rễ vào thực tại mà không bị sa đọa trong hiện thực.

       Tương lai là những gì chưa đến, nhưng ví như người làm vườn chỉ biết chăm sóc phần ngọn của cây, chắc chắc nó không tồn tại lâu dài, mà sau đó, lá úa tàn thì cây sẽ đổ! Cũng như làm nhà vườn, Giáo hội ngay bây giờ và hơn lúc nào hết, nhất là các tỉnh có Tăng – Ni đông, cần giáo dục chu đáo, nâng chất lượng tu chứng, lẽ đương nhiên là sẽ quay lại cội nguồn , học những kinh nghiệm sống và nghệ thuật trồng hoa bất diệt của Chư vị Tổ sư, đồng ý là chúng ta có bắt chước nhưng không phải rập khuôn như con khỉ, mà phải đan chéo linh động, sáng tạo những gì hợp với thời đại mà vẫn noi dấu chân xưa. Thành thật tận đáy lòng của những ai ưu tư thời mẫn đạo, đều soi rõ nền giáo dục Phật giáo đã có hệ thống dọc, tại sao vẫn còn rời rạc, tự phát kiến cho mỗi bản trường mà chưa có một giáo án thống nhất chung cho các trường Phật học. Đây là một khiếm khuyết lớn vô hình chung dẫn đến sự bế tắc, đôi khi chính bậc làm Thầy tổ, hay tự cha mẹ đưa con em mình vào ngõ cụt khác nào con thiêu thân với ngọc đèn rực sáng.

       Cúi xin các bậc Cao minh lãnh đạo Giáo hội, quý Ngài cân nhắc xưa nay, tìm các thuận duyên nhất cho Tăng – Ni không bị diệt vong trước bao cám dỗ của tám gió. Kính lạy mười phương Chư Phật, Chư tôn đức các cấp lãnh đạo Giáo hội, Chư tôn đức hãy đến gần với Tăng – Ni trẻ nhiều hơn nữa trong trách nhiệm và bổn phận, cương – nhu đề huề, giản trạch tình lý để lương tâm không lên tiếng sai lầm trong mọi hoàn cảnh.

“Ngày mai nắng ấm chan hòa
Tăng – Ni vẹn chí, nhà nhà đạo tâm
Giáo đoàn vang tiếng xa xăm
Việt Nam đất mẹ ngàn năm trọn lành”.

                                                                            TKN. Như Như