Gọi đò

502

  Sông kia rày đã nên đồng
Chỗ làm nhà cửa, nơi trồng ngô khoai
Đêm nghe tiếng ếch bên tai
Giật mình còn tưởng tiếng ai gọi đò.

Sao nghe hoài niệm thân thương, sắt son mà giản dị trong cuộc sống ruộng đồng của người dân miền sông nước.

Xa xưa, nhiều nam nhi dũng khí, hai vai oằn nợ nước non, vẫn không tránh khỏi đò tình khi tách bến. Đạo và đời cũng lắm cảnh “bùn pha sắc xám”. Thế nên, cái cảnh quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách cũng não lòng bao bậc tay mõ tay chuông, như Hòa thượng Minh Nguyệt, Hòa thượng Đôn Hậu,… đều khoác chiến bào lên đường giữ gìn Tổ quốc yêu thương.

Tầng không mây bay, mang theo những lời cầu xin đệ tử thuận gió xuôi buồm nơi chuyến tuyến, để bến sông xưa rộn rã đón người về, dù Tăng hay tục đồng vẫy tay chào hát khúc quang vinh. Tròn duyên nợ nước, người về nối nhịp chuông đưa, chùa xưa nỗ lực tu trì,

vang rền Kinh Sám Nguyện.
Đạo tâm giữ vẹn lời nguyền
Kiếp tu viên mãn xuôi thuyền về quê.

Ngày nay, Thầy vẫn gọi đò cho đệ tử sang sông tu học, là lưng trời cánh nhạn mãi ngóng trông, người đi không mang theo lý tưởng cho quê hương, Đạo pháp, nên sông sâu không khó, mà khó vì sông vắng đò.

Hình ảnh này gợi lên ý niệm “đệ tử đông chở xuồng giong không khẳm”, quả là nan giải cho chư Ni hậu học, lớp trẻ không ngừng bẩm thụ, đời sống công nghiệp và khoa học đa năng, ít nhiều đã biến mất nét đẹp văn hóa, đạo đức nếp xưa, nếu không ưu thời mẫn thế, phục hồi lòng tự trọng và lối sống buông thả của giới trẻ, kể cả chư Ni, thì nhà chùa lẫn thế tục đều chung số phận qua câu nói đầy châm biếm, ngược ngạo, không còn vị thứ tôn ti trật tự.

Con mèo ra đồng ngậm cỏ
Con dê vô bếp cạy nồi
Ông già tám mươi nằm trong nôi
Con nít lên ba chống gậy đi dạo…

Hậu bối đầy học vị cao tột hôm nay là điểm son phát triển xã hội, nhưng thiếu trải nghiệm sinh hoạt đời thường, trong lễ nghi ứng xử văn hóa là ung nhọt, là phá hoại nền đạo đức Á Đông!

Thầy Tổ, cha mẹ là những ông lái đò qua nhiều thế hệ tiếp nối, biết bao chua cay mặn đắng trên dòng sông đời nghiệt ngã lầm than, là chứng nhân của những người qua đò không nhớ bến!

Trước vực thẳm “bông xoài trứng cá” này là bao âu lo chưa cạn lời trên trang giấy, con thuyền neo bến đậu, ông lái đò đợi khách sang sông, lắng nghe từng tiếng gọi đò, thầm mong quê cũ, chùa xưa, bao nhớ nhung hơi ấm, đợi chờ lan tỏa khắp chân mây, góc biển, ông lái đò thu nhỏ mình lại trong cái giá lạnh của tiết Đông sang và giữ tâm mình bất động giữa dòng đời đầy đau khổ, thương cho những ai khó giữ mình giữa chốn trần gian đầy cám dỗ quá đi thôi!

Hơn thế nữa, lứa tuổi thanh niên, kẻ Tăng người tục đa phần đi vào con đường rong chơi sa đọa, nếu không kịp thời chỉnh đốn, dạy dỗ, răn đe, chắc chắn đem lại cho xã hội nhiều gánh nặng, đổ nát, suy tàn và ngập tràn nguy cơ cho việc dựng nước và giữ nước. “Người suy, Đạo bất suy” là tia nắng đẫy đà từng bước chân non trẻ đạt đích vinh quang.

Gọi đò cho lữ khách sang sông hay đón người đi trở lại cho tim hồng thỏa nhịp máu từ bi, tay trong tay ngàn câu chuyện giải bày, tình cảm ấy bừng khai hoa giác ngộ, khúc khải hoàn trăng sáng tỏa ngàn phương.

Chùa xưa vui đón người về
Vẹn lòng mong đợi đề huề xóm thôn
Cúi đầu đảnh lễ Thế Tôn
Chuông ngân mõ sớm Thiền môn trọn đời.

TKN. Như Như