Giữ gìn văn hóa nơi công cộng là giữ gìn nét đẹp văn hóa Việt

124

  Cứ mỗi dịp lễ Tết hoặc ngày rằm, mùng một tôi hay về chùa vãn cảnh và chiêm bái Phật, trước quang cảnh uy nghi và lễ nghi tôn giáo rất trang nghiêm, mỗi Phật tử đều ăn mặc chỉnh tề, có người thì áo dài, có người thì quần áo bình thường nhưng ngay ngắn, áo dài tay, quần dài ống trông rất chỉnh tề. Ai nấy nhẹ nhàng, ăn nói nhỏ nhẹ, bước đi dịu dàng và thanh thản đốt hương trang nghiêm cầu nguyện.

Nhưng rất tiếc, ngày càng có nhiều cô cậu về chùa mà ăn mặc phong phanh, áo hở rốn, váy thì ngắn, quần thì sọt, cũn cỡn cứ như đi du lịch bãi biển vậy.

Ai nhìn cũng lắc đầu rồi than vãn, thầm trách sao về chùa là chốn tôn nghiêm sao ăn mặc quái dị như vậy, thậm chí có nơi trước cổng ghi dòng chữ cảnh báo, thế nhưng các cô cậu vẫn thản nhiên ăn mặc không chuẩn mực, thoải mái ăn nói bi bô cười giỡn lả lơi, thô tục, cứ như ngoài công viên.

Thiết nghĩ mình là dân tộc có bốn ngàn năm văn hiến, một đất nước lấy văn hóa làm chuẩn mực, Đạo pháp ngày càng phát triển thì mỗi công dân phải giữ gìn truyền thống, phát huy giá trị văn hóa ngày càng đẹp, không lai căng văn hóa ngoại lai, hầu đánh mất bản sắc dân tộc, chúng ta phải giữ từ cái nhỏ nhất để dần được thành quả lớn nhất.

Kể đến việc ăn nói lỗ mãng, thô tục, chửi thề, khạc nhổ, vất rác bừa bãi… người ta hay nghĩ tới thành phần dân lao động, ít học, ít văn hóa, không theo kịp thời đại, nhưng đừng nhầm, dân có học và công chức được đào tạo trường lớp hẳn hoi cũng vô văn hóa như thường.

Dễ thấy nét kém văn hóa nhất là trong quán nhậu, hoặc quán cà phê, những người hay ngồi quán này là dân làm công sở, vì nhìn họ ăn mặc lịch sự, tay ôm laptop, áo đóng thùng là khắc biết. Họ cũng hay tụm năm tụm ba gặp nhau cà phê buổi sáng và tán gẫu. Sau khi cà phê được đưa ra, là bắt đầu những câu chuyện được nói lên rôm rả, cười nói nhí nhố… và những điếu thuốc được đốt lên, những nụ cười hô hố được văng ra, những lời chửi thề được chêm vào đầu câu hay cuối câu, nghe thật kinh khủng và họ chửi thô tục khi họ không thích một việc nào đó được đọc trên láp tốp. Nhìn họ thật vô tư thải ra những văn hóa lùn thật không chịu nổi.

Hoặc giả trong quán nhậu, thì lời lẽ thô tục càng nhiều, họ cứ tuôn ra vô tư, thật sự không biết ngại lỗ miệng là gì. Đơn giản hơn nữa chỉ nhìn vào ngã tư đèn đỏ, đèn chưa xanh mà phía sau đã giục còi, kèm câu chửi thề chát chúa.

Một lần cà phê với người bạn ở vỉa hè, gặp một nhóm sinh viên cũng đang cà phê và tôi cũng được nghe những lời nói giỡn cợt cười đùa, hay gay gắt về việc học, và cũng thô tục chửi thề như thế, thuốc lá phì phèo là chuyện thường.

Nhiều lần tôi đi trên xe buýt, nghe tài xế và phụ xe chửi hành khách như mưa, mắng nhiếc nạt nộ, chửi thề trước mấy chị mấy cô đáng cha đáng mẹ mình, thật là phản cảm. Gần đây, nhiều nhóm thanh niên choi choi hẹn nhau ra phố chơi và tụ tập hóng mát, nhưng lại mua hàng rong ăn rồi xả rác bừa bãi, ăn nói thô tục, cười giỡn quá đáng, làm khách tham quan vô cùng khó chịu, nhất là với khách quốc tế đang tới du lịch nước ta.


Nói ra thì nhiều lắm không kể hết, nhưng chỉ đơn cử như thế, với mong muốn góp ý chân thành, nói thật và nói thẳng (có khi bị mất lòng) với tầng lớp được ăn học và đào tạo, đang công tác trong cơ quan, hay công sở rằng chúng ta là người có học thức, hãy giữ gìn văn hóa nơi công sở, nơi công cộng. Dù là ở quán cà phê hay nhà ga, bến tàu, cũng phải làm gương cho dân noi theo, đừng tự đánh mất mình, tự hạ thấp danh dự mình trước mắt mọi người. Có vậy mới thể hiện được người có văn hóa, xã hội mới tiến bộ.

Nguyễn Văn Dũng