Giọt mặn đau thương

195

  Trở lại miền Trung sau cơn mưa lũ, lắng nghe lời đất thì thầm, rừng cây than thở.

Tiễn con đi đất nghe lòng da diết
Đốn cây rừng, gốc rễ cũng xới luôn
Ngàn năm xưa, cổ thụ đứng uy hùng
Nay còn lại tro tàn đồi núi lỡ!


Từng tờ lịch sang trang cho nhiều năm tháng dựng xây đồi núi, điểm tô kì tích thiên nhiên, rừng cây thêm tuổi thọ chống đỡ gió mưa, ngày ấy con cháu mình ít khổ, tháng năm tích lũy hoa màu, xóm làng an cư lập nghiệp, ngày nay vật chất kim tiền, khoáng sản thiên nhiên: núi đồi, rừng, sông, biển cả bị xâm phạm, khai thác tìm nguồn lợi đến mức báo động vẫn chưa dừng, nên hôm nay, thiên tai bão lũ dồn dập là điều không tránh khỏi…!
Thảm trạng là thế đấy, đường hư, núi đồi sạt lở, hoa màu mất trắng, nhà sập, người chết, kẻ bị đá đè, mưa giông lũ quét… tất cả đã cuốn trôi sự sống, những sinh hoạt đời thường mà họ đã chắt chiu, ôi sao mà tang thương trời thảm đất sầu, nào ai thấu nỗi khổ sầu miền Trung.

Từng đoàn cứu trợ đến rồi đi, ai trong chúng ta không nghe lòng thổn thức, những trăn trở thương về miền lũ, người dân cuộc sống cơ hàn, thôn xóm điêu tàn, ruộng rẫy hoang sơ. Tết năm nay trẻ con không đủ no, người già chưa đủ ấm, dám đâu tính chuyện mứt quà!

Đại dương ơi! Lẽ nào hạt mưa mốc
Loài dã tràng há chẳng để lại chi
Se cát hoài biển cả vẫn cuốn đi
Niềm đau đó ngàn sau thành ngọc đá.

Lặng nhìn những cụ già tuổi hơn tám mươi, lom khom đi nhận quà biếu, từng gói mì như biết nói, từng hạt gạo biết cám ơn, tôi như bất động đứng yên, nghe từng giọt mặn tràn mi. Khóc! Phải tôi đã khóc, thầm trách đất trời cay nghiệt, tạo hóa trớ trêu.

Sau cơn mưa trời lại sáng là chân lý cho tất cả chúng ta đi tìm nguồn gốc, tìm những câu trả lời thỏa đáng. Thật ra, trời vẫn bao dung, Đất luôn che chở ươm mầm, nhưng do con người vô minh vì lợi riêng mà đạp đỗ cái phúc lợi chung tàn sát cây rừng lớn nhỏ, lấy cát, nạo vét dòng sông thành nhịp xoáy, đục phá núi đồi chẳng tiếc thương nét đẹp thiên nhiên đã mất mà còn kéo theo bao thảm trạng khôn lường.

Tựu trung, trong xã hội công nghiệp hóa, hiện đại hóa mỗi chúng ta đều góp phần trực tiếp hay gián tiếp gây lũ lụt hiện nay, vì kẻ bán người mua không ngoài con người chúng ta đang có mặt cho mọi công trình xây dựng. Ngày xưa, ông bà mình cũng sử dụng cây rừng cát đá trong sinh hoạt, nhưng biết bảo tồn để tồn tại, còn bây giờ, giới Tư bản vì lợi to mà quên đạo đức, xâm hại thiên nhiên một cách vô ý thức.

Cộng đồng phải gắn kết sự sống và hạnh phúc chung của cả dân tộc, doanh nghiệp và doanh nhân luôn ý thức trong sản xuất, điêu khắc hay tạc tượng cũng vừa tầm để những tản đá to hay nhỏ, đẹp hay xấu không trách hờn xa xôi đây đó vài loài thủy tộc, gia súc, gia cầm không giận dữ khóc than.

Chừng ấy thôi, các cụ già sẽ không còn lần gậy đi lãnh đồ cứu trợ mà tay run run ánh mắt xót xa, lầm lũi kiếp tơ tằm, đàn trẻ nhỏ an vui trường lớp đến, cả nước mừng trong ấm no sung túc, chùa hân hoan theo chuông vọng đêm về an giấc ngủ.


Ngày mai nắng ấm lên cao
Dân quê khỏi cảnh lao xao ưu phiền
Lũ không càn quét mọi miền
Hoa màu cây trái nối liền ruộng xanh.

TKN. Như Như