Gieo hạt Bồ đề

268

  Ươm mầm gieo giống kể từ đây
Ngôi nhà Chánh pháp được đắp xây
Bổn tánh chúng sanh đều sẵn có
Hạnh phúc an vui tại nơi này.

Vâng! Trong mọi tầng lớp chúng sanh đều sẵn có Phật tánh, nhưng vì mãi trôi lăn trong sanh tử luân hồi, nên chúng sanh cam tâm làm chàng cùng tử, làm đứa con hoang, lên thác xuống ghềnh, chỉ vì cơm, áo, gạo, tiền, mà không hay trong chéo áo mình có hạt châu vô giá! May thay, duyên lành đã đến, gặp lại Thiện tri thức chỉ cho, mới biết mình có gia tài thật sự.

Rạt rào mưa pháp Đức Như Lai         Tưới tẩm mưa rơi ướt hình hài         Gội nhuần ân huệ nơi Chánh pháp
                                                                                Thấy được muôn loài thể không hai.


Thật vậy, trong sóng có nước, trong nước có sóng, nếu tách rời nước mà đi tìm sóng, hoặc bỏ sóng đi tìm nước, là điều không thể có, khác nào đốt đuốc đi tìm “lông rùa, sừng thỏ”, chỉ nhọc công mà thôi. Trong một trận mưa, cây cỏ đều được đượm nhuần, xanh tốt, dù trong ruộng nương, lùm rừng ấy, có giống nên thuốc, để phục vụ thân bịnh cho chúng sanh, cũng có giống cây cỏ mang độc tố. Nhưng tất cả đều thấm nhuần những trận mưa móc, đều lợi lạc như nhau. Cũng thế, Đức Như Lai xuất hiện ra đời, thuyết pháp giáo hóa tùy theo căn tánh của chúng sanh, mà tiếp nhận có sai khác, dù ít dù nhiều cũng đem lại lợi lạc, tạo nên một xã hội công bằng và dân chủ, biết chia sẻ cho nhau những miếng cơm, manh áo khi cần thiết. Biết quay về cội nguồn tâm linh và cội nguồn huyết thống, để có một cuộc sống an bình thanh thản, giữa chốn trần gian đầy nhiễu nhương, phức tạp này.

Ruộng đồng xanh tốt nhờ mưa rơi
Từng hạt rơi rơi đẹp tuyệt vời
Cỏ cây cành lá vươn sức sống
Hơi nước chuyển thành hạt mưa rơi.

Ngài đã dùng nhiều phương tiện thuyết pháp giáo hóa, luôn hợp thời và hợp cơ, ban phát một cách bình đẳng, không gò ép hoặc bắt buộc đệ tử của Ngài phải tuân thủ một cách miễn cưỡng. Từ thuở ấy đến nay, thời gian trải dài theo năm tháng, gần ba ngàn năm mà giáo lý của Ngài không bị bụi thời gian làm phai mờ. Ngày nay, nhân loại càng văn minh, giáo lý của Ngài càng được sáng tỏ. Như khi ăn cơm, Ngài dạy nên nghĩ đến Tứ ân và dùng lòng Từ bi hướng đến mọi loài, cho đến loài côn trùng nhỏ nhít như vi trùng, Đức Phật dạy rằng:

Phật quán nhất bát thủy
Bát vạn tứ thiên trùng
Nhược bất trì thử chú
Như thực chúng sanh nhục
Án phạ tất ba ra ma ni tóa ha.

Dịch nghĩa: Trước khi uống nước các con phải quán trong bát nước có vô số vi trùng, nếu lỡ uống vào, nên cầu nguyện cho chúng sớm được vãng sanh. Ngày xưa, vào thời Đức Phật chưa có kính hiển vi nhưng sao Ngài biết được? Ngài đã dùng Thiên nhãn của mình mà thấy biết như thế. Cũng như Ngài dạy rằng: “Rồi đây tiếng nói của Ta sẽ đi khắp năm châu bốn biển.” Có ai tin rằng được như thế! Vậy mà ngày nay thời đại 4.0, chúng ta ở cách xa nhau nửa vòng trái đất, vẫn nhận diện được nhau qua âm thanh và hình dáng. Lời dạy của Ngài có hai ý:

Thứ nhất, với sự văn minh của nhân loại đã và đang tiến triển như thế, tức là sự nhận biết của Ngài đi trước văn minh khoa học.

Thứ hai, giáo pháp của Ngài, nhờ sự “tục diệm truyền đăng” của hàng đệ tử, mà ánh sáng đạo vàng của Ngài truyền đi khắp năm châu bốn biển được lưu truyền ngàn năm trước đến tận ngàn năm sau.

Trước khi Ngài thị tịch tại Sa la song thọ, Ngài còn di chúc lại rằng: “Này các Tỳ-kheo, các con hãy tự thắp đuốc lên mà đi, hãy thắp lên ngọn đuốc Chánh pháp, ngọn đuốc trí tuệ của mình, đừng ỷ lại nương nhờ vào ai khác” (Kinh A-hàm).

Nhờ vào giáo lý nhiệm mầu của Ngài mà các tầng lớp chúng sanh đã thấm nhuần ân pháp nhũ, nên tại các Đạo tràng tu học các lớp thiếu nhi đã theo cha theo mẹ về chùa lễ Phật tụng kinh, gieo vào lòng trẻ thơ, những giây phút thiêng liêng với niềm cảm xúc dâng trào về ân đức sinh thành trong dịp Vu lan, qua tác phẩm Bông hồng cài áo.

Ôi đẹp làm sao với giọng hát trẻ thơ, ngọt ngào chất liệu yêu thương. Là bậc phụ huynh, những Phật tử thuần thành, chúng ta nên tạo điều kiện đưa những cháu bé về sinh hoạt tại các Đạo tràng, có những giờ tụng kinh, học hỏi giáo lý, được chuyển tải từ kim khẩu của chư Tôn thiền đức, sẽ cảm hóa các cháu quay về nẻo thiện một cách dễ dàng. Vì tâm hồn các cháu như những tờ giấy trắng, chúng ta vẽ hình gì thì những hình ảnh ấy, sẽ lưu giữ mãi trong tâm tư của chúng. Những kỷ niệm đầu đời của tuổi thơ, sẽ đồng hành cùng các cháu trên suốt đoạn đường còn lại của kiếp người. Cổ nhơn có câu: “Nhơn chi sơ tánh bổn thiện”, con người sanh ra tánh vốn hiền lành. Do vậy, là bậc cha mẹ phải chăm sóc các cháu, tức là chăm nom mầm non của nước nhà. Sự giáo dục lành mạnh tại học đường, tại những Đạo tràng tu học, sẽ là môi trường tốt để các cháu có tâm hồn hướng thiện, xây dựng một đất nước phồn vinh ở tương lai.

Tuổi thơ sức sống đang chờ
Thiện tâm dễ phát tuổi thơ đong đầy
Bồ đề gieo giống từ đây
Ngày sau nhớ mãi những ngày ấu thơ.

Uốn nắn, tỉa cành cho cây cảnh hữu dụng là một kỳ công của nghệ nhân. Cũng vậy, chúng sanh say mê trong Lục đạo, bởi Thất tình, Lục dục, nên mãi mãi chìm đắm trong khổ đau. Do đó, Đức Thế Tôn đã giáng trần tùy theo căn tánh của chúng sanh, của mỗi loài, mà hóa độ không thối chuyển. Hóa giải những phiền não khổ đau, đưa lần đến chỗ an vui giải thoát. Khác nào chúng ta luyện tập các thiếu nhi lần bước vào Đạo tràng, để sau này các cháu tập đi trên đôi chân vững chắc của mình, tự tìm cho mình một cuộc sống thảnh thơi trên lộ trình giải thoát bằng niềm tin vào ngôi Tam bảo. Sống cuộc đời thánh thiện, khi đã có một cái nhìn chơn chánh, một hải đảo bình an, sống trong một gia đình đạo đức, đó là chúng ta đã gieo giống Bồ đề trên mảnh đất phì nhiêu của lớp mầm non đầy sức sống.

Độ sanh chẳng quản nhọc lòng
Thế Tôn tự nguyện theo dòng tử sanh
Hiện thân nơi chốn thị thành
Vân du giáo hóa độ sanh mọi miền
Độ người đầy đủ thiện duyên
Không ngoài giới luật tham thiền tấn tu.

TKN. Phước Giác