Gặp Phật bên vệ đường

30

  Hòa trong không khí chào mừng Phật đản của gần 18.500 ngôi tự viện trên khắp cả nước, Chùa Bồ Đề Đạo Tràng1 được xem là một trong những biểu mẫu đặc trưng của việc truyền tỏa năng lượng tri ân đức “pháp bảo sơ sanh” giữa đại dịch Covid-19. Hiện diện giữa phố xá đông đúc, khán đài nhỏ khép nép trước cổng tự viện bổng thành tâm điểm thu hút không ít lời khích lệ, tán dương cũng như sự tò mò, suy tư của hàng trăm tín đồ Phật tử và nhiều công dân không đạo hoặc khác đạo.

Theo lời của Ni sư Trụ trì – Thích Nữ Từ Thảo: “Phương tiện hoằng pháp này, vừa hợp với giáo lý và vừa tuân thủ điều lệ được ban hành từ các cấp Nhà nước, Chính phủ. Ngoài mục đích tuyên truyền, gây sự chú ý, còn tạo điều kiện cho tín đồ Phật tử có thể chiêm bái, đảnh lễ pháp bảo mọi lúc, phù hợp với tình hình bận rộn của công việc”.

Trong bối cảnh không ngừng sinh sôi của dịch bệnh, không gian này quả là điều kiện tốt nhất để mọi sự phiền toái và hệ lụy bớt xảy ra. Gặp Phật bên vệ đường mà lòng người rõ an yên trong từng sự đổi thay của nhịp đập lịch sử. Chợt nghĩ, đôi khi sự tôn nghiêm không còn lưu giữ trong dáng vẻ tươm tất bởi pháp phục nhưng lòng thành kính thể hiện qua từng cái xá chào, cái đãnh lễ đằng xa, đầy vội vàng cũng lại ươm mầm để lan tỏa niềm tin yêu vô hạn.

Tại Việt Nam, mô hình tưởng niệm đức giáo chủ theo cách thức này được biết đến nhiều qua cách hành đạo của tín đồ Thiên Chúa giáo. Tuy nhiên, không vì thế mà chúng ta nghĩ rằng đệ tử Phật copy – past phương thức hóa đạo của tôn giáo bạn. Bởi lẽ, từ trong sâu xa, nó là hiện thực hóa, lý tưởng hóa lời dạy của đức Thế Tôn trước lúc Ngài nhập diệt: “Tháp của Như Lai phải được dựng lên tại ngã tư đường. Và những ai đem đến tại chỗ ấy vòng hoa, hương hay hương bột nhiều màu, đảnh lễ Tháp hay khởi tâm hoan hỷ (khi đứng trước mặt Tháp) thời những người ấy sẽ được lợi ích, hạnh phúc lâu dài”2. Có điều, chúng ta cũng phải khiêm tốn thừa nhận: hình thức ứng phó đạo tràng của tín đồ Phật giáo theo nghĩa này đã đi sau tín đồ đạo bạn một bước.

Tinh thần nhập thế của Phật giáo, vì thế đừng để Phật chỉ ở mãi trong khuôn viên tự viện, đạo tràng; đừng ngại sự tỵ hiềm: “mua vui” cho Phật nơi phồn hoa, phố hội. Quan trọng là người con Phật không còn lạc lỏng, không bị bỏ rơi trong rừng giáo lý và không bước sau nét đẹp của những mùa Noel, phục sinh như tôn giáo bạn. Hi vọng, ý tưởng, năng lượng an lành này có thể truyền lửa một hình thức hoằng pháp mới đáng được phổ cập nhanh chóng cho hàng triệu tín đồ Phật tử trên khắp cả nước. Trăn trở này cũng mong mõi không khép lại để Phật giáo Việt Nam có một bước tiến mới vào những mùa Phật Đản sau hoặc ít ra cũng đáng nhớ như Phật Đản năm 1964. Không chừng, nhờ phương tiện tùy duyên nghi lễ, ứng dụng thực tiễn này, Phật giáo khỏi cần tổ chức các phái đoàn truyền giáo nhưng vẫn có thể thực hiện được lý tưởng hoằng pháp của mình một cách hiệu quả.

Nhật Nhã



  1. Tọa lạc tại số 5/1 Khu phố Bình Phước B, Phường Bình Chuẩn, thị xã Thuận An, tỉnh Bình Dương.
  2. Thích Minh Châu, “Những Ngày Những Lời Dạy Cuối Cùng Của Đức Phật, Tụng Phẩm Thứ Năm”, NXB. Tôn Giáo, 2003, tr. 113.