Đường về quê ăn Tết năm nào

228

  Với tôi, con đường về quê nhà ăn Tết với gia đình vào những ngày cuối năm là bức tranh với những mảnh ghép của hồi ức, của những kỷ niệm lẫn nhiều điều đáng nhớ trong cuộc đời!

Còn nhớ, hồi mới đi làm, đường về quê nhà Bến Tre ăn Tết với gia đình hơi gian nan và cực hơn bây giờ rất nhiều. Lúc đó, chưa có cầu như bây giờ, để sang Bến Tre, ai cũng phải đi bằng chiếc phà Rạch Miễu. Phà giờ không còn nữa, nhưng nó mãi đi vào lòng của nhiều thế hệ người dân xứ Dừa. Buổi chiều những ngày cận Tết, tôi cùng mấy đứa bạn thường rủ nhau chạy xe máy từ Sài Gòn về quê. Năm nào như năm nấy, đứa bạn thân ràng một thùng đồ thật to phía sau chiếc xe Super Dream. Trong thùng đồ lỉnh kỉnh nào là bánh pía, thịt hộp, cá hộp, nào là rượu, bia, bánh hộp, chà là,… để cho gia đình ăn Tết, cùng nhấm nháp mấy hương vị lạ mà ở quê thời đó hiếm hoi mới có. Cả đám hẹn nhau ở một điểm, rồi mỗi người một chiếc đi mất hai ba tiếng đồng hồ mới về đến thành phố Mỹ Tho. Hồi đó chưa có đường cao tốc Trung Lương, nên xe khách và xe tải, xe máy đông đúc nối đuôi đi trên quốc lộ 1. Dễ nhận thấy nhất là cảnh nhiều xe máy chồng chở vợ, con và đồ đạc cồng kềnh về các tỉnh miền Tây ăn Tết. Có năm, chúng tôi đi về buổi sáng sớm, gặp bến phà kẹt, xe cộ rồng rắn dài hai ba cây số làm mệt đừ cả người. Về sau, rút kinh nghiệm nếu đi buổi xế chiều thì ít kẹt phà Rạch Miễu hơn. Trên chuyến phà buổi chiều tối, tôi có dịp gặp lại một vài người bạn thời phổ thông, tay bắt mặt mừng, thăm hỏi công việc lẫn nhau. Nhìn về phía Bến Tre, trong khung cảnh khi bóng chiều ngả xuống, những cơn gió lành lạnh thổi từ Sông Tiền, con nước dâng đầy mênh mang và xa xa là những mái nhà đã leo lét ánh đèn. Phà đến bờ, chúng tôi tiếp tục đi về nhà, cách đó hơn bốn mươi km trong cảnh trời đêm tối mịt, đường quê thanh vắng nhưng lòng thì vui hớn hở bởi mình lúc này rất gần với gia đình, chuẩn bị một cái Tết đầm ấm bên gia đình thân yêu. Thỉnh thoảng, nếu đói bụng, cả đám hẹn nhau đi về chợ Bến Tre, ăn hủ tiếu pa-tê rồi đi tiếp. Quán này giờ nổi tiếng, khang trang và rộng rãi hơn trước rất nhiều.

Chừng mười năm trở lại, chúng tôi về quê sum họp gia đình ngày Tết không còn giống như trước nữa. Giờ mỗi người một hoàn cảnh kinh tế khác nhau nên việc về quê đón Tết khác hẳn xưa. Đứa bạn thân hay chở cái thùng lỉnh kỉnh quà Tết cho gia đình giờ khấm khá, mua được chiếc xe hơi bốn chỗ, tự tay lái đưa vợ con về quê. Một đứa khác hay thuê xe đưa gia đình về tận nhà cho tiện và an toàn. Đường giao thông rộng rãi, thông thoáng, nhất là không còn cảnh cách trở sông nước như xưa nên đi khá nhanh chóng, mất chừng ba tiếng đồng hồ. Mọi người giờ có dịp ngắm nhìn kỹ cảnh thanh bình của miền quê Bến Tre đang đón xuân về với những mảnh vườn rực rỡ hoa vạn thọ, hoa cúc, những chái bếp cuộn khói xa xa, những dòng kênh lặng lẽ bên hàng dừa xanh biếc hay những giàn phơi bánh thơm phức ở làng nghề bánh tráng Mỹ Lồng, bánh phồng Sơn Đốc,… Tất cả tạo nên một bức họa sinh động, hồn nhiên, tươi tắn về đất và người Bến Tre.

Mấy năm nay, để an toàn việc đi lại, tôi chọn phương tiện xe khách chất lượng cao cho hành trình về quê ăn Tết của mình. Nhiều hãng xe như Minh Tâm, Thịnh Phát, Hoàng Khải,… chất lượng khá tốt với máy điều hòa cũng như phục vụ wifi miễn phí. Chiếc xe vào ngày sát Tết trống trải, chừng năm mười hành khách, đi về thành phố Bến Tre. Ai cũng vậy, bên cạnh hành lý còn có những gói quà Tết cho gia đình, người thân. Năm ngoái, tôi yêu cầu xe ghé ở Ngã tư huyện để thăm người bà con gần đó. Bước xuống xe là một cái chợ nhỏ nhưng đông người, buôn bán sầm uất. Đập vào trước mắt tôi là hình ảnh một người phụ nữ trẻ, mặt hốc hác, người ốm nhom đang ngồi bán năm ba trái bưởi nhỏ xíu, héo queo. Thú thật, nhìn chị tôi xúc động, thương vô cùng! Chắc năm hết Tết đến, gia đình cần tiền trang trải nên hái những trái bưởi này mang ra chợ bán. Không biết đến hết ngày hôm đó có ai mua giúp chị không? Con đường về nhà ăn Tết của tôi đâu chỉ có những hình ảnh đẹp đẽ về quê hương mà còn chứa nỗi niềm khoắc khoải của những thân phận con người lam lũ, khốn khó. Biết khi nào người dân quê mình được no đủ hết cả năm?


Đường về quê để sum họp cái Tết với gia đình chất chứa nhiều kỷ niệm cùng những lắng đọng, suy tư thật khó quên trong lòng qua năm tháng!

Minh Phúc