Đức hạnh lưu hương

338

 Để tưởng nhớ công hạnh Ni trưởng thượng Tâm hạ Hoa, Đặc san Hoa Đàm xin gởi đến chư vị độc giả những tấm lòng hiếu đạo của quý chư tôn đức Ni trong đêm thắp nến tri ân tưởng niệm ân đức của Ngài.

Phân ban Ni giới Bình Định
Ni trưởng, vị Ni đầu tiên đặt chân đến miền đất võ, khai sáng Ni giới Bình Định. Người như một tàng cây cổ thụ, che mát cho hàng Ni giới nương về hơn 70 năm qua, Ni trưởng là Đàn đầu Hòa thượng trong các Giới đàn truyền trao giới pháp cho Ni giới tỉnh nhà, tác thành giới thân huệ mạng cho nhiều thế hệ Ni giới chúng con. Cư xá Ni Trường Trung cấp Phật học Bình Định được hình thành đều nhờ ân đức Ni trưởng thương tưởng đến đàn hậu học, tận tâm tận lực xin phép chư Tôn đức, kêu gọi tài chánh ở nhiều phương diện khác nhau. Từ đó đến nay, chúng Ni sinh Trường Trung cấp Phật học Bình Định tu học nội trú đã được 8 khóa, nhiều vị đã trưởng thành, tham gia công tác Phật sự Giáo hội.

Phân ban Ni giới tỉnh Bình Định thành kính đảnh lễ

Ni trưởng từng phát nguyện: “Kiếp sau xin làm người nữ, đồng chơn xuất gia để dắt dìu Ni chúng”. Người sẽ trở lại cõi Ta bà này một ngày không xa, để tiếp tục hạnh nguyện hóa độ chúng sanh.

Môn nhơn pháp quyến

Chúng con có duyên với Thầy, cắt ái ly gia, theo Thầy học đạo từ những năm chiến tranh khốc liệt. Nơi am tranh chùa Sanh Liên Thầy ngày đêm vất vả gian truân. Ngoài việc làm ruộng, trồng rau để mưu sinh, Thầy còn dạy xóa nạn mù chữ cho con em trong vùng. Đêm đến Thầy thui thủi bên khung cửi, chúng con kéo chỉ, Thầy trò hủ hỉ, pháp âm của Thầy từng lời từng chữ rót vào tai chúng con. Có khi Thầy ngồi đổ từng cái bánh bèo để bán, lấy tiền nuôi chúng con ăn học. Những cử chỉ và việc làm của Thầy luôn khắc ghi trong ký ức của chúng con.

Lúc nào Thầy cũng nhắc chúng con, giữ gìn Bát Kỉnh Pháp, nuôi dạy đồ chúng răn nhắc tứ oai nghi, giữ gìn Giới luật. Phải biết cung kính bậc Thượng, Trung, Hạ tọa. Nếu vị nào sai phạm, Ni chúng hãy khuyên giải Ba lần. Nghe được thì tốt, bằng không nghe lời, không phải con cháu của Tâm Ấn.

TK. Chơn Hương – Quảng Tế tự

Cuộc đời của Sư bà trải qua ngoài thế kỷ, hạ lạp 80 năm, miệt mài nghiên tầm giáo lý, đèn Thiền thêm sáng tỏ, thấy rõ lẽ huyền vi. Về già Sư bà lập nguyện tu trì hạnh viễn ly siêu thoát. Mặc dầu sống trong cảnh thành đô, Sư bà luôn sống yên tĩnh, vô vi, thoát ly mọi sự chi phối, dùng định lực cắt đứt gốc rễ khổ đau, với thân tướng ý chí bậc trượng phu, nụ cười hoan hỷ hiền từ, vô tư như ban phát tình thương và an lạc.
Từ Chân như Sư bà hiện thân trần thế, hóa duyên đã mãn, trở về Chân như pháp giới. Trước khi xả báo thân, cho đệ tử biết ba ngày nữa thì Sư sẽ ra đi. Đúng ba ngày trước giờ ra đi, Sư bà cho đệ tử, vệ sinh thay áo trong xong, bận áo hậu vàng nằm ngay thẳng, hai tay bắt ấn Tam muội dần vào hư không để tịnh pháp giới, chào tất cả thiên nhân, nhẹ gót lên đường về Phật quốc, đó cũng là một hiện tượng hy hữu.

TKN. Hạnh NghiêmChứng minh PBNG tỉnh Bình Định

Người là Thầy sáng suốt, mẫu mực, tôn quý, hiện thân mẹ hiền đã dắt dẫn chúng con. Chúng con từ sâu thẳm của u mê nghiệp chướng, bị nghiệp thức giày vò, hành hạ xác thân tưởng chừng không ra khỏi, không ngờ chúng con còn có chút duyên thừa được gặp Thầy, chúng con được nhìn thấy ánh sáng đạo mầu.
Có những buổi chiều Thầy trước trò sau, con xách giỏ lẽo đẽo theo chân Thầy hái rau độ nhựt. Chén cơm khổ nếm mùi cay đắng, trong cảnh sống hạt cơm sánh bằng hạt ma ni, tình Linh Sơn đậm đà, đức vô úy rèn nung, khó nhọc không làm Thầy nao núng. Những đêm cơn bệnh hành hạ xác thân Thầy, con quỳ bên cạnh bón thuốc mà lòng như đứt đoạn từng cơn.

Kính bạch Thầy, Người là vì sao chói sáng trên bầu trời tu tập của chúng con, một bậc Tòng lâm thạch trụ, đạo phong khả kính, trọn đời hy sinh cho đệ tử, cho Ni giới hưng thịnh. Nhất là gần đây với tấm thân già yếu, nay đau mai mạnh, tứ đại hoành hành, Thầy vẫn cố gắng đại trùng tu, hết Chánh điện đến nhà Tổ. Có lúc Thầy tưởng chừng như không chống chọi nổi với tứ đại hoành hành, nhiều lúc đang coi công trình dang dở mà phải nhập viện. Lòng chúng con rối bời, lo sợ, sợ vô thường đến cướp Thầy chúng con đi xa,
Kính lạy Thầy, sự hiện diện của Người là chất liệu vững chãi, bình an cho chúng con hồi sinh tứ đức. Con cảm thấy lòng mình như ấm lại, chưa bao giờ nghĩ mình sẽ bơ vơ!

TKN. Hạnh QuangTrưởng PBNG tỉnh Bình Định

Từ khi mới bước vào chùa cho đến khi Thầy về Phật, con không dám rời xa Thầy một bước. Ngày ngày theo Thầy học đạo. Thầy thương chúng con như tấm lòng người mẹ. Có đêm, con đang ngủ giật mình thức giấc vì nghe tiếng động. Khi thấy bàn tay Thầy sờ soạng trong bóng tối mới nhận ra đó là tiếng bước chân Thầy đi, Thầy sợ chúng con mỏi mệt ngủ quên! Thầy đi vén mùng, đắp mền cho chúng con khỏi lạnh! Ôi tình Thầy bao la quá!

Mỗi ngày Thầy đều đắp y tề chỉnh trì Kinh Đại Thừa, từ bộ kinh này qua bộ kinh khác. “Thâm nhập Kinh tạng, trí huệ như biển” dẫu ngoài trăm tuổi mà trí tuệ của Thầy rất minh mẫn, nhớ từng điển tích, duyên khởi từng câu chuyện Phật pháp. Ai nói sai giáo lý là Thầy dạy, không để lọt vào tà kiến, sai lầm. Từ khi Thầy dời gót về Tây, chúng con cảm thấy bơ vơ, trống vắng như đàn con mất Mẹ; Những ngày sắp giã biệt cõi dương trần, Thầy cũng không quên dặn dò sau khi Thầy viên tịch, chúng đệ tử phải vào Tổ đình Từ Nghiêm, Văn phòng Ni bộ Bắc tông khi xưa để cúng dường trai Tăng.

TKN. Hạnh MinhPBNG tỉnh Bình Định

Con còn nhớ lúc con 13 tuổi, nơi mái chùa quê nghèo Sanh Liên thuở ấy, con được Thầy xuất gia, rồi chính tay Thầy đã cầm tay con giao cho Sư huynh Hạnh Thông hướng dẫn con vào đất Sài Gòn học chữ, vì muốn con được thành tài. Một năm sau đó Thầy vào Nam thăm con, con muốn đi về cùng Thầy, Thầy cho con một bịch trái xay bảo rằng: “Con ăn trái xay này rồi học cho giỏi nghen, chiều Thầy dắt con về”. Con đã chờ đợi Thầy hết ngày này qua ngày khác nhưng bóng hình Thầy đâu không thấy, chỉ có nỗi buồn nhớ Thầy, nhớ chùa, nhớ đất Sanh Liên. Có lẽ Thầy hiểu tình cảm thương nhớ của con mà một năm sau đó Thầy đã cho cô Phước vào Nam dẫn con về, để từ đó thắm duyên cùng Tâm Ấn, Thầy trò xuôi ngược từ Tâm Ấn lên Sanh Liên, từ Sanh liên về Tâm Ấn. Cứ như vậy mà thành được mái chùa. Chặng đường đi bộ từ cầu Bà Di đến chùa Sanh Liên hơn 7 cây số, Thầy sợ con đói lòng ghé mua hai cái bánh tráng Thầy trò cùng ăn cho qua bữa, Con hỏi: “Thầy mua bánh tráng chi vậy Thầy”. Thầy mỉm cười trả lời: “Sợ người ta đói xỉu nên mua ăn đó mà”. Thế đó, chặng đường dài thời gian khổ nhọc, Thầy trò biết bao kỷ niệm khó quên. Con tri ân đức Thầy vô cùng, dạy bảo con theo học Trường Đại học Vạn Hạnh, khoa Sư phạm Giáo dục, nhờ đó con có thể giúp Thầy hoàn thành tâm nguyện mở lớp Mẫu giáo Tư thục trong Trường Diệu Hạnh. Chúng con theo Hòa thượng chùa Bình Chánh, Hòa thượng chùa Thọ Sơn học nghi lễ, nhờ đó biết tán tụng, nghi lễ Thiền môn, độ sanh độ tử.

TKN. Hạnh ThânMỹ Quốc

Bao năm qua, mặc dù con ở xa Thầy, cách xa cả nửa vòng trái đất, nhưng mỗi lần con về quê hương thăm Thầy, lễ Tổ, thăm chùa xưa, con được đảnh lễ vấn an sức khỏe Thầy. Những năm tháng đó Thầy còn khỏe, Thầy vẫn dạy và khuyên bảo chúng con tinh tấn tu tập. Lời dạy ấy đã in đậm trong tâm khảm chúng con.

TKN. Hạnh ThiệnChứng minh PBNG tỉnh Gia Lai

Một buổi sáng, Thầy như hồi tỉnh, Người mỉm cười với chúng con, thật an lạc và thong dong. Nào ngờ đâu, đó là dấu hiệu giã từ cõi tạm. Đứng bên bờ vực tử sanh, chúng con niệm Phật thật nhiều để cung tiễn Thầy an nhiên trên con đường phía trước, rồi từng hồi chuông trống Bát Nhã vang lên, báo hiệu Thầy đã quảy gót quy Tây. Đất trời như sụp đổ!

TKN. Hạnh Nguyện -Trưởng PBNG tỉnh Gia Lai
Nhớ sáng ngày mùng Một nghe tin Thầy khỏe lại và chụp hình lưu niệm cùng với con cháu, lòng chúng con vui mừng khôn xiết, những tưởng Thầy sẽ cùng chúng con đi tiếp đoạn đường phía trước. Nhưng hỡi ôi! Đó cũng là lần cuối mà quý huynh đệ, các cháu, chắt được vui vẻ bên Thầy, bên Sư nội, Sư cố. Con chưa kịp về để cùng chia sẻ niềm vui, chưa kịp về thăm mừng thì nhận được ai tin Thầy đã lìa xa cõi thế.
Thầy từng dạy chúng con rằng: “Quý vị, ngoài các công việc Phật sự, thiện sự, dẫn dắt tứ chúng tu học thì phải cố gắng lo tu tập cho bản thân. Tự độ cho mình trước, sau đó mới hóa độ cho mọi người. Không được vì lo độ cho mọi người mà biếng nhác tu tập thì mọi việc sẽ không được thành tựu.”

TKN. Hạnh NguyệtPBNG TW

Chúng con nhớ rõ rằng, từ khi chúng con mới phát tâm vào đạo, Thầy là hình ảnh đẹp nhất trong cuộc đời mỗi chúng con. Bởi vì xuất gia theo Thầy học đạo giải thoát, Thầy là cha mẹ thứ hai, dạy chúng con từng bước chân đi vững chãi vào ngôi nhà Chánh pháp thể hiện qua tứ oai nghi, uốn nắn chúng con từng lời ăn tiếng nói, cách ứng xử trong cuộc sống hàng ngày, sống sao cho xứng danh con nhà Thích tử Ni lưu, tùy duyên hóa độ chúng sanh, báo Phật ân đức.

TKN. Hạnh ĐứcPBNG tỉnh Gia Lai

Năm 1963, dưới chế độ gia đình trị Ngô Đình Diệm. Những cuộc biểu tình của Tăng Ni Phật tử trong thời Pháp nạn có Sư bà Tâm Ấn. Sư bà không an lòng ngồi nhìn Phật giáo chìm trong bể lửa. Con tuy còn nhỏ cũng biết đôi chút, thương Phật giáo đứng trước cảnh dầu sôi lửa bỏng, con cũng đi biểu tình, nhờ đó được gặp Sư bà. Kể từ đó con được Sư bà xuất gia tu học dưới mái chùa Tâm Ấn.

Con như con thoi, từ Tâm Ấn về Sanh Liên từ Sanh Liên về An Thạnh – Gia Lai, từ Gia Lai về lại Tâm Ấn làm việc giúp chùa, ở đâu cần là con có mặt. Sau ngày giải phóng, con vào Linh Bửu miền Nam làm rẫy. Dầu cực khổ bao nhiêu con cũng nhớ thương và quý kính Thầy, luôn khắc sâu trong tâm trí lời dạy của Thầy: “Tinh tấn lên, để được giải thoát”.

TKN. Hạnh TâmPBNG TP. Đà Nẵng

Tình thương của Thầy thật bao la, trí tuệ của Thầy vô cùng thông thái, những ngày đầu bỡ ngỡ chập chững vào cửa đạo ngoài sự yêu thương hướng dẫn chỉ bày của quý huynh đệ, con được nương tựa vào tình thương và sự quan tâm dạy dỗ của Thầy.

Thời gian dần trôi đệ tử chúng con mỗi người một hướng với mục đích du hóa độ sanh, riêng con trở về quê hương Đà Nẵng với tâm nguyện hoằng dương Đạo pháp báo hiếu song thân, bước đầu nhập thế là khoảng thời gian vô cùng khó khăn con tưởng chừng mình sẽ ngã quỵ trước chông gai thử thách, nhưng rồi con học được pháp nhẫn, công hạnh tu của Thầy mà vượt qua.

TKN. Hạnh GiảiPBNG tỉnh Bình Định

Con còn nhớ ngày con vừa 10 tuổi, được Sư ông thượng Huệ hạ Chiếu độ cho xuất gia tu học ở mái chùa Thiên Đức. Vâng lời dạy của Sư ông, Pháp huynh (là Hòa thượng thượng Giác hạ Tánh) dẫn con đến chùa Tâm Ấn giao cho bên Ni độ tu học. Những ngày đầu ở chùa Tâm Ấn sao mà xa lạ, cái gì cũng làm con ngỡ ngàng. Thầy trì luật, giữ giới không ăn chiều, tuổi nhỏ chịu đói chưa quen, đêm đêm không nghe tiếng hô Thiền chỉ nghe cái bụng đánh lô tô liên hồi. Đói quá chịu không nổi, cuối cùng con bỏ về. Rồi Sư ông lại phải cho Sư huynh dẫn đi dẫn lại ba lần như thế, mà Thầy vẫn hoan hỷ độ cho tu. Lòng Thầy thật mênh mông vô tận.

Các Sư huynh lớn lần lượt lạy Thầy, giã biệt mái chùa Tâm Ấn để làm sứ giả Như Lai, trụ trì những ngôi già lam ở các nơi trong và ngoài tỉnh. Con cũng muốn mình trở thành: “Trụ Pháp vương gia, trì Như Lai tạng”. Y hậu chỉnh tề thưa với Thầy, Thầy dạy: “Con đi trụ trì ở đâu thì Thầy ở đấy, con đâu Thầy đấy”. Nghe Thầy nói vậy con không dám xin đi nữa…
Con xin hứa với Thầy, dù tấm thân con có mòn mỏi với thời gian con cũng sẽ phụ giúp Sư huynh Ni trưởng Thích Nữ Hạnh Quang lo cho Tổ đình Tâm Ấn ngày một quang minh, hưng thịnh báo Phật ân đức, không phụ tấm lòng của Thầy đã tác thành cho con. Mong Thầy hãy yên lòng.

TKN. Hạnh Như Gia Lai

Thầy, vì sao sáng tỏ trong bầu trời tăm tối của con. Trong khi con gặp nạn, Thầy luôn an ủi: “Con đừng buồn vì bất cứ điều gì, còn Thầy đây, con hãy vững lòng mà tu tập.” Nhờ sự động viên khích lệ của Thầy, con có đủ sức mạnh và niềm tin, cho dầu gặp nghịch cảnh chướng duyên, con cũng chịu đựng, kham nhẫn. Con sẽ xem mỗi chướng duyên trong cuộc đời như là chuỗi ngọc châu anh lạc trang nghiêm Pháp thân và tôi luyện đức nhẫn, để cho công đức tu hành ngày một sáng đẹp, to lớn, cao quý.

TKN. Hạnh Ngọc Quảng Ngãi

Sư bà hiện thân nơi cõi đời hơn một thế kỷ, thật là hy hữu. Chúng con biết sự hiện hữu, ẩn tàng của bậc chân tu, đến đi vẫn thong dong tự tại, như cánh nhạn qua hồ không lưu dấu, như gió lay cành trúc không lưu thanh.

Sư bà ra đi, hạnh nguyện độ sinh của Người nào có mất. Người đã truyền trao sự nghiệp giới định tuệ, giải thoát, giải thoát tri kiến lại cho hàng đệ tử, tiếp nối con đường thắp đèn tuệ giác muôn nơi, ngôi nhà tâm linh Tâm Ấn, Sanh Liên, An Thạnh đã tỏa sáng cho chúng sanh tìm lối quay về.

TKN. Hạnh BảoQuảng Ngãi

Ngày mãn hạ vừa rồi, chúng con đại diện Ni chúng Quảng Ngãi vào thăm, Ni trưởng vẫn còn minh mẫn, hỏi tên từng vị một, nói cười thật vui. Thế mà hôm nay, Ni trưởng đã nhẹ gót quy Tây. Chúng con không khỏi đau buồn, một bậc đại Ni suốt đời làm cây đại thọ che chở cho Ni chúng nương tựa! Hôm nay, chúng con về trước linh đài Ni trưởng, đốt nén tâm hương thành tâm cầu nguyện Giác linh Ni trưởng sớm cao đăng Phật quốc, hồi nhập Ta bà giáo hóa chúng sanh.

TKN. Minh QuangĐồng Anh

Người là điểm tựa tinh thần, là bài học, là sự khích lệ lớn trong sự tu học và hành đạo của chúng con. Nay còn đâu hình bóng kính yêu của một bậc Thầy khả kính! Sự nỗ lực thầm lặng, nhất là sự nhiếp niệm của Người trong Chánh pháp, khiến chúng con có thêm động lực trong sự tiến tu mỗi khi gặp muôn vàn thử thách trên lộ trình giải thoát giác ngộ, tự lợi và lợi tha.

TKN. Minh Khai Quảng Đàm

Con còn nhớ ngày đầu tiên theo Má đến chùa lễ Phật, hình bóng huỳnh y giải thoát và nghi dung của Sư nội như gợi lại duyên lành Phật pháp từ vô lượng kiếp của con, đánh thức Phật tánh nơi con một cách mạnh mẽ nhất. Thế là con được Sư nội thế phát xuất gia.
Chúng con xin phát nguyện: Kính khắc ghi những lời dạy của Sư nội, sống đúng theo Luật nghi giáo pháp Thiền môn…

Bảo Tích Bàu Lâm