8.4 C
London
Thứ Tư, Tháng Mười Hai 1, 2021

Dư âm

- Advertisement -
- Advertisement -

  Mơ về hình ảnh Đức Phật là khái quát hình ảnh của Chiêu Đề Tăng thời tiền sử. Tiếng vọng không gian đang chuyển mình cho thời gian vươn sức sống, nhóm lửa hồng nhỏ tiềm ẩn trong bạn, trong tất cả những ai cùng tìm về cội nguồn giải thoát.
Xa xưa, lời nói nào làm chấn động cả Ta bà quốc độ? Phải chăng âm hưởng hào hùng của Thái tử Siddhartha đã chấm dứt được kiếp tầm tơ, cho nhựa sống tinh hoa tràn về hương giải thoát: “Ta lang thang trong vòng luân hồi qua bao kiếp sống, Ta đã tìm mãi, nhưng chưa bao giờ gặp được kẻ làm nhà, rồi thời gian qua mau, bây giờ người làm nhà ơi! Người không còn làm nhà cho Như Lai nữa, vì Ta đã đạt thành quả Vô thượng Bồ-đề”.

Cũng từ đấy, những con tim truyền đăng tục diệm, luôn hướng thượng, thăng hoa cho cha ông mỉm cười câu:

“Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận
Đình tiền tạc dạ nhất chi mai”.

Xa xưa của Ấn Độ và Việt Nam bây giờ nào có khác, cũng xuân qua, thu lại, hè về, cho mùa Phật đản mỗi năm nối tiếp, cho Tăng Ni muôn nhịp chung lòng. Những gì bậc siêu phàm đã một thời ngự trị và phút cuối cùng cũng trả gió mớ tàn hơi. Ý nguyện truyền trao “Tôn kính Ba-la-đề-mộc-xoa” là đồng nghĩa Đức Phật đang hiện hữu, mà người tiếp nối phải nhiệt tình và kinh qua bao thử thách mới vén được mặt trời.

Thuyền đã nhổ neo, nhưng đến đích được hay không là tùy ở nhiều yếu tố. Không bậc đưa đường, không người dẫn lối, ắt phải trôi dạt trên sông. Phật lý luôn hướng con người đến tình thương, đùm bọc, che chở, bao dung trên mọi lĩnh vực. Hơn thế nữa “tùy duyên bất biến” là yếu điểm nhắc nhở Tăng Ni hậu học, lằn mức truyền đạo không xóa bỏ tập quán địa phương, mà luôn dung nạp với tinh thần “hòa nhập” để gắn bó, thân thiện, mở rộng duyên sinh quan. Nhưng phải có sự cứng rắn, quyết tâm để lối mòn hòa nhập vào cộng đồng của xã hội mà không mang chất liệu “hòa tan”. Có như thế, Đạo Phật mới lan tỏa được sức sống từ bi đậm nét yêu thương.

Lòng cầu mong và tha thiết của thế hệ trẻ là được các bậc Thầy, cha anh chắt chiu, giáo dưỡng nên người mai hậu. Để nét nhìn thông thoáng hơn về hai thế hệ tưởng chừng khó dung thông được, mà qua đó, lớp trẻ ngày nay đạo đức đã tuột dốc đến mức báo động, tình người, cuộc sống từ thôn quê đến thành thị đã mất mát quá nhiều, dòng sữa ngọt trinh nguyên đã phai màu biến chất.

Từng giây phút thoáng qua, từng giấc mơ chợt đến, chúng ta luôn cầu nguyện sự khai tâm của Cha lành giúp đàn hậu học đầy nghị lực, trí tài song bước, giới luật tinh nghiêm, ngõ hầu cứu vãn và hồi sinh sức sống cho nhân loại. Thế nên, ván tự quy nguồn, khổ đau theo gió dặm ngàn bay xa.

Dư âm này như phó thác trọn vẹn cho thế hệ Tăng Ni trẻ, đạo đức và Phật lý có gác chân lên đầu thế học mới khôi phục yếu lý tâm linh và chất liệu con người trong cộng đồng xã hội nguyên sơ. “Vầng thái dương đã lên, nàng sương e lệ âm thầm quảy gánh ra đi, để ánh nắng nhịp nhàng cất tiếng reo ca trên ngàn kẽ lá”.

Đạo Phật không thể thiếu trong cộng đồng nhân loại, một vết son đã điểm, Tăng lữ đã có lối đi và ngày càng thân thiết cho cuộc sống đời thường. Phật học là nền tảng vững chắc, lý thuyết “Tứ Diệu Đế” phải trên thế học mới tạo sự quân bình tư tưởng bản địa “nước lề quê thói”, dốc tồn sinh của nhân loại sẽ đâm chồi nảy lộc, bừng sáng những tinh hoa “trời Âu qua mắt Việt”.

Sự phối hợp triết lý Đông – Tây rất cần cho ý thức thâu hóa và sáng tạo của lớp hậu học được “định hướng” do các bậc cao minh, Thầy Tổ, học phải biết điểm dừng, khách sang sông, thuyền phải về bến cũ. Lời dặn dò chưa ráo mực, người xưa luôn dõi mắt ngóng trông, đừng vì chút bả lợi danh, nghe lời bạn xấu ác tự tách bến xa nguồn.

Học ít nghe nhiều từ các bậc Trưởng thượng là đỉnh cao “chân – thiện – mỹ” sẽ chiếu sáng ngàn phương và ngược lại chỉ là vết dầu loang mờ chiếc gương phản chiếu:

“Muốn khôn con hãy lắng nghe
Nghe thông nghe giỏi và nghe thật nhiều
Nghe tròn hai chữ mến yêu
….
Nghe đất đá rõ vàng son
Và nghe thẩm thấu những điều trách con…”

Quý Ngài ơi! Hãy cho chúng con lên đường bằng niềm tin trí tuệ, cho Hoa Đàm rực lối bước chân son, cho lý tưởng chen mầm lên nhựa sống. ngày mai kia, bất động với cuộc đời, dư âm đó, chúng con luôn hồi tưởng, suối từ bi vang tiếng gọi “Núi rừng ơi! Trời đất đã nở hoa”. Xâu chìa khóa, chiếc đũa thần làm quà mọn đưa con về đất mẹ.

TKN. Như Như

 

- Advertisement -
Latest news
- Advertisement -
Related news
- Advertisement -