Đòn bánh tét xuân

169

  Nơi tôi ở gọi là khu phố nhưng chất quê vẫn còn nét đặc thù của những người tứ xứ tụ về. Con đường dẫn vào khu phố như nhánh cây nhỏ vươn ra từ cành lớn mà ở đó nhiều “tược” mọc ra hai bên, “tược” nứt thêm “tược” nên thành ra những lối nhỏ ngoằn ngoèo. Dọc theo nhánh nhỏ và những “tược” ấy nhà nối liền nhà cao thấp to nhỏ khác nhau, biểu trưng cho ít nhiều thành phần trong xã hội đang quần cư tại nơi đây. Có người là cán bộ, có người là doanh nhân, có người là công nhân xí nghiệp, lao động tự do, buôn bán lẻ,… nhưng tất cả dường như đều có chung một tấm lòng biết nghĩ về nhau dù họ đã từ nhiều nơi trên khắp các tỉnh thành kẻ trước người sau cùng về đây tìm nơi cư ngụ chọn làm quê hương thứ hai cho mình.

Ở nơi được gọi là khu phố nhưng những nét đặc thù của quê rất riêng tư ấy có một căn nhà cấp bốn nằm kề bên ngôi nhà hai tầng to cao mường tượng như là “bộ phận dư thừa” của kẻ khó đối với người sang, là nơi cư ngụ của hai vợ chồng người lao động tự do tuổi cũng không còn trẻ nữa sống cùng với mẹ già trên dưới tám mươi. Vợ chồng người lao động bươn chải mưu sinh bằng cách “ai thuê gì làm ấy” nên thời gian không thể là điều định trước. Những lúc con, dâu đi làm bên ngoài, cụ bà thường bắc chiếc ghế dựa đã cũ mèm ngồi nơi trước hàng hiên, mắt hướng về phía trước nhưng tầm nhìn đã bị che khuất bởi những cửa nhà san sát bên nhau của lối xóm. Cụ bà vừa chờ đợi con, dâu, vừa nhớ về quá khứ của một thời xa xưa còn tuổi xông xáo ở quê nhà. Nỗi buồn nhớ quê ấy càng trở nên quay quắt hơn vào những ngày giáp Tết khi mà gần như năm nào cũng như năm nào, gia đình của cái nhà lầu sát bên cạnh ấy đều tự mình nấu nồi bánh tét cuối năm. Hương thơm của bánh đã lan tỏa ra khỏi khuôn viên ngôi nhà gần như kín cổng cao tường, lan tỏa đến căn nhà cấp bốn của cụ. Mùi thơm của nếp chín đã làm cho cụ không sao quên được thời còn ở quê, đêm Giao thừa của mỗi năm không thể không có được nồi bánh tét để đón mừng năm mới. Những người sống trong gia đình khá giả kia đâu phải họ không đủ tiền để mua được bánh tét nấu sẵn bán đầy chợ đầy quán ? Chỉ vì họ vẫn không sao quên được hương vị của quê hương, muốn tìm lại chút gì cảm giác của thời xưa. Cái cảm giác ấy đối với cụ bà bây giờ chỉ còn có được trong sự hưởng ké của xóm giềng.

Của đáng tội! Dường như đồng cảm với người đồng cảnh xa quê, thông cảm với tuổi già đơn lẻ của cụ bà nên năm nào người hàng xóm ấy cũng đem đến biếu cụ một đòn bánh tét còn nóng hôi hổi vừa mới vớt ra khỏi nồi. Cụ ái ngại chối từ không dám nhận nhưng người hàng xóm vẫn cứ gần như ép buộc: “Gọi là một chút thơm thảo của mùi vị quê hương mà!”. Cụ xúc động không cầm được nước mắt, trịnh trọng đem bánh đặt lên bàn thờ, run run thắp ba nén hương thầm khấn nguyện Tiên Tổ!


Cho dù sống ở đâu, trong hoàn cảnh nào, tình quê hương, tình người vẫn luôn luôn là điều cao quý!

Bảo Long