Đôi mắt

411

  Có phải mỗi sáng chỉ cần hé nhẹ đôi mi là bạn có thể thấy được mọi vật trong căn phòng nhỏ của mình, cảm nhận được từng làn gió nhẹ mang thoảng hương dạ lý? Có phải cuộc sống vẫn cứ trôi, dòng đời vẫn đưa đẩy, bon chen cho dù bạn đã mỏi mệt? Bạn có đang thực sự sống? Còn nhiều câu hỏi nữa… Ai sẽ là người trả lời cho bạn những câu hỏi đó đây?

Cuộc sống tất bật với bao lo âu toan tính, cuốn theo sau là những mệt nhọc và phiền muộn. Tuy chúng ta có thể tìm quên bằng một hình thức nào đó mà mình muốn, nhưng có bao giờ tự hỏi: “Sau cuộc vui, ta còn lại gì?” Hay chúng lại đưa ta vào một ngàn lẻ một câu hỏi “Tại sao” khác, bay nhảy không trật tự trong đầu. Cuộc sống liệu có được sự bình yên? Bạn có biết không: “Bạn đang hạnh phúc lắm đấy!” Bạn có hiểu và cảm nhận được không? Hay bạn đang còn quá bận rộn trong vòng tập chạy của cuộc đua sinh tử? Ai cũng có đôi mắt thật đẹp và đôi mắt của bạn cũng vậy. Nó long lanh, lắng đọng, chứa chan bao yêu thương và sự sống. Vậy mà có lúc vô tình hay cố ý ta lại biến nó thành một thanh kiếm vô hình chém bay nhanh gọn tất cả mọi thứ bao gồm luôn cả tình yêu thương và sự tha thứ.

Nhớ lại những buổi đầu vừa vào Thiền viện, một cánh cửa mới mở ra trong tôi tuy không phải màu hồng nhưng nhẹ nhàng và yên ắng. Ở nơi đây, tôi đã bắt gặp những đôi mắt đẹp vô cùng, đậm sâu tình người và tình đạo. Từ nhỏ, tôi chỉ được thấy Chư Phật và các hàng Bồ tát qua hình, tượng. Kể cũng lạ, đều là Phật nhưng sao các Ngài có nhiều danh hiệu quá. Với đầu óc “tàu hủ ky cọng”, tôi thật khó phân biệt và nhớ đúng hết danh hiệu các Ngài. Cho đến một ngày, tôi vô cùng phấn khởi khi tìm được một điểm chung của tất cả, đó chính là đôi mắt. Bất kể danh hiệu và trú xứ nào thì đôi mắt của Phật, Bồ tát vẫn ẩn chứa một tấm lòng yêu thương vô bờ bến với Tứ chúng. Phật không “Kén canh rau chọn canh củ như tôi và bạn”. Phật hòa mình vào tất cả nhị nguyên, không hề chấp trước. Dù mưa hay nắng, giữa trăm ngàn nét mặt khó chịu đăm chiêu, đôi mắt Phật vẫn thế: khép nhẹ, từ bi, lan tỏa làn ánh sáng của trí tuệ, soi rõ từng con đường cho chúng sanh lần theo để thoát khổ, tìm vui. Giữa cuộc đời buồn vui lẫn lộn này, có bao giờ chúng ta thử quay đầu nhìn lại để cùng nhau bước trên con đường huyền diệu đó hay chưa?

Sợ hãi, chúng ta luôn luôn sợ hãi, chới với. Như một chú sẻ nhỏ tuy có cánh nhưng luôn sợ mình sẽ rơi bất cứ lúc nào. Bản thân tôi cũng đã từng trải qua những tháng ngày sợ hãi như thế. Bất lực trước cái chết của những người mình thương yêu, chán nản khi sự nghiệp bất thành, bạn bè thân thích lại quay lưng bỏ mặc… Bao nhiêu mơ ước đều trở nên vụn vỡ. Bám víu vào đâu đây? Một cảm giác lạc lõng và trơ trọi giữa cuộc đời tràn ngập trong tôi. Tôi luôn tự hỏi: “Bây giờ mình phải làm gì đây?” Mất phương hướng, tôi chỉ muốn được bình yên, nhưng sao thật khó. Và tôi đã chạm phải một ánh nhìn. Chính ánh nhìn ấy đã đưa tôi trở lại với tự tâm. Nghe như cao tột ở tận mây xanh triền núi, nhưng chính Thầy tôi đã thắp lối đưa tôi trở về lại với ánh sáng tự tâm của chính mình. Thầy và tôi – hai người xa lạ, tôi không được biết đến Thầy và Thầy cũng chưa để ý đến một trong số trăm ngàn Phật tử đến thăm Thầy ngày hôm ấy. Tôi tay cầm điện thoại đang lướt từng trang web chán ngắt không có điểm dừng. Thầy, một vị Sư cao niên ngồi ngay thẳng trên bục cao, nói thao thao bất tuyệt vấn đề gì đó mà tôi chẳng hiểu nổi, cũng chẳng muốn quan tâm. Gió nhẹ, thoảng mang theo mùi hương hoa sữa làm tôi bất chợt chú ý.

…Vậy quý vị thử nghĩ xem mình thuộc con ngựa nào? Con thứ nhất nhác thấy bóng roi là chạy; con thứ hai nhịp nhịp nhẹ roi cũng bỏ chạy; con thứ ba đánh cho nó một roi nhá lửa mới chịu chạy; còn con thứ tư có đánh nó mềm mình, nó cũng nhất quyết không chạy. Ai trả lời nào?

Lạ! Tim tôi như quặn thắt. Tôi bắt đầu chú ý hơn từng lời từng câu vị Sư ấy nói. Bất giác tôi thấy đằng sau lớp kính lão lỗi thời là một nhà Sư có đôi mắt thật đẹp. Có lẽ Sư đang nhìn mình chăng? Ánh nhìn như sáng lên cả một lòng từ mênh mông mà người như tôi không bao giờ hiểu hết được. Cuối bài pháp và suốt nhiều tuần sau đó, tôi như bị oanh tạc phân khu thần kinh bởi câu hỏi ngày hôm đó của Sư.

Một buổi sáng còn ngái ngủ, khẽ mở mắt nhìn quanh căn phòng lạnh lẽo, tôi chợt nhận ra: Tôi đã sai. Tôi sai từ những tham vọng lúc khởi đầu, chấp trước, mong cầu. Hơn bao giờ hết, lúc này tôi hiểu ra một điều chắc chắn là kết thúc câu chuyện tôi tự vẽ ra cho đời mình sẽ không bao giờ đẹp như phim Hàn. Nếu “anh Đau và chị Khổ” không ghé thăm tôi vào lúc này ở tuổi 25, cũng sẽ là 27, 29 hay bất cứ lúc nào khác trong quãng đời của tôi mà thôi. Anh chị ấy là người tự do, chỉ có tôi là chưa cho phép anh chị ấy vào nhà mình chơi thôi. Ôi cuộc đời đã góp phần tạo trong tôi lớp lớp những tham vọng, để rồi giờ đây mới biết “cầu bất đắc là khổ”. Ngay lúc ấy, lời của vị Sư lại vọng về trong tôi: “Quá khứ ấy đã qua, đừng nghĩ tới nó nữa. Có suy nghĩ, đeo mang mãi, cũng chẳng làm cho mình không phạm lỗi được. Đừng làm cho tội lỗi sống lại. Hãy trụ vào con đường đã chọn, dồn hết sức quán thông các chân lý. Dứt khổ được vui, sự bình yên tự nhiên sẽ đến.”

Cái còng dù bằng vàng hay sắt cũng chính là cái còng, đều trói chặt và làm ta đau khổ. Nên giờ đây, dù hơi muộn nhưng “con số ba” chạy thôi. Tôi cười nhạo mình một cách khoái chí. Bạn chớ nghĩ tôi điên. Tôi chỉ muốn cười một hơi cho đã vào chính niềm đau, nỗi khổ trong lòng mình mà. Trước đây, tôi cho nó là thật nên cố cất giữ, sợ người lấy mất. Giờ mới biết có gì là thật, có gì là còn mãi. Vậy mà vô tình lại tự hóa mình thành một con mực bị người bắt, kéo đầu này tuột râu, lôi đầu nọ kẹp mỏ, phơi khô, cắt nhuyễn… Thật là tự mình đã cho phép mình khổ. Bình yên không phải là xa lánh bạn bè, người thân, không phải là ngồi trước máy tính đời mới hay ti vi màn hình phẳng vô tri hoặc hòa mình vào dòng nam thanh nữ tú không ai để ý đến, chỉ muốn tự phô trương thân thế. Bình yên ư? Với tôi bây giờ là bình yên rồi, tôi ngồi trong căn phòng này và bên ngoài mưa đang rơi tách… tách…
Trước mắt tôi là hai hàng lệ tuôn dài trên gương mặt hốc hác của mẹ. Mẹ nói:
– Ở nhà đi con, đi tu khổ lắm! Mẹ nuôi con nổi mà, chỉ cần con đừng rời xa mẹ. Nuôi con suốt đời, mẹ cũng cam.
– Dạ mình ăn cơm thôi, con đói bụng rồi mẹ ơi!

Tôi cười nhẹ, đánh trống lãng cho qua chuyện nhưng đôi mắt thấm buồn của mẹ vẫn làm tôi trăn trở. Đôi mắt ấy đã từng nhọc nhằn kiếm tiền nuôi tôi ăn học, lúc thì như tóe lửa mỗi khi chuẩn bị cho tôi một trận đòn tơi tả vì tội trốn học đi chơi, nhưng cũng lắm khi lại sáng lên niềm vui khi tôi được hạnh phúc. Giờ đây, tôi thấy ẩn sâu trong đôi mắt ấy thăm thẳm niềm lo âu và tình yêu con vô bờ bến.

Tôi vào Thiền viện tu học dưới sự dạy bảo của Thầy, bỏ lại sau lưng tất cả những gì mà người đời thường cho là quý. Chỉ có đôi mắt mẹ hiền tôi không bao giờ quên được. Bởi tôi biết rằng nơi mái hiên trơ trọi ấy, mẹ đang khóc rất nhiều. Con sẽ cố gắng, hãy yên lòng mẹ nhé. Tôi chỉ nhủ thầm, chưa từng dám nói với mẹ. Dù tôi đã từng nói lời yêu thương rất nhiều nhưng chưa một lần nói: “Con thương mẹ”. Tôi chưa từng làm cho mẹ hạnh phúc, nhưng trong tôi, mẹ vẫn luôn hiện hữu dù có sống xa nhau đi chăng nữa.

Mẹ ơi! Mẹ là cả một bầu trời ẩn chứa ánh sáng của tình thương, tình mẫu tử. Vì vậy, nếu có còn thương con, xin mẹ hãy mang tình thương ấy trải rộng đến cho nhiều người khác nữa mẹ nhé. Tận đáy lòng con xin cảm ơn mẹ thật nhiều.

Có những đôi mắt bị bóng đen bao trùm, nhưng lại lan tỏa ánh sáng rực rỡ hơn cả vầng thái dương… Người khiếm thị không cần ăn mặc hợp thời, cũng chẳng khoe khoang tài sản. Đôi khi số phận nghiệt ngã, trớ trêu, còn lấy đi của họ một phần cơ thể khác nhưng họ vẫn đẹp. Từng bước đi có thể sai hướng và dễ bị lừa dối nhưng họ không toan tính, họ lướt qua giữa dòng đời hầm hố bằng sự tinh khôi, thuần khiết bằng ánh sáng của niềm tin và hy vọng. Và còn nữa biết bao ánh mắt mất đi nguồn sáng, chỉ đọng lại sự cô đơn mờ mịt của… Những bệnh nhân ung thư buộc phải làm bạn với vô vàn cơn đau thể xác. Mạng sống trở nên mong manh ở tuổi xuân xanh. Đau đớn và vật vã, họ nhìn những người thân xung quanh mình mà không thể nói nên lời: “Ba mẹ ơi! Con sắp chết.”

Chỉ có những giọt nước mắt long lanh chảy tràn lặng lẽ tợ như những giọt mưa âm thầm rơi xuống như để cuốn trôi đi những nỗi cô đơn sợ hãi. Cái gì có đến ắt sẽ có đi, có sanh ắt có diệt. Tại sao ta không tập sống mỗi ngày là một ngày hạnh phúc, trân trọng từng nhịp thở, bỏ qua những nỗi vui buồn. Ta hãy mở toang cửa để ánh sáng tâm hồn tràn ngập muôn phương bạn nhé. Đừng để đôi mắt mặc sức phóng ra những “tia sét” vô hồn vô cảm, tự biến mình thành một nhân vật “Trời ơi”, không ai dám đến gần. Đừng tự cô lập mình. Hãy sống như chưa từng được sống. Sau mỗi lần vấp ngã, ta chắc chiu thêm được kinh nghiệm và sức mạnh để vượt qua những khó khăn phía trước. Bình yên ơi, chào mi!

Hân Thiền