Đôi lời kính dâng

3836

HĐ  Bạch thầy, con thật có duyên là được gặp gỡ thầy qua Đặc san Hoa Đàm. Từ khả năng viết lách đều tay của các tác giả trong Đặc san này đã lôi kéo được nhiều người ham mê đọc báo Phật, trong đó có con và kể cả cháu con trong gia đình. Đó là thế mạnh của Đặc san, xin giới thiệu thêm đến với những độc giả chưa từng đọc đến.

Ni trưởng Thích Nữ Như Như

Chính cái lối đam mê này mà lương duyên trong cuộc sống đã cho con được ưu ái là gặp được Thầy. Hầu hết những bài viết của Thầy, con đều đã đọc qua. Tác giả rất tài tình khi sử dụng những thủ pháp ẩn và hoán dụ trong bài khiến người đọc khó nhận ra được cái thật và cái hư, chính điều đó gây nên hiệu ứng cảm xúc. Ngôn ngữ thơ văn bóng bẩy và giàu biểu cảm. Có thể nói Phật tử Đồng Xuân Thọ là “fan” của Đặc san Hoa Đàm ngay từ những số đầu tiên cho đến bây giờ và sẽ mãi mãi như vậy.

Đọc qua bài văn Thầy viết con có cảm giác như mình đang ngồi trực diện hầu chuyện cùng Thầy, bởi ở Thầy như đã có đủ những gì con đã thích như nói năng lịch sự, gần gũi và vui tính. Thầy xứng đáng là người Thầy tốt bụng, mạnh mẽ và cá tính. Nói đúng hơn, đọc qua nhiều bài viết của Thầy, con đã biết thêm nhiều điều mới mẻ, mở rộng thêm kiến thức kể cả tầm nhìn của mình về Đạo pháp, về khía cạnh cuộc sống muôn màu. Vùng “non nước” này không phải là nơi quy tụ những danh thắng nhưng đối với con là một bông hoa tươi thắm, rực rỡ những sắc màu huyền thoại.

Tuy chưa biết rõ được học vị của Thầy, nhưng qua những bài viết “đối chứng” đã ánh lên khả năng chói lọi như có phép nhiệm mầu từ nơi nào xa lắm vọng về, khiến người đọc càng ham mê, thích thú. Con không dám ca ngợi suông mà cụ thể là:

1. Tập 1, với bài Nắng Hạ, trang 451. Một lối sống thật thà, khiêm nhã, đáng quý, dám nói lên sự thật, giá trị cao cả của người tu hành:“… Thế nên, vạn sự quy nguồn. Ni lưu sớm biết quay đầu nghe em.Kiếp người dù quá mong manh Đạo tâm kiên cố thanh quy phụng hành”

.2. Tập 3, với bài Ngược Dòng, trang 16 Biết… có vướng vấp:Ngàn khơi lau lách bên bờ Sông mê một thuở dại khờ đôi phen Nghìn trùng bể khổ đua chen…Nhưng buổi đầu dù sao cũng cảm thông được, bởi đời nhân thế mấy ai đã hoàn hảo từ kiếp tơ tằm. Nhưng cái điều quan trọng là có biết nhận ra những khiếm khuyết để mà sửa chữa không thôi.Rồi một khi cả hai đã nhận ra khiếm khuyết thì sửa chữa ngay. “… Anh đã vươn mình đến cái chân, thiện, mỹ và chị (con không bằng lòng dùng đại từ TÔI) đang băng qua ghềnh thác để thấu tận lí chân?”Quay thuyền tìm lại đóa sen hương lòng Tinh nguyên mạch nước muôn dòng Ngàn tia nắng ấm cũng đồng ngân vang.

3. Tập 11, với bài Đôi Chân, trang 60, 61“Đường dài nối bước chân đi Nắng mưa đâu ngại sá gì chông gai Trăm năm đã nát vàng phai Đôi chân vẫn mãi dẻo dai lối về”.Một lối quyết tâm nể phục của hàng Ni lưu, đáng đỗi tự hào.

4. Tập 15, với bài Ngàn Xưa, trang 29“Ở thế kỉ thứ VII, xuyên qua dòng lịch sử, sự đổ nát của mặt bằng tâm linh tại đất Ấn gây nhiều thách thức mới cho chư Ni hậu học. Song, bằng quyết tâm chư Ni trẻ hiện tại có tầm nhìn quán chiếu cao, nhiều kinh nghiệm, năng động và tích cực sẽ là chìa khóa mở toang vạn nẻo vô minh để bản đồ Ni giới nâng cao ngọn cờ phát kiến hồi sinh”.

5. Tập 37, với bài Nét nhìn qua kinh Đại Ái Đạo, trang 26 Nội dung bài viết nằm trong đoạn: “Xét cổ soi kim, anh hùng, nhi nữ nếu đấu sức, so tài có thể bất phân thắng bại, thế thì giữa âm và dương tính giá trị độc tôn của nó vẫn song phương”.Riêng con không đồng ý với Thầy theo quan điểm đấu sức. Nếu sử dụng đến sức mạnh cơ bắp thì giữa nam và nữ nếu xứng đôi phải lứa thì người nữ không thể thắng nổi người nam vì cốt cách trời ban người nữ là “liễu yếu đào tơ”. Có đúng không bạch Thầy Như Như?Nói tóm lại, từ ngòi bút sắc sảo, từ ngữ chọn lọc Thầy đã để rõ phong cách riêng làm nên tên tuổi của mình. Với sự dịu dàng, mềm mỏng và tinh tế của người phụ nữ mẫu mực trong khuôn phép của một nhà tu, Thầy đã tạo được nhiều thiện cảm đến độc giả, trong đó có người Phật tử phương xa.

phật tử Đông Xuân ThọGia Lai