Đối diện

506

  Hưng tìm mãi mới được cái phòng này. Thành phố New York không phải là nơi dễ thuê nhà, nhất là ở những khu tương đối an ninh sạch sẽ. Đây là một tòa nhà không cao lắm, chừng hai mươi tầng lầu, tuy không mới và sang như những kiến trúc tân thời nhưng bộ mặt bên ngoài cũng chưa tệ lắm. Điều làm Hưng vững bụng là nơi này có nhân viên an ninh canh gác ngày và đêm, bởi vậy tiền phòng cao hơn mấy chỗ khác. Ở thành phố lớn thì phải trả tiền để mua sự yên ổn.

Nghe nói Hưng nhận sở làm ở New York, bạn bè quen biết mỗi người dặn một câu, vừa dặn vừa dọa:
– Mầy không lo kiếm chỗ trước, lên đấy sáu tháng tìm không ra chỗ vừa ý!
– Này, ở trên đó đừng ham mua xe mới nghe! Xe cà tàng còn giữ được để đi chứ xe đẹp là của thiên hạ! Bọn ăn cắp trên đó tài lắm, chỉ cần vài phút thôi là xe ông không cánh mà bay. Họ lấy công khai trước mặt ông và chấp cả những xe có alarm bởi vì khi kêu được cảnh sát tới thì họ đã cuỗm xe ông đi mất tiêu rồi!
– Ông đừng có lang thang nột mình ngoài phố nhé, nhất là vào ban đêm; rủi gặp lúc băng đảng thanh toán nhau, mình lãnh đạn!
– Coi chừng con gái New York bắt cóc đấy, nhất là những người có bộ vó đẹp trai như ông, lại thêm nghề ngỗng ngon lành.

Hưng tốt nghiệp Dược khoa với điểm cao, xếp vào hạng danh dự nên nhiều chỗ mời chàng làm việc. Hưng chọn viện bào chế này, tuy nó ở tại một thành phố phức tạp và xô bồ nhưng vì khi vào ngành học này, Hưng đã nuôi hoài bão nghiên cứu, sáng chế những loại thuốc mới, lấy nguyên liệu từ những cây thuốc Nam của dân tộc mà theo chàng, đó là nguồn dược liệu quý báu.

Mẹ Hưng phàn nàn chỗ làm quá xa, chàng an ủi:
– Phương tiện di chuyển ở Mỹ rất nhanh chóng mẹ à, chỉ cần sáu tiếng đồng hồ thôi. Con sẽ về thăm gia đình thường xuyên.
Rồi chàng gọi em gái dặn dò:
Phượng ở nhà chú ý săn sóc ba mẹ giùm anh. Bây giờ, anh mới thấy mình chỉ có thể báo hiếu cho cha mẹ lúc ở cạnh Người. Lớn lên, xa nhà bận bịu với công việc, chẳng mấy khi mình có dịp lo lắng cho mẹ, cho cha.

Sau khi giải quyết được chỗ ở, Hưng lo vấn đề bao tử. Cả tháng nay ở khách sạn, ăn đồ Mỹ hoài, ngán tận cổ. Thức ăn Tàu hợp khẩu vị nhưng dầu mỡ nhiều cũng ớn. Hưng thấy thèm một bữa cơm Việt Nam có canh chua, cá kho tộ hoặc cá chiên dầm nước mắm gừng, chấm rau luộc. Chàng loay hoay mở quyển điện thoại tìm khu tiệm ăn Việt Nam. Hưng vui mừng thấy có nhiều hàng quán Việt Nam: nào cơm, nào phở, bánh cuốn, bún bò… Nhưng thành phố này quá lớn nên quán ăn rải rác khắp nơi. Tiệm gần Hưng nhất cũng cách ba mươi con đường. Nơi này có nhận nấu cơm tháng, cứ tới thử xem sao! Chàng nhủ thầm như vậy rồi phấn khởi xách xe đi tìm.

Đây là một quán cơm bình dân, đông khách. Các món ăn làm sẵn bày sau tủ kiếng khiến Hưng bắt thèm! Trưa thứ bảy mà đông vầy: kẻ ăn tại chỗ, người mua về, bà chủ bận rộn luôn tay, luôn miệng.

Hưng đứng xớ rớ chờ tới phiên mình. Chàng đưa mắt nhìn quanh, chợt thấy cô thiếu nữ phía sau quầy thâu tiền – có lẽ là con gái bà chủ – đang liếc nhìn Hưng và mỉm cười. Bà mẹ đẫy đà phì nộn bao nhiêu thì cô gái ốm yếu, mảnh khảnh bấy nhiêu. Cô lại mặc áo thun đen, chắc là để làm nổi bật nước da trắng của mình nhưng đồng thời cái áo cũng làm cô bé nhỏ thêm. Cô gái làm Hưng nhớ tới Phượng, em gái mình rồi nhớ đến những bữa ăn đầm ấm trong gia đình, và nhớ cả những bữa cơm thanh đạm ở chùa Huệ Phước, sao mà ngon miệng lạ lùng.

– Cậu dùng món chi?
– Dạ, cháu muốn ăn cơm tháng, giao tại nhà thì tốt cho cháu lắm!
Bây giờ bà chủ quán mới chú ý nhìn ông khách trẻ:
– Nhà cậu ở đâu?
– Dạ ở 45 Street S.E
– Xa quá, không được!
Bà trả lời ngắn ngủn rồi có ý muốn tiếp người khác vì hàng chờ đợi càng lúc càng dài thêm.
Thấy bà vội vã, Hưng cũng nhanh nhẩu:
– Thôi bác cho cháu đĩa cơm sườn nướng và tô canh bí đao ăn tại đây trước.
Hưng nhận khay thức ăn, tự rót tách trà nóng rồi đến quầy trả tiền, cô gái gợi chuyện:
– Chắc anh mới đến vùng này?
Hưng đáp:
– Cô đoán đúng, tôi từ miền Nam, mới di cư đến đây.
– Chắc nhận job?

Hưng gật đầu. Rồi không muốn kê khai lý lịch cho người lạ, chàng lặng lẽ đưa tờ 20 đô cho cô gái. Cô ta thối tiền lại kèm theo một nụ cười. Hưng cũng mỉm cười rồi bưng mâm thức ăn đi tìm chỗ ngồi.

Chàng cắm cúi ăn, thưởng thức tới muỗng canh cuối cùng, thầm công nhận quán nấu ngon, hèn chi đông khách cũng phải. Chợt có ai đặt dĩa cam trước mặt Hưng. Chàng ngẩng đầu lên thì ra là cô chủ quán.

Cô ta tự nhiên, kéo ghế ngồi đối diện:
– Mời anh dùng cam tráng miệng. Cam ngọt đãi khách quý. Em tên Dung.
Hưng lịch sự:
– Cảm ơn cô, tôi là Hưng.
Rồi cô vào chuyện:
– Cơm ở đây nấu có vừa ý anh không?
Hưng thành thật:
– Ngon lắm, tôi ăn như người chết thèm ấy!
Nghe khen, Dung cười tươi làm lộ cái đồng tiền nhỏ dưới khóe miệng. Hưng nhìn cái lúm đồng tiền ấy một cách sững sờ, cảm thấy bàng hoàng, xao động. Chàng cúi xuống lấy một miếng cam để tự trấn tĩnh.
Dung vô tình tiếp tục câu chuyện:
– Nếu anh còn giữ ý định ăn cơm tháng, Dung có thể giúp anh.
Câu nói kéo Hưng về thực tế, chàng nhìn Dung, chờ đợi.
Dung tiếp:
– Khu anh ở, người giao cơm không đi tới đó. Nhưng nhà Dung thì cũng gần gần, Dung phụ mẹ từ 9 giờ đến 4 giờ chiều, lúc về Dung sẽ đem cơm cho anh luôn cũng tiện.
Thấy cô gái có vẻ sốt sắng, Hưng đáp ngại:
– Như vậy phiền cô quá, vả lại tôi phải ăn chay một tháng bốn ngày, tôi tự nấu cũng được.
Dung ngạc nhiên:
– Anh? Trai tráng thế này mà ngoan đạo nhỉ?
– Đâu đợi tới già mới tu, chắc gì mình sống tới già.
Dung vẫn không bỏ ý định của mình:
– Được rồi nếu anh ăn chay không khó lắm, chỉ cần tương chao thôi thì Dung làm được.
Rồi Dung đưa giấy bút ra:
– Anh ghi rõ tên họ, địa chỉ, bắt đầu ngày mai, ý quên thứ hai anh sẽ có phần ăn. Tiệm đóng cửa ngày Chủ nhật. Nhớ ghi ngày ăn chay nhé!
Dung nói hoài, Hưng khó từ chối, đành miễn cưỡng làm theo.
Rời khỏi quán, Hưng lái xe loanh quanh một vòng để làm quen với khu phố. Tiệm Việt Nam, tiệm Tàu và những cửa hàng Đại Hàn hay Nhật Bản gì đó chen chúc nhau khá nhiều, chắc đây là vùng chợ của người Á Đông. Đường phố không sang trọng như những khu thương mại của Mỹ nhưng dù sao cũng không tệ lắm.
Bỗng nhiên hình ảnh cái đồng tiền nhỏ xíu của người ta lại hiện ra. Dung đã vô tình gợi lên dù bấy lâu nay Hưng cố tình khỏa lấp.
Hưng không dám nghĩ đến người con gái đó, chàng thấy xấu hổ vì những tơ tưởng tội lỗi của mình nhưng tâm lý con người thật là lạ kì, càng cố quên, cố trốn chạy thì hình ảnh ấy lại càng rõ nét và chiếm trọn tâm trí chàng.
Hưng chọn sở làm nơi miền Bắc xa xôi và xô bồ này là để chạy trốn, để tìm quên, nhưng Hưng đã lầm. Dù đi đâu, chàng cũng mang nó theo, không dứt ra được. Có lúc tỉnh táo, chàng tự giễu:
– Phải chi mình nuôi dưỡng công án thiền mà được mạnh mẽ, khăng khăng như vầy thì đã ngộ đạo rồi! Đằng này cứ ôm ấp khối tình si, ngày một lớn mà chẳng dám tỏ cùng ai.
Hưng buồn bã lái xe trở về. Bỏ băng nhạc vào máy, vô tình, cô ca sĩ lại tỉ tê tâm sự của chàng:
“Tình ngỡ đã quên đi, như lòng cố lạnh lùng, người ngỡ đã xa xăm, bỗng về quá thênh thang… ”
Chịu thua! Bây giờ lý trí không còn chống chọi được nữa, chàng nằm im đắm mình trong cơn thác lũ của tình yêu mê dại. Quá khứ ngang nhiên trở về. Hình ảnh chùa Huệ Phước hiện ra trong trí chàng như một cảnh tiên; hoa đào trắng xóa, con đường đất đỏ quanh co dẫn ra suối, đám mía lau ngọt lịm, mấy hàng bắp sai oằn, những giống khoai, những luống cải xanh rờn. Chàng đến Chùa lần đầu tiên cùng với cả gia đình và vợ chồng người bạn. Cũng như cha, chàng mê đắm đám rẫy sau chùa nên đã phụ Sư cô đào đất, lên giồng, trồng cây, tỉa đậu… Chùa có bốn người. Sư cô trụ trì và ba Sư cô rất trẻ. Sự canh tác giúp chùa đủ sống quanh năm.
Hưng rất hứng thú với việc đồng áng có lẽ vì trước đây gia đình chàng chuyên về nghề nhà hàng, cả ngày bị nhốt trong bốn bức tường kính mà ánh sáng lờ mờ của những ngọn đèn trong phòng ăn làm cho chàng cảm thấy tù túng. Xuống nhà bếp thì lửa nóng hừng hực và mùi dầu mỡ, xào nấu như chiếm hết dưỡng khí khiến chàng ngột ngạt, khó thở.
Bây giờ giữa trời đất bao la được tiếp xúc với màu xanh của cây cỏ, được hít thở không khí trong lành và nhất là được nhìn ngắm từng nụ hoa bí vàng, từng đọt mía, từng chồi non. Hưng cảm thấy mình như được tự do, được sống trọn vẹn. Hơn nữa, sự lao động nơi nương rẫy giúp cho tâm trí chàng bớt căng thẳng vì những công thức hóa học, những cuốn sách vi sinh dày cộm, những giờ miệt mài trong phòng thí nghiệm, những bài thi định kỳ…
Thật tình mà nói Hưng mải mê làm việc chẳng chú ý gì đến các cô; chàng thấy cuộc sống của họ hình như cách biệt với đời nên cũng ngại tiếp xúc, sợ có khi lỡ lời vì lối nói chuyện phàm phu tục tử, tiếu ngạo giang hồ của mình.
Hưng cũng không phân biệt được cô nào tên chi vì cô nào cũng đều bắt đầu bằng chữ Diệu. Chàng chỉ nhớ tên Sư cô vì cái tên lạ hơn: Như Tường.
Một ngày kia, nhân ngồi tách vỏ đậu phộng chung với ba cô, Hưng có dịp quan sát để phân biệt cô này khác với cô kia ra sao: hai cô trắng trẻo, một cô đen đen.
Chàng buột miệng đùa:
Ba cô đều tên Diệu mà sao hai cô trắng một cô đen? Đáng lẽ phải giống nhau hết cả chứ!
Cô đen ngẩng đầu lên nhanh nhẩu đáp:
– Tại hai chị này sáng nào cũng uống sữa còn tôi uống cà phê!
Em gái Hưng nháy một cái muốn chàng im nhưng Hưng không dừng được tánh đùa dai:
– Vậy tôi nhớ tên cô rồi: “Cô cà phê!”
Diệu Tâm không nín được cười, cô cất tiếng cười giòn giã nhưng chợt nhớ gì, cô bịt miệng lại rồi cúi đầu tiếp tục làm việc.
Hưng thấy lạ, lúc im lặng cô này trông rất tầm thường, nhưng khi nói khi cười nét mặt cô linh động vô cùng: đôi mắt lá răm như sáng lên và to thêm, cái đồng tiền nhỏ xíu nơi khóe miệng tạo sự duyên dáng lạ lùng, lại thêm cái giọng Huế lai Nam rất đặc biệt khiến người đối thoại muốn nghe hoài.
Hưng chỉ để ý thấy vậy thôi, đầu óc chàng không nghĩ ngợi gì khác vì không khí ở tu viện rất trang nghiêm và Hưng cũng không có thì giờ phiêu lưu tư tưởng. Chàng chỉ chú tâm đến việc học hành, thi cử.
Gia đình Hưng đến chùa hai tuần một lần để phụ giúp việc nương rẫy và học giáo lý. Cha mẹ và nhất là em gái chàng rất sùng đạo, còn chàng thì xem đây là thời gian dưỡng thân để đầu óc tỉnh táo khi trở lại trường.
Tâm hồn Hưng thảnh thơi và vô tư như vậy trong một khoảng thời gian dài hơn hai năm cho đến khi biến cố lạ lùng xảy ra làm đảo lộn cả tâm tư chàng.
Hưng nhớ rõ kỳ lễ Phục sinh ấy chàng theo hai người bạn đi chơi ở New Orleans, Louisiana. Thành phố này nổi tiếng với khu French Quarter, các chàng trai trẻ ai cũng muốn đi qua một lần cho biết. Hưng thì thích quán café Dumont mà cách pha chế cà phê và bánh tiêu của quán đặc biệt đến nỗi ai thử qua một lần cũng nhớ mãi hương vị và tìm cách quay lại, vì vậy quán cà phê ngày càng đông. Thành phố này cũng có khu thương mại Việt Nam, Hưng hướng dẫn hai bạn vào tiệm phở, họ trầm trồ mãi món ăn ngon này và họ tiếc là không biết sớm hơn.
Buổi chiều người bạn chở Hưng đến trạm xe buýt để về nhà vì chàng đã nói trước không thể tháp tùng họ đi Florida. Chàng không muốn bỏ ngày đi chùa với gia đình vào hôm sau. Xe sắp sửa chạy, Hưng vội bước lên. Hành khách đông vầy. Hình như đằng sau còn chỗ trống. Chàng tiến ra sau, ngạc nhiên thấy “cô cà phê” ngồi ở băng ghế ấy và bên cạnh cô là chỗ trống duy nhất trên xe.
Hưng gật đầu chào, cô nghiêm trang đáp lễ.
Hưng ngồi xuống bắt chuyện rất tự nhiên:
– Không ngờ gặp cô ở đây!
– Tôi đi giao đậu phộng da cá cho các tiệm Việt Nam. Mùa này tôi xuống đây thường lắm.
Hưng thấy ngại cho cô:
– Cô đi toàn bằng xe buýt như thế này?
Diệu Tâm lắc đầu:
– Xe chùa mới hư mà mấy mối này cần gấp nên tôi phải đi xe buýt.
Hưng pha trò:
– Vậy là cô phải dùng phương tiện Đại thừa!
Diệu Tâm cười:
– Đạo hữu lúc nào cũng vui hỉ!
Thấy cô vui, Hưng tiếp luôn:
– Cô à, da cá ở đâu có đủ mà cô dùng để bao lấy hột đậu lại vậy?
Diệu Tâm làm nghiêm, chỉnh nhẹ:
– Đạo hữu đừng nói thế không nên, Sư cô dạy phải giữ thân, khẩu, ý cho trong sạch. Một ý tưởng dù là đùa giỡn nhưng cũng nên hợp chánh pháp.
Nói xong, Diệu Tâm nhìn ra cửa sổ. Hưng thẹn thầm, ngồi im tự nhủ: “Cô này lúc nghiêm trông oai thật!” Xe chạy im ru. Màn đêm xuống dần. Hành khách đều lim dim, sẵn sàng cho giấc ngủ. Những chiếc xe buýt chạy đường dài thường đem đến giấc ngủ ngon. Hưng cũng cảm thấy mệt mỏi sau một ngày đi bộ khá nhiều; chàng nhìn đồng hồ tay, rồi sửa thế ngồi cho thoải mái và không mấy chốc, Hưng chìm trong giấc ngủ.
Thời gian lặng lẽ trôi như chiếc Greyhound đang lặng lẽ suốt quãng đường dài. Vài giờ sau, Hưng giật mình thức dậy. Nhìn sang bên cạnh, Hưng thấy “cô cà phê” che mặt bằng cái nón lá đầu tựa vào cửa sổ. Chắc cô đang ngủ, Hưng nghĩ vậy.
Hưng lại nhìn đồng hồ. “Cô cà phê” còn hai tiếng nữa là tới rồi, mình phải bốn tiếng, thôi mình thức canh cho cô ấy vậy.
Hưng ngồi yên nghĩ ngợi bâng quơ rồi chợt nhớ trong một buổi tập thiền, Sư cô dạy: “Quý đạo hữu nên biết rằng không phải chỉ những lúc ngồi nơi thiền đường trong tư thế kiết già, bán già như thế này mới có thể thiền. Trong lúc đi đứng, làm việc, lúc ngồi xe, lúc tập thể dục… chúng ta tập trung tư tưởng, chú ý vào chuyện đang làm hoặc chú ý vào hơi thở ra vào đều là thực hành thiền. Giữ cho tâm ý bên trong không loạn, đối với cảnh bên ngoài không động, đó là mục đích thực tiễn nhất của người tu thiền”.

Diệu Nga