Thứ Ba, 24 Tháng Năm 2022
Truyện ngắn Dốc mơ đồi mộng

Dốc mơ đồi mộng

Đêm nay trời mưa tầm tã. Những hạt mưa nặng, theo sức gió, đổ rầm rầm trên mái nhà như một sự hăm dọa, thách thức.
Ông Nam Lĩnh không tài nào ngủ được. Lòng dạ xốn xang, bứt rứt, ông se sẽ ngồi dậy. Vợ ông đang ngái ngủ, chợt trở mình thức giấc.
– Trời mưa hở ông?
– Ờ, bà ngủ đi!
Trước khi trở vào giấc ngủ say, bà lẩm bẩm:
– Tháng năm rồi, sao còn mưa?

Ông xỏ chân vào dép, lừ đừ đứng dậy. Dòng tư tưởng của ông như theo cơn mưa, cuồn cuộn phá vỡ sự yên ổn cần thiết cho giấc ngủ. Nghiêng đầu, cố lắng tai nghe, ông chờ đợi, từ mấy tháng nay, một tiếng mèo kêu quen thuộc, vào khoảng nửa đêm về sáng.
Đêm nay, hắn lại không về. Hắn giận ông rồi! Có lẽ hắn thà co rút trong một xó xỉnh nào đó, chịu rét, chịu ướt hơn là về đây… Ông luôn luôn tự trách mình là kẻ “tiền hậu bất nhất”, mỗi khi ông nghĩ đến hắn.

Tâm tư nặng nề vì nỗi ăn năn, ông đi tìm mãi người bạn “bí mật” ấy để có thể bày tỏ sự hối tiếc hay nói lên một lời xin lỗi. Bằng không, ông sẽ mang bệnh mất ngủ cho đến chết, nhất là những đêm rét buốt hay những ngày mưa gió não nề…

Nhìn vợ ngủ dễ dàng, ngủ say sưa, ông phát thèm một giấc tràn trề, no nê, cho gân cốt rã ra, cho cái đầu được nghỉ ngơi đầy đủ. Đồng thời, ông cũng cảm thấy lẻ loi quá trong màn đêm hiu quạnh. Nỗi buồn này chẳng thể bày tỏ cùng ai.


Đêm nay ông lại làm bạn với bình trà, độc ẩm, đếm thời gian trôi qua một cách vô vị. Là một Phật tử, ông đâu muốn sống cuộc đời tẻ nhạt, vô nghĩa, luống để tháng ngày hờ hững trôi qua, thâu ngắn dần mạng sống thế này. Ông cũng có những hoài bão thiện nguyện, những ước mơ cao đẹp nhưng cuộc đời ông là sự tiếp nối của nhiều thất bại. Từ trẻ đến giờ, ông làm việc gì cũng chẳng xong nên sinh nản lòng, muốn buông trôi tất cả.

Học tài thi phận mãi, không lấy được bằng Tú tài, ông đành cam phận làm thư ký bưu điện với đồng lương khiêm nhường.

May mà vợ ông biết xoay xở bán buôn lại chẳng đua đòi nên khi cần phải đóng năm cây vàng cho đứa con trai duy nhất đi vượt biên, bà sẵn sàng ngay.

Lúc đó, thằng Hào mới mười sáu tuổi, ông bà đứt ruột giao con cho sự rủi may… Nhờ hồng phúc tổ tiên và có lẽ cũng nhờ hai vợ chồng ăn ở hiền lành nên chuyến đi suôn sẻ, nó được Mỹ bốc ngay sau mấy tháng ở đảo Bi-đông.

Cuộc đời quả là giấc mộng với những biến chuyển không lường. Bây giờ, ông bà đang ở San Diego, đã nhập quốc tịch Mỹ. Không còn những lo sợ phập phồng, những sợ hãi vu vơ cứ chập chùng về trong mộng mị như những ngày còn ở quê nhà. Tuổi già an ổn, hậu vận tốt.

Ông có nhiều bạn bè cũ ở Los Angeles nhưng vợ chồng Hào không muốn bán căn nhà đầu tiên này, một phần vì kỷ niệm, phần khác thực tế hơn, giữ lại làm nhà nghỉ mát để thỉnh thoảng từ Santa Ana lái xe về chơi, sẵn dịp thăm ba mẹ cũng tiện bề. Tụi nó bây giờ khá giả lắm vì hai vợ chồng đều tốt nghiệp Đại học, có việc làm tốt, lương bổng hậu hỉ.
Thế là đôi vợ chồng già sống thoải mái trong căn nhà ba phòng, tuy cũ nhưng xinh xắn, đất đai rộng rãi chung quanh, có vườn hoa tươi tắn, thảm cỏ xanh rờn. Bà cứ đòi ông phải bỏ cái nhà kho cũ ở cuối vườn để trồng lên vài cây dừa, bụi chuối ở đấy. Ông lười, hẹn mãi, riết rồi bà cũng im.

Mùa Giáng sinh vừa rồi, vợ chồng Hào dẫn hai con về ở chơi một tuần lễ. Căn nhà ấm cúng hẳn lên với những bữa ăn đông vầy, những tiếng cười nói và nô đùa của trẻ thơ. Thằng Luân, con Thúy lại thích chơi chòi, trốn bắt trong nhà kho. Ba cha con rượt đuổi nhau ầm ĩ sau vườn.

Bây giờ, bà thấy ông cũng có lý khi chẳng muốn phá nhà kho dù nó hơi lớn, choán đất nhiều. Ông thì có ý định riêng. Ông tính toán lâu rồi, chờ sau lễ sẽ âm thầm thực hiện quyết định khá táo bạo ấy.

Như người họa sĩ muốn có bức tranh để đời, ông cũng muốn làm một việc gì đó để trước khi nhắm mắt được hãnh diện với nghĩa cử của mình.

Ông đã tình cờ thấy hắn, khá sạch sẽ tươm tất trong chiếc áo sơ mi ngắn tay màu lục. Hắn ngồi sát tường, dưới bóng cây, trước mặt là cái thùng rác bằng sắt, to như một căn phòng nhỏ, đặt ở sân sau nhà hàng. Hắn ngồi bó gối trong vùng đất hẹp ấy chẳng biết đã bao lâu?
Đấy là một thanh niên Mễ, chắc chắn đã vượt rào cản và định cư lậu trên đất Mỹ. Vùng này sát biên giới, dân Mễ tìm mọi cách để vào; họ bán sức lao động rẻ nên cũng nhiều người mướn.

Làm ăn dành dụm được chút đỉnh, họ lại về nước giúp đỡ gia đình, vợ con, rồi cứ đi đi về về, đùa dai cùng cảnh sát biên phòng như thế. Thà chịu nguy hiểm, nhọc nhằn tha phương cầu thực lắm khi phải ngậm đắng nuốt cay mà còn đỡ hơn chịu đói trên quê nghèo. Một người hy sinh nuôi được cả nhà…

Ông Nam Lĩnh sống ở đây đã lâu nên hiểu rõ tình cảnh của họ, thầm nghĩ số mình cũng may; tuy cả đời không thành công nhưng cuối đời cũng được an nhàn thảnh thơi với tiền trợ cấp tuổi già, con cái thì đã nên danh nên phận.

Sự sung túc của gia đình khiến ông chạnh lòng khi nhìn thấy những kẻ bất hạnh chung quanh. Kinh tế của Mỹ đang suy yếu, kèm theo biến cố kinh hoàng ở New York vào năm ngoái khiến bao cảnh thương tâm đã xảy ra hàng ngày.

Nhiều người bản xứ còn lâm vào cảnh thất

nghiệp huống gì những dân ở lậu nơi đây. Nếu không có việc làm trong một tuần thôi, họ sẽ trở thành “homeless” ngay, sống vất vưởng quanh các tiệm ăn, chờ thức ăn thừa.
Nhà hàng V.T là tiệm ăn Việt Nam nổi tiếng nhất vùng này. Cùng là người Việt, lại là thực khách quen thuộc, nên khi ông Nam Lĩnh hỏi thăm về chú Mễ ấy, ông chủ V.T không ngại gì tiết lộ tung tích của chàng ta.

– Chú Mễ đó tên Hugo. Nó hiền lành chịu khó. Lúc nhà hàng đông khách, tôi cũng hay mướn chú ta rửa chén, lo phần dọn dẹp vệ sinh trong tiệm nhưng mấy tháng nay bán chậm quá, đành cho nó nghỉ việc. Cũng tội, nó nghỉ việc rồi mà cứ quanh quẩn ở đây, chờ được kêu lại… Ông bạn có việc gì làm, kêu nó tới giúp cho, trả công bao nhiêu cũng được. Ăn thì không sợ, nhưng còn chỗ nghỉ ngơi, tắm rửa… Nó lang thang không nơi trú ngụ thấy cũng tội nhưng làm sao chứa được?

Ông Nam Lĩnh động lòng thương, thỉnh thoảng chở nó về làm vườn tược, cắt cỏ, tỉa cây. Nhìn ánh mắt sáng rực của nó khi được gọi đến, lòng từ tâm của ông mở rộng thêm ra.
Ngày nào nó đến làm việc, vợ ông lo thêm phần ăn nhưng nó không dám ngồi chung bàn, xin được ăn riêng ở bên ngoài. Buổi trưa, ông bảo nó vào nhà kho nghỉ lưng. Hugo chỉ vào đấy vài lần là bên trong cái kho sạch sẽ, đàng hoàng.

***

Mùa đông ở đây thỉnh thoảng cũng có những ngày nắng ấm. Hôm nay, ông Nam Lĩnh lái xe ra tiệm ăn quen thuộc, cố ý tìm Hugo. Vợ ông về Việt Nam ăn Tết rồi, nếu không lợi dụng cơ hội này thực hiện điều mong mỏi thì còn chờ đến bao giờ?

Xuống xe, ông đi vòng ra phía sau, chỗ thùng rác to. Tim ông nhói đau khi thấy anh ta, ốm và xanh hơn trước, quấn mình trong chiếc áo mưa cũ, màu xám sậm; ngồi co ro trong khoảng đất chật hẹp cũ, bây giờ hôi hám và ẩm ướt hơn.

Thấy ông, nó vụt đứng lên, đôi môi xám xịt nở ra một nụ cười, nửa như xã giao, nửa như mếu.
Thương quá hóa giận, ông xổ luôn một tràng tiếng Anh rất trơn tru:
– Sao không đi tìm việc làm? Mầy ngồi đây mà ra tiền sao?
Nó lắc đầu, mấy giọt nước trên tóc rơi xuống vai áo mưa, giọng thiểu não:
– Police!
Phải rồi, đang có chiến dịch ruồng bắt những người ở lậu nhất là khu downtown này, làm sao nó dám chường mặt ra?
Ông Nam Lĩnh hất hàm ra lệnh:
– Đi theo tao!

Tự nhiên ông già ốm yếu nhỏ con này thấy mình có uy quyền, có oai lực khi ông phát tâm làm việc nghĩa. Ông chở nó về nhà, đưa bộ đồ cũ của Hào cho nó rồi chỉ chỗ, bảo nó đi tắm rửa; ông lo dọn cơm.

Khi Hugo trở ra, ông nhìn nó, ngạc nhiên. Trong cái quần jean vừa vặn và áo len cổ lọ màu vàng úa, Hugo giống như một sinh viên Đại học. Dáng dấp mập mạp, nước da trắng trẻo, chàng ta phảng phất giống Hào, con trai ông.

“Có lẽ kiếp trước nó cũng là con cháu của mình chi đây, nên bây giờ tự nhiên mình thương, muốn cưu mang giúp đỡ. Hồi ở Việt Nam, đi nghe thuyết pháp, quý Thầy cũng nói tất cả chúng sanh đều là thân bằng quyến thuộc với nhau trong nhiều đời. Chắc đúng!”

Ông dọn cơm, bảo nó cùng ngồi ăn. Đôi mắt to dưới cặp mày rậm của chàng thanh niên Mễ long lanh nước mắt vì cảm động. Có lẽ từ lúc tha phương cầu thực đến giờ, đây là lần đầu tiên chú được ngồi ăn một bữa đàng hoàng, có tính cách gia đình như vậy. Cơm chiên và canh cải, hai món ăn tầm thường nhưng đối với chú thật quý báu. Hugo cố gắng ăn chậm rãi cho ra vẻ lịch sự nhưng cái đói mạnh hơn, nó khiến chú nhai ngấu nghiến, nuốt vội vàng…

Sau bữa cơm, chú Mễ tươi tỉnh ra. Vừa dọn dẹp, rửa chén, lau chùi nhà bếp, chú vừa huyên thuyên kể chuyện gia đình mình bên Mễ. Chú còn Ba Mẹ, hai đứa em trai. Một cô bạn gái quen thân thời Trung học. Chú hứa đi Mỹ lập nghiệp chừng ba năm sẽ trở về làm đám cưới… Hơn ba năm đã trôi qua từ ngày chia tay, chắc cô đâu ngờ tình cảnh của anh hiện nay chẳng khác gì lúc ban đầu.

Hugo chép miệng, thoáng buồn:
– Chúng tôi không có tin tức gì của nhau. Chắc cô ấy trách tôi là kẻ bạc tình. Thật ra tôi cũng chẳng dám liên lạc về gia đình… Tôi không muốn nói dối nhưng cũng không muốn Ba Mẹ, anh em tôi biết sự thất bại khốn đốn của tôi hiện nay. Ai cũng tưởng hễ trốn qua đây được là làm giàu…
Chàng thanh niên thở dài:
– Thôi, kể như tôi chết rồi!
Ông Nam Lĩnh uống nốt ngụm trà, đứng lên tráng rửa cái tách rồi ra dấu cho Hugo đi theo. Sân sau còn ẩm thấp vì mấy cơn mưa dầm cuối đông. Những ngày nắng lẻ loi chẳng kịp làm khô đất nhưng cũng giúp người đỡ uể oải, biếng lười.

Hai người đến trước nhà kho. Khi ông mở cửa ra, mùi ẩm mốc xông ra đến khó thở.
– Mày dọn dẹp lại cho sạch. Tao vào lấy cái này…
Khi ông trở ra với cái máy sưởi nhỏ và cái túi ngủ (sleeping bag) thì chú Mễ như đoán được lòng hảo tâm của “bố già”. Anh đứng ngẩn ngơ, xúc động đến nghẹn ngào.
– Vợ tao về Việt Nam một tháng. Trong thời gian này, tao cho mày dùng tạm cái kho để ngủ cho đỡ lạnh. Khi nào bà về, mày phải kín đáo hơn lúc đến và đi. Khuya nào muốn về ngủ, mày đứng bên hông nhà, giả làm tiếng mèo kêu, ta sẽ ra mở cửa cho mày vào. Sáng, trước 5 giờ là phải dậy, nghe chưa, đi cho sớm!
Ông giải thích, cái đầu hói lắc lư vì ông đang bươi óc đào ra cho đủ từ ngữ tiếng Anh:
– Vợ tao cũng có lòng thương người nhưng bà không thể kín miệng. Bà biết thì con tao biết… Nhà này của con tao. Theo phép, tao không được làm như vậy mà không có sự ưng thuận của nó. Con tao rất sợ những rắc rối dính líu đến luật pháp.
Người thanh niên gật đầu tỏ vẻ hiểu biết. Anh không dám mơ ước nhiều hơn. Sau ba năm lăn lóc bụi đời, kinh nghiệm sống của anh nhiều lắm: Thông thường, người già rộng lượng bao dung hơn người trẻ, kẻ giàu chi xài có tính toán, giới nghèo chi tiêu rộng rãi hơn…
Trong lúc bắt tay từ giã Hugo, ông dặn thêm:
– Tháng này, mày có thể về ngủ sớm. Tao chừa cửa rào bên hông đến mười giờ.
Rồi ông cười, cái miệng móm sọm, khoe hàm răng giả đều đặn, khít khao:
– Tao mà trúng số, sẽ xuất tiền ra xây chỗ ở cho những người homeless ngay. Mùa đông mà không nơi trú ngụ, khổ vô cùng.
Hugo gật đầu, biểu hiện sự đồng tình.
Nói đoạn, ông Nam Lĩnh rút vội trong túi xấp tiền lẻ dúi vào tay nó:
– Mày ra đây đón xe buýt số 72, đi chừng mười trạm là tới chợ trời. Bữa nay nắng tốt, chắc sẽ có người thuê. Còn đây là địa chỉ và số phone của tao, nếu không biết đường về, cứ gọi.
– Nhưng tôi chưa biết tên ông!
“Bố già” phá cười:
– A ha! Cứ gọi tao là Linh Lee. Nè, mặc thêm áo này cho đủ ấm!

Trước khi bước ra cửa, chàng thanh niên nhìn ông lần nữa, cái nhìn sâu thẳm đến lạ lùng…
Buổi tối đến thật nhanh. Màn đêm đen kịt. Tiếng côn trùng rên rỉ thở than ở chung quanh khiến ông Nam Lĩnh cảm thấy quạnh quẽ lắm trong căn nhà vắng bóng vợ hiền.
Đồng hồ lặng lẽ điểm 8 tiếng… “Chẳng biết chừng nào nó mới về? Cửa rào không khóa thế này, nếu kẻ gian hay được thì chẳng yên thân!”
Ý tưởng về “kẻ gian” vừa xuất hiện trong đầu thì đột nhiên những tin cướp của giết người trên báo, trên Tivi lũ lượt kéo về trí nhớ… Những hình ảnh ghê rợn ấy khiến ông sợ hãi vu vơ…

Ông Nam Lĩnh đứng lên kiểm soát cửa nẻo lần nữa rồi bật đèn sáng choang khắp nhà. Chưa yên tâm, ông lấy điện thoại không dây cầm sẵn nơi tay. “Có gì thì gọi 911 liền!”
Ông vén màn nhìn ra ngoài lần nữa, bóng tối như dầy đặc thêm với sương mù. Trong khung vải đen đang phủ trùm vạn vật, đôi mắt của Hugo hiện ra, sâu thẳm và sáng quắc như mắt mèo hoang.

Tự nhiên ông Nam Lĩnh phát rùng mình. “Nếu nó là kẻ gian chắc mình toi mạng! Còn như chưa từng trộm cướp mà đang cơn túng quẩn ngặt nghèo, thấy dễ ăn quá, cũng dám làm bậy chớ chẳng không”.

Những ý nghĩ tiêu cực cứ quanh quẩn vướng vít làm sự nghi ngờ và lòng sợ hãi càng tăng. Để trấn an, ông gọi phone đôi người bạn, nói vài câu vớ vẩn nắng mưa… Một tiếng đồng hồ đã trôi qua chậm chạp, nặng nề.

Bỗng có tiếng mèo kêu! Tim ông bắt đầu đập loạn xạ. Vừa lắng tai, vừa thủ thế, ông nghĩ: “Nếu nó giở trò gì, ông sẽ phản ứng ngay lập tức!” Nhưng chờ mãi, không có tiếng mở cửa rào. “Chẳng phải nó về!”

Sự căng thẳng làm ông nhức đầu quá! Viên Tylenol thật là cần thiết trong lúc này. Tủ thuốc gia đình, vợ ông cất trong bàn thờ Phật ở phòng kế bên.
Bước vào phòng thờ Phật, tự nhiên ông thấy an ổn hơn khi nhìn nét ung dung tự tại của Đức Thế Tôn. Ông run tay thắp một nén hương và ngồi xuống ngay chỗ vợ ông vẫn thường ngồi tụng kinh. Khói lam lan tỏa nhẹ nhàng, mùi trầm thanh tịnh quá! Ông thèm nghe một thời kinh. Mỗi tối nghe vợ tụng kinh, ông cảm thấy ấm cúng, bình an làm sao! Ai ngờ nhu cầu tâm linh cũng cần thiết như thức ăn cho cơ thể!

Dù chưa rành chuông mõ lắm nhưng ông quyết định tụng thời kinh cầu an. Tiếng chuông ngân nga, nhịp mõ chậm ấm đã hòa với giọng đọc kinh tuy chưa nhuần nhuyễn nhưng chan chứa lòng tin tưởng thiết tha đã giúp ông lấy lại sự định tĩnh và đẩy lui những sợ hãi bâng quơ…

Sau thời kinh, ông tự thưởng mình một tách trà nóng và ngẫm nghĩ: “Hình như nỗi sợ, niềm lo chỉ là ảo giác!
Sau khi ấy, ông biết Hugo về. Nó giả tiếng mèo kêu rất đặc biệt, kêu một hơi bốn tiếng dài ngoằng, chắc sợ ông không nghe!
Ông khoác áo ấm, bước ra ngoài, nói nhỏ:
– Suỵt, mày đừng làm lối xóm để ý, sẽ phiền lắm đấy! Thôi, vào ngủ đi!
Nói xong, ông khóa cửa rào cẩn thận và quày quả trở vào nhà.
Dù đã bớt nghi kỵ nhưng ông thấy không nên đối xử với nó quá thân mật như ban sáng.
Chàng thanh niên ngoại quốc cũng bén nhạy lắm và biết thân phận mình. Anh lầm lũi đi thẳng ra sau. Cái nhà kho ấy hứa hẹn giấc ngủ ngon, ấm áp, an toàn, sau một ngày may mắn có việc làm ngoài chợ…

***

Một tháng đã trôi qua như thế trong sự đều đặn đi về của chú Mễ. Lòng từ tâm của ông Nam Lĩnh cũng đều đặn song đôi với những ngại ngần, thối thác…

Ông sợ lối xóm để ý, biết mình chứa kẻ vượt biên ở lậu. Dù nó không làm điều chi phạm pháp, nhưng một khi có người mách thì cảnh sát sẽ đến nơi điều tra, ông sẽ bị phiền toái lôi thôi với chính quyền. Đó là điều tối kỵ đối với kẻ di dân như ông.

Chung quanh ông toàn là nhà của Mỹ trắng, bề ngoài họ lịch sự vui vẻ nhưng chắc chắn tầm nhìn của họ luôn luôn hướng về phía mình…

Vợ ông sắp sửa trở qua, con cháu ông sắp xuống đây thăm mẹ, thăm nội… Ôi thôi, càng nghĩ càng điên đầu.
“Mình có thể bảo nó tạm ngưng đến đây một thời gian… ”

Nghĩ ngợi mãi sinh bực dọc. Ông mở cửa sau, đi tản bộ trong vườn cho khuây khỏa. Cỏ đã xanh rờn như mạ non, vài đóa hoa daffodil vàng tươi hé cười trong nắng báo hiệu xuân sắp về. Những phiến đá tròn sạch bóng như mời gọi bước chân.

Ông Lĩnh chợt nảy ra một ý định. Ông tiến đến ngắm nghía cây hoa đào đang bung tròn như một cây dù; các nhánh trơn bóng đơm đầy những nụ hoa bụ bẫm, vươn lên trời xanh, tỏa sức sống và nét đẹp rạng rỡ.

“Phải chọn cành đào nào đẹp nhất chưng ở bàn thờ Phật, bà ấy về thấy vậy sẽ vui lắm!”
Ông nhanh nhẹn, hăng hái tiến vào nhà kho để tìm cây cưa. Cả tháng nay, vì lịch sự, ông không hề mở cửa kho.
Khi xô nhẹ cánh cửa ván mong manh, ông ngạc nhiên hết sức khi thấy Hugo đã dùng cây ván có sẵn trong kho để kê thành cái giường thấp, phủ lên trên là cái túi ngủ, gối và mền.
Đầu giường bày ra nhiều thứ lỉnh kỉnh: gương, lược, bàn chải, kem đánh răng, nón, vớ, đèn cầy…
Bàn tay gầy guộc của ông Nam Lĩnh run lên khi ông chợt thấy vài món quần áo lót của phụ nữ rơi xuống đất lúc ông xốc cái mền ra.
Chưa bao giờ ông tức giận như thế! Nó lạm dụng lòng tốt của ông nhiều quá! Cơn giận dữ xuất hiện thật đúng lúc, giúp ông chấm dứt sự giằng co nan giải cả tháng trời nay. Ông quyết định tống cổ nó đi lập tức!


Tối hôm đó, vừa thấy mặt Hugo, ông ra lệnh cho nó đi ngay, chẳng để thì giờ cho trái tim ông lên tiếng nói. Chàng ta cũng biết lỗi, nó xá ông lia lịa và nhanh chóng thu dọn đồ đạc. Hugo lại tiếp tục sống những ngày cơ hàn, bấp bênh, trên xứ sở giàu có, được mệnh danh là vùng đất hứa…
Trút xong gánh nặng này, ông Nam Lĩnh thở phào nhẹ nhõm, bao nỗi ưu tư đều tan biến cả. Nhưng ngờ đâu, từ đó, mỗi khi đêm về, niềm ân hận cứ âm thầm gậm nhấm cõi lòng ông. Ông cứ như người bị trượt chân khi muốn leo lên dốc mơ để hái kỳ hoa dị thảo. Dốc thấy chẳng cao nhưng thực tế thì khó trèo. Thật là “đoạn trường ai có qua cầu mới hay…!”

(còn tiếp)

Diệu Nga

Tin khác

Cùng chuyên mục

error: Nội dung được bảo mật !!